Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 548: Thần Giáp quân

Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:47
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Giờ chắc gã vứt ngoài đường . Chờ khi bá quan văn võ tiễn phái đoàn Ngũ Hồ xong xuôi, lúc về kiểu gì chả chạm mặt gã. Nàng khỏi bận tâm lo lắng cho gã gì. Bức thư trong phủ gã, sẽ sai mang cho nàng. Nàng cứ thong thả chờ quân doanh về hẵng ". Bộ Tích Hoan điềm nhiên đáp.

"Thế còn chưởng quỹ thì ?".

"Thay thế cho Chu T.ử Chính".

Chu T.ử Chính cũng là một thiếu niên trạc tuổi, nhưng tên chưởng quỹ trông bét nhất cũng cỡ ba mươi. Cơ mà ám vệ thường đeo mặt nạ để hành sự, đám ám vệ Nguyệt Bộ là bậc thầy trong việc đóng giả đủ loại nhân vật, nên chắc chắn sẽ để lọt sơ hở nào.

Mộ Thanh thực sự thán phục sự sắp xếp chu của Bộ Tích Hoan. Tửu lâu Tường Ký thiêu rụi, chưởng quỹ và tiểu nhị đang ráo riết truy nã khắp thành, cái đêm lục soát đó chẳng là lúc thích hợp để lẩn trốn phủ của nàng. Bây giờ, việc tên đổi họ, đường hoàng đến sống tại phủ của nàng quả là một phương án ẩn náu tuyệt hảo.

"Ngươi biệt danh ?". Mộ Thanh sang hỏi thiếu niên.

Lần , thiếu niên dám ngẩng mặt lên nữa, lí nhí trả lời: "Thuộc hạ tên là Lạc Thành, trực thuộc Nguyệt Bộ. Đô đốc cứ gọi thuộc hạ là Huyết Ảnh".

Trong hàng ngũ Thích Nguyệt Môn, duy nhất thủ lĩnh mới vinh dự mang chữ "Nguyệt" trong biệt hiệu. Đứng đầu Thích Bộ là Nguyệt Sát, đầu Nguyệt Bộ là Nguyệt Ảnh. Các ám vệ còn lấy "Sát" và "Ảnh" mật danh, chẳng hạn như Huyết Sát, Huyết Ảnh.

Huyết Ảnh?

Mộ Thanh sực nhớ cái đêm thiếu niên vung d.a.o rạch nát khuôn mặt Bộ Tích Trần, cái tính khí tàn nhẫn, khát m.á.u đó quả thực hợp với cái mật danh .

"Từ nay về , ngươi sẽ đóng giả Thôi Viễn tại phủ Đô đốc. Ngươi là một thư sinh, rành môn cờ vây ? Nếu đến Vọng Sơn Lâu ngâm thơ đ.á.n.h cờ với khác, ngươi dám khẳng định để lộ sơ hở nào ?".

Mộ Thanh nhớ rõ Bộ Tích Hoan từng ca ngợi tài hóa trang xuất quỷ nhập thần của ám vệ Nguyệt Bộ, nhưng nàng vẫn đích kiểm tra năng lực của Lạc Thành. Suy cho cùng, đêm nay nàng xuất phát đến quân doanh . Khi rời , nàng yên tâm về tình hình ở phủ.

Lạc Thành , đầu cứ lắc lư như con lật đật, miệng tuôn một tràng thơ văn làu làu:

"Gầy hao vóc liễu khuất rèm, Hoa rụng phất phơ dải lụa mềm. Gót sen lấp ló tà váy rủ, Hương đưa từng bước ngọc e êm".

Mộ Thanh: "..."

Căn phòng chìm tĩnh mịch một lúc lâu, Mộ Thanh liếc Bộ Tích Hoan – là chủ nào tớ nấy, chẳng trượt !

Nàng khẽ nhếch mép khẩy, buông một câu: "Cũng , bài thơ còn khá khẩm hơn chủ t.ử nhà ngươi chút đỉnh".

Bộ Tích Hoan: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-548-than-giap-quan.html.]

Nghe xong, mồm Lạc Thành há to rớt cả quai hàm, hai tay ôm đầu, thu lu , hận thể chui tọt xuống gầm bàn, miệng lầm bầm:

"Đô đốc, thuộc hạ thù oán gì với ngài cơ chứ?".

Bộ Tích Hoan tức quá hóa , tung ngay một cú đá : "Còn mau cút xuống!".

Lạc Thành như đại xá, tay ôm bụng, khom lưng chạy biến như bay.

Thế nhưng, ngọn lửa giận trong lòng Bộ Tích Hoan vẫn tắt hẳn: "Bọn chúng ở bên ngoài, suốt ngày đóng giả đủ hạng , tính khí đ.â.m hoang đường quá mức ".

Chờ qua trăm ngày, khi nội công phục hồi, chắc chắn chỉnh đốn kỷ luật trong môn phái.

Mộ Thanh chẳng màng đến việc nội bộ của Thích Nguyệt Môn, điều nàng canh cánh là danh dự của Thôi Viễn:

"Chàng chắc là nếu nhởn nhơ thơ tình con cóc ở Vọng Sơn Lâu, thanh danh của Thôi Viễn sẽ vấy bẩn chứ?".

"Cứ yên tâm, tính tuy chút bông đùa, nhưng khi nhiệm vụ thì tuyệt đối dám càn ".

Có lời bảo đảm như đinh đóng cột của Bộ Tích Hoan, Mộ Thanh cũng phần nào an lòng.

Đám quan tiễn sứ giả Ngũ Hồ khỏi kinh thành, mãi gần trưa mới lục tục kéo về. Trên đường tiến cổng cung, họ tình cờ phát hiện Bộ Tích Trần. Lạc Thành tay tàn độc thật, lột trần truồng Bộ Tích Trần ngay giữa thanh thiên bạch nhật quăng đường. Mặt mũi gã nát bươm, thể còn chịu nhục hình tra tấn dã man, lúc phát hiện bất tỉnh nhân sự, thoi thóp chỉ còn nửa cái mạng.

Người hốt hoảng khiêng gã về Hằng Vương phủ. Mấy ngày nay, Kế phi Tống thị lo sốt vó cho đứa con trai cưng đến mức bẹp giường. Hằng Vương phủ cho sang mời Vu Cẩn dăm ba bận, nhưng kiên quyết từ chối. Lần Bộ Tích Trần thập t.ử nhất sinh, Hằng Vương phủ dư sức phật ý Vu Cẩn, chắc chắn sẽ đoái hoài, đành thẻ bài cung thỉnh Thái y.

Đám quan viên tiễn sứ giả khiến nội thành trống hoác, tạo cơ hội cho hai tên tội phạm của quán Tường Ký giở trò. Việc Bộ Tích Trần quăng chình ình con phố mà bá quan văn võ bắt buộc qua lúc hồi cung, chẳng khác nào một cái tát trời giáng thẳng mặt Nguyên Tướng quốc. Lão nổi trận lôi đình, hạ lệnh lục soát thành một nữa. dĩ nhiên là công cốc, cửa thành nội ngoại hôm nay mở toang, ai dám chắc bọn chúng cải trang trốn thoát?

Quân Long Võ Vệ chỉ hò hét, cưỡi ngựa chạy ngược chạy xuôi quanh thành trò hề, chả mấy chốc cũng rệu rã rút lui.

Chiều hôm đó, Thôi Viễn ngụy trang thành một thiếu niên bình dị, bùi ngùi bái biệt Dương thị, quảy tay nải khỏi phủ Đô đốc, lặn lội xuống Giang Nam mưu đồ nghiệp lớn, chẳng ngày nào mới cơ hội trùng phùng.

Bộ Tích Hoan nán phủ Đô đốc đến tận tối mịt mới rục rịch hồi cung. Suốt cả buổi chiều, cùng Mộ Thanh quấn quýt bên . Đến khi chiều tà buông xuống, Mộ Thanh mới cho gọi Hàn Kỳ Sơ, Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải thư phòng, việc hệ trọng cần bàn.

 

Loading...