Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 543: Sánh vai

Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:41
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn đăm đăm nàng một hồi, thấy giữa hai hàng lông mày vương nét sầu muộn nào, mới thong thả vòng lưng nàng, mỉm:

"Vi phu đang độ thanh xuân phơi phới, dồi dào sinh lực, dư sức cùng nương t.ử hưởng trọn đêm xuân đến tận lúc mặt trời lên đỉnh đầu. Nương t.ử chớ bận tâm".

Hắn vòng hai tay ôm hờ bờ vai nàng, kề sát tai thì thầm những lời âu yếm. Trước khi nàng kịp nổi điên, tiếp lời: "Vi phu một thắc mắc, mong nương t.ử chỉ giáo cho".

"Nói !".

"Niên hạ công nghĩa là gì ?".

"Chàng thực sự ?".

"Hửm? Lẽ nào điều gì mờ ám tiện ?".

Sự tò mò trong càng lúc càng dâng cao.

"À, cái đó thì ".

Nàng vẫn giữ phong thái lạnh lùng, sắc bén thường thấy: "Đơn giản thôi, ý là trẻ, già. Ta , ".

Bộ Tích Hoan nín bặt. Mộ Thanh thì mặt biến sắc – phản ứng đều trong dự đoán của nàng.

Đoán chắc lát nữa sẽ phá lên nàng đinh tai nhức óc, nàng quyết định chuồn êm. Thế nhưng, hai cánh tay cứ như chì tạ, trĩu nặng đè lên vai nàng, cả cứ ườn như kẻ xương. Nàng vùng vằng mấy cái cũng chẳng xi nhê, đành bất lực để mặc gục đầu lên vai rung cả . Đợi đến khi chán chê, mới chịu buông nàng , thủ thỉ:

"Nương t.ử nhã hứng, vi phu nỡ chối từ. Hay là... thử xem nhé?".

Mồm thì vẻ thương lượng, nhưng tay thì hành động chớp nhoáng. Ống tay áo rũ xuống, đầu ngón tay ấm áp sắp sượt qua lồng n.g.ự.c phẳng lì của Mộ Thanh. Vừa lúc nàng gồng phòng , chớp thời cơ bế thốc nàng từ ghế lên, sải bước tiến thẳng về phía rèm trướng.

"Bộ Tích Hoan! Ta chuyện hệ trọng cần bàn".

Mộ Thanh nghiến răng ken két.

Bộ Tích Hoan đến giường ngã ngửa . Mộ Thanh chỉ thấy trời đất chao đảo, lúc kịp định thần , chỉ tiếng trầm thấp. Nàng ở , .

"Thế đúng ý nương t.ử ?".

Mắt nam t.ử lấp lánh như mặt hồ tĩnh lặng, nhưng ẩn chứa sức mạnh đủ để dìm c.h.ế.t .

"Nếu cứ tiếp tục thế , e là nương t.ử sẽ chịu cực khổ nhiều đấy".

Nàng vẫn còn phủ . Tiếng trầm thấp rung lên trong lồng ngực, xuyên qua lớp y phục truyền đến khiến nàng bất giác nóng ran. Mộ Thanh chống tay định dậy, nhưng nhổm khựng .

Bộ Tích Hoan đang nàng. Ý ban nãy vẫn còn vương nơi khóe môi, nhưng đôi mắt lặng từ lúc nào. Ánh sâu hun hút, nặng nề đến mức khiến động tác của nàng vô thức dừng .

Hắn cũng động. Chỉ . Vành tai nàng dần đỏ lên ánh mắt .

Bộ Tích Hoan thấy rõ cả sự bối rối lẫn chút bực trong mắt nàng, nhưng thứ khiến ánh mắt tối thêm là một nét khác — tò mò.

Hắn quá hiểu nàng. Mỗi khi gặp một điều rõ, nàng đều ánh mắt như .

Quả nhiên, Mộ Thanh tránh . Sau một thoáng chần chừ, nàng còn cúi xuống gần hơn một chút, như tự nghiệm chứng điều gì đó.

Hơi thở Bộ Tích Hoan khựng .

“Thanh Thanh”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-543-sanh-vai.html.]

Giọng thấp hơn hẳn.

Nàng ngước mắt.

Chỉ một động tác khiến chút tự chủ cuối cùng trong mắt tan sạch. Cánh tay đang đặt bên hông nàng bất chợt siết . Mộ Thanh còn kịp phản ứng kéo trở xuống. Nụ nơi khóe môi Bộ Tích Hoan biến mất, đó là một nụ hôn gấp sâu, còn vẻ thong dong trêu ghẹo ban nãy.

Mộ Thanh thoáng sững . Nàng vốn chỉ định thử một chút. Hiển nhiên, thử quá tay .

Đến khi Bộ Tích Hoan chịu buông nàng , thở cả hai đều rối loạn. Mộ Thanh tựa trong lòng , hồi lâu vẫn lấy nhịp thở. Y phục vốn chỉnh tề xộc xệch đôi chút, mấy sợi tóc mai rơi xuống bên má.

Bộ Tích Hoan nàng một lúc lâu. Ánh mắt ban nãy còn nóng bỏng giờ dịu xuống, bất lực buồn . Hắn đưa tay sửa lọn tóc bên thái dương nàng, đầu ngón tay khẽ lướt qua vành tai vẫn còn đỏ.

Rồi cúi xuống, khẽ bật : “Đồ ngốc”.

Mộ Thanh cau mày.

“Ta gì?”.

Bộ Tích Hoan im lặng nàng. Nàng còn hỏi. Rõ ràng chẳng hiểu gì, dám mang mà thử.

Hắn khẽ siết vòng tay, kéo nàng sát , giọng vẫn còn khàn: “Lần gì thì hỏi ”.

Hắn ngừng một nhịp, ý hiện lên nơi đáy mắt: “Đừng tự thử”.

“Vừa lo chuyện xuất thành luyện binh, còn ôm thêm đám sĩ t.ử hàn môn . Nàng thấy mệt ?”.

Trên đường tới đây, Bộ Tích Hoan xem tấu báo về chuyện xảy ở Vọng Sơn Lâu. Người con gái dường như lúc nào cũng cách khiến kinh ngạc, tự hào, khỏi xót xa.

“Mệt chứ”.

Mộ Thanh đáp thẳng thắn: “ mệt thì vẫn . Ta thể cả đời dựa ”.

Nàng dậy, thuận tay chỉnh vạt áo. Thấy Bộ Tích Hoan vẫn , nàng im lặng một thoáng :

“Ta thể dựa , nhưng thể chỉ dựa . Ta thể che chở cho . Bộ Tích Hoan, bên cạnh , lưng ”.

Nàng thẳng mắt : “Chuyện của hai , thể cứ để một gánh. Sau sóng gió, cùng gánh. Có kẻ cản đường, cùng đối phó”.

Mộ Thanh ngừng một chút.

“Chỉ thôi”.

Nếu chỉ là một đấng nam nhi bình thường, nàng chỉ cần một nữ nhân bình thường là đủ. nếu mang thiên mệnh đế vương, thì nàng cũng vươn lên thành vương!

"Vương" ở đây đồng nghĩa với vị trí Quốc vương, mà là một quyền lực ngang hàng, tương xứng.

Nàng vươn lên thành vương, chứ Hoàng hậu. Hoàng hậu, dẫu cao quý đến , suy cho cùng cũng xếp Hoàng đế. Một kẻ khác thì khó lòng đối thoại bình đẳng với bậc bề , và cũng khó lòng thoát khỏi phận định đoạt. Chính vì , nàng chấp nhận kiếp sống núp bóng khác. Nàng khát khao sánh vai cùng , giữ một vị thế ngang bằng.

Sau , nếu nàng gật đầu Hoàng hậu, thì đó là vì nàng yêu . nếu bội bạc, nàng chắc chắn sẽ .

Mọi việc nàng ngày hôm nay, một phần vì , phần còn là dọn đường lui cho chính trong tương lai.

 

Loading...