Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 537: Vọng Sơn Lâu

Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:34
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chút hòa hoãn mới xuất hiện mặt Nguyệt Sát lập tức biến mất sạch sẽ. Hắn lạnh lùng xoay xuống lầu, chẳng buồn đáp lấy một tiếng.

Một lát , xuất hiện mặt nàng. Tin truyền thì , nhưng trong tay bưng thêm một bát t.h.u.ố.c nóng hổi.

Nguyệt Sát đặt bát t.h.u.ố.c xuống mặt nàng, mặt chút biểu cảm: “Chuyện công của ngươi để . Uống cái ”.

Mộ Thanh liếc , bát t.h.u.ố.c đen sì đang bốc nghi ngút. Nàng bưng lên nhấp thử một ngụm, lập tức nhíu mày.

“Thứ uống bao nhiêu bát ?”.

“Năm bát”. Nguyệt Sát đáp cần nghĩ.

Mộ Thanh ngước mắt . Nhớ kỹ thế ?

Nguyệt Sát chằm chằm bát t.h.u.ố.c trong tay nàng, vẻ mặt lạnh tanh, trong lòng bắt đầu tính toán.

Năm bát. Uống đủ năm bát mà đến giờ vẫn chẳng thấy khá lên bao nhiêu. Hắn canh giờ sắc thuốc, canh nàng uống thuốc, một bát cũng từng để sót. Nếu cứ tiếp tục thế ...

Nguyệt Sát khẽ nheo mắt. Cái danh “Thánh thủ Y môn” của Vu Cẩn, xem cũng chỉ đến thế.

"Từ ngày mai sẽ chuyển doanh trại ngoài thành. Ở đó tiện đun nấu lỉnh kỉnh. Lỡ mà phát hiện đang sắc t.h.u.ố.c uống, quân tâm ắt sẽ xao động. Thứ khỏi cần mang theo".

Mộ Thanh thản nhiên . Nàng Dương thị đang lụi cụi gói ghém hành lý cho nên mới đặc biệt căn dặn.

Kỳ thực, doanh trại chỉ cách kinh thành chừng ba mươi dặm. Nàng còn là một tân binh tay mơ, càng đang trấn ải nơi biên thùy xa xôi Tây Bắc. Việc về Thịnh Kinh dễ như bỡn, nên hành lý cũng chẳng cần mang theo lỉnh kỉnh gì.

Mộ Thanh cũng để Dương thị tất bật vì . Người mà Dương thị nên quan tâm chăm lo nhất lúc chính là Thôi Viễn.

Ngày mai nàng xuất thành lo chuyện doanh trại, thì Thôi Viễn, Tiêu Văn Lâm cùng đám bạn cũng sẽ lên đường thẳng tiến Giang Nam. Chặng đường sắp tới ắt hẳn gian nan, hiểm trở. Mà Thôi Viễn và đám bạn chỉ là những thiếu niên từng trải sự đời. Dương thị tuy là trọng đại nghĩa, nhưng , đau xót, lo âu cho đứa con trai độc nhất của ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-537-vong-son-lau.html.]

Mộ Thanh nhờ Bộ Tích Hoan đêm nay tới phủ Đô đốc một chuyến, cốt cũng để hỏi thăm tình hình sắp xếp cho đám thiếu niên khi họ cập bến Giang Nam. Nàng là khởi xướng mang gia đình Dương thị theo bên . Việc cố gắng bảo tính mạng cho những thiếu niên cũng là trách nhiệm của nàng.

Nghe Mộ Thanh từ chối mang t.h.u.ố.c theo doanh trại, Nguyệt Sát nhíu mày, sải bước khỏi gác xép. Nữ nhân tuy đôi lúc hành xử trong chuyện nam nữ phần ngốc nghếch, thiếu tinh tế, nhưng trong những việc khác, nàng suy tính vô cùng cặn kẽ. Thuốc quả thực thể xách doanh trại, nhưng cái điệu bộ của nàng, e rằng cho đến đợt duyệt binh năm , nàng cũng chẳng ý định động tới giọt t.h.u.ố.c nào nữa. Điều tuyệt đối thể chấp nhận . Hắn theo sát bảo vệ nàng từ hồi ở núi Thanh Châu, thừa hiểu tác phong việc của nàng. Một khi bước chân doanh trại, nàng ắt hẳn sẽ vắt kiệt sức lực, dốc sức liều mạng hơn bất kỳ ai. Mà liều mạng cỡ đó, tổn hại sức khỏe là điều hiển nhiên. Nàng mới dùng t.h.u.ố.c một thời gian ngắn, giờ mà bỏ dở nguyên năm, thì công cốc hết cả ? Thêm nữa, nàng luyện tập Thủy sư, ngày ngày dầm nước. Nước ở Giang Bắc vốn lạnh lẽo, cơ thể nàng đang hàn khí xâm nhập, nếu cứ tiếp tục dầm nước thế , e rằng bệnh tình sẽ càng thêm trầm trọng.

Nguyệt Sát khuất, Mộ Thanh bưng bát t.h.u.ố.c ực một cạn sạch. Dùng bữa trưa xong, nàng tranh thủ chợp mắt một lát di chuyển đến thư phòng.

Hai vụ án hóc búa giờ gác sang một bên, Mộ Thanh cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. vốn bản tính chịu yên, nàng lôi bộ hài cốt của lão Đa Kiệt từ trong hòm , hì hục ráp thành một mô hình chỉnh, y như hồi nàng với hài cốt của Đại hoàng t.ử Lặc Đan.

Tuy nhiên, mới bắt tay , thì buổi chiều, phủ Đô đốc nhận một bức thiệp mời. Tấm thiệp gửi đến từ trạm dịch, cầu kiến ai khác chính là Đa Kiệt.

Đa Kiệt ngỏ ý đem di hài của lão Đa Kiệt hồi hương về thảo nguyên. vụ án mạng vẫn còn nhiều góc khuất sáng tỏ. Mộ Thanh ngoài mặt thì bảo điều tra nữa, nhưng trong thâm tâm nàng thừa hiểu: kẻ chủ mưu giấu mặt phạm tội thông đồng bán nước, dã tâm của nếu thực sự nhắm ngai vàng, thì mai ắt hẳn nàng và sẽ còn nhiều phen đụng độ nảy lửa. Vụ án rốt cuộc chỉ là tạm khép , sớm muộn gì cũng lật tung lên điều tra cho .

Phủ Đô đốc vốn là nơi bàn luận quân cơ đại sự, Mộ Thanh tiếp Đa Kiệt tại đây mà hẹn Vọng Sơn Lâu. Nàng cũng chẳng cần bao riêng phòng kín, cứ thẳng thắn yêu cầu chưởng quỹ dọn một bàn ngay giữa gian chính. Cuộc gặp gỡ đường đường chính chính, chẳng gì mờ ám, cớ chui rúc phòng kín cho thêm phần khả nghi?

Mộ Thanh dẫn theo Nguyệt Sát đến Vọng Sơn Lâu lúc chạng vạng tối. Và chẳng ngoài dự đoán, nàng đụng ngay mặt Hô Diên Hạo.

Sắc mặt Đa Kiệt khó coi như nuốt bọ hung. Chỉ ngày mai thôi là rời khỏi Thịnh Kinh , cơ hội hiếm hoi gặp Tang Trác Thần Sứ, thế mà hai kẻ "kỳ đà cản mũi" chui phá bĩnh.

Ngồi quanh chiếc bàn tròn chễm chệ giữa đại sảnh Vọng Sơn Lâu, ngoài Đa Kiệt và Hô Diên Hạo, còn một nhân vật thứ ba - Tiểu Vương tôn của bộ tộc Địch, Hô Diên Tra Liệt.

Hô Diên Tra Liệt bắt con tin tại Thịnh Kinh. Sáng mai khi Hô Diên Hạo khởi hành, gã sẽ để những hầu hạ bé. Từ ngày mai, sẽ đơn độc bơ vơ nơi đất khách quê , chẳng ngày nào mới hồi hương. Mà bé... mới chỉ lên bốn.

Đứa bé vận bộ Hồ phục màu xanh lam sậm, mái tóc tết thành những lọn nhỏ xíu, đính đầy hạt châu rực rỡ sắc màu, lòa xòa che khuất cả khuôn mặt nhỏ nhắn. Cậu bé dường như thu , phớt lờ sự xuất hiện của những xung quanh.

Mộ Thanh yên vị, chưởng quỹ lật đật bưng bánh lên vội vã rút lui. giờ cơm tối, Vọng Sơn Lâu đông nghịt văn nhân sĩ tử. Ngày thường, nơi đây rôm rả những buổi đàm đạo thơ ca, bàn luận thế sự, nhưng hôm nay vắng lặng như tờ. Từ các gian phòng kín cho đến đại sảnh, hàng chục cặp mắt tò mò đều đổ dồn về bàn của Mộ Thanh, ai nấy đều vểnh tai hóng chuyện.

 

Loading...