Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 55: Khiến người thán phục
Cập nhật lúc: 2026-06-16 10:26:31
Lượt xem: 119
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn và Hà Thừa Học tình đồng môn, cùng quan ở châu Biện, quan hệ cá nhân . Về tình riêng, ông một nữ t.ử thẩm vấn như , nhưng về việc công, thể thiên vị. Hắn là thần t.ử của Đại Hưng, tự nhiên trung với vua, hết lòng vì việc nước. Bức mật thư hung thủ lấy khi g.i.ế.c can hệ lớn, thể tra.
Trần Hữu Lương nhịn mở miệng, trong mắt Hà Thừa Học lộ vẻ kinh ngạc, khi Mộ Thanh, ánh mắt thêm vài phần dò xét.
Thiếu niên rốt cuộc là ai?
"Giả sử ông là hung thủ, khi để dấu chân, ông ở trong phủ ?".
Nghe Mộ Thanh hỏi tiếp, Hà Thừa Học cụp mắt thèm để ý.
Mộ Thanh hỏi: "Giả sử ông là hung thủ, khi g.i.ế.c ông lấy một món đồ trong phòng việc, ông sẽ lấy công văn ?".
"Trong phòng việc đồ lấy mất?". Hà Thừa Học kinh ngạc ngẩng đầu.
Ánh mắt Mộ Thanh rơi xuống nắm tay đang đặt đùi , trả lời, chỉ hỏi: "Ông sẽ lấy thư từ ?".
Nắm tay bất chợt siết chặt, ngay đó thấy phẫn nộ dậy.
Mộ Thanh cũng dậy, chằm chằm Hà Thừa Học hỏi dồn dập ba câu liên tiếp, mỗi câu nàng chỉ dừng trong tích tắc: "Giả sử ông lấy món đồ đó, ông sẽ giao cho khác ? Sẽ tiêu hủy ? Sẽ giữ ?".
"Đại nhân!".
Hà Thừa Học nhịn hết nổi: “Hạ quan công t.ử đây là phận gì, nhưng tuổi tác, chắc hẳn quan. Đại nhân đổi công đường thành tư thẩm vốn hợp quy củ, để một kẻ bạch đinh đến thẩm vấn mệnh quan triều đình, hạ quan to gan xin hỏi đại nhân, hành động đặt phủ Thứ sử , đặt triều đình ?!".
Trần Hữu Lương dậy, ánh nến trong phòng chập chờn hắt lên khuôn mặt gầy gò của lúc sáng lúc tối, hỏi: "Câu hỏi của , tại ngươi trả lời?".
Hà Thừa Học sững sờ, lập tức mặt đỏ bừng, giận dữ :
"Hạ quan nào trả lời? Chỉ là vị công t.ử cứ giả định hạ quan là hung thủ, bảo hạ quan trả lời thế nào. Hỏi án kiểu từng thấy bao giờ, hoang đường đến cực điểm, tại đại nhân tin theo? Chẳng lẽ, ngay cả đại nhân cũng nghi ngờ hạ quan là hung thủ?".
Trần Hữu Lương xong, định mở miệng giải thích thì mặt bỗng một bóng lướt qua.
Chính là Mộ Thanh!
Mộ Thanh chen giữa hai , dường như chẳng hề bận tâm đến cuộc cãi vã của hai vị quan chánh phó quyền lực nhất châu Biện, chỉ chắn tầm của Hà Thừa Học, bắt , hỏi tiếp.
"Giả sử ông giữ món đồ lấy, ông sẽ mang theo bên ?".
"Sẽ giấu trong phủ Thứ sử ?".
"Sẽ giấu trong phủ của ông ?".
"Sẽ giấu trong thư phòng ?".
Hà Thừa Học hỏi đến mức sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng, từ trắng chuyển sang đỏ, biến đổi mấy vòng, bỗng nhiên hừ một tiếng giận dữ, phất tay áo xoay , sải bước bỏ .
Vừa hai bước, Mộ Thanh phía bỗng quát lên một tiếng.
"Bắt lấy!".
Dứt lời, gió đêm trong sân nổi lên, một tiếng leng keng ngân dài, một tia chớp trắng lóa khiến hoa mắt. Trong lúc tầm của trong phòng còn đang chao đảo, trong phòng xuất hiện thêm hai bóng , một một , kiếm kề ngay tim Hà Thừa Học.
"Người trong gian phòng bên , bộ lui khỏi viện!". Mộ Thanh vọng từ trong phòng.
Lại dịch trong phòng nãy giờ thấy tiếng động, dám tin bắt là Hà đại nhân. Không ai công t.ử thẩm án đêm nay là ai, cũng thế nào Hà đại nhân là hung thủ. Vừa mở cửa thấy trong phòng đao kiếm sáng loáng, ai nấy đều kinh hồn bạt vía vội vàng lui khỏi sân.
Cổng viện đóng , rèm trong phòng vén lên, Bộ Tích Hoan và Ngụy Trác Chi bước .
Hà Thừa Học thấy Bộ Tích Hoan, trong mắt lộ vẻ kinh hãi, nhưng nhanh chuyển ánh mắt sang Ngụy Trác Chi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-55-khien-nguoi-than-phuc.html.]
"Ngụy công tử? Sao ngài ở trong phủ Thứ sử lúc đêm khuya? Đây là của ngài? Hành động là ý gì?".
"Được , đừng giả vờ nữa, ông hai của Ngụy Trác Chi”. Mộ Thanh bỗng mở miệng, chỉ Bộ Tích Hoan, với Hà Thừa Học: “Hơn nữa, ông nhận ngài là ai”.
Hà Thừa Học lộ vẻ kinh ngạc, Trần Hữu Lương càng kinh hãi hơn. Chuyện Hoàng thượng thường vi hành đến phủ Thứ sử chỉ , Hà Thừa Học từng yết kiến nhưng đó là ở hành cung, đêm nay, tuyệt đối thể nhận Hoàng thượng!
"Sao công t.ử ?".
Trần Hữu Lương vội hỏi. Nếu Hà Thừa Học thật sự nhận Hoàng thượng, chứng tỏ chuyện Hoàng thượng vi hành đến phủ Thứ sử lộ. Còn bao nhiêu , là những ai ?
"Chuyện liên quan đến vụ án, vụ án . Tra hết những liên quan đến vụ án thì nỗi lo của ngài sẽ giải tỏa”. Mộ Thanh .
Bộ Tích Hoan nàng : "Vậy về vụ án ”.
Mộ Thanh gật đầu, về phía Hà Thừa Học:
"Nói kết luận . Hung thủ g.i.ế.c là ông . Ông chuyện nạn nhân hạ độc, nhưng hạ độc ông . Ông và kẻ hạ độc quen , cũng đang ở trong phủ Thứ sử. Sau khi g.i.ế.c , ông khỏi phủ Thứ sử mà ở trong phủ. Bức thư là do ông lấy, tiêu hủy, đang giấu trong thư phòng tại phủ riêng của ông ”.
Trần Hữu Lương kinh ngạc: "Sao công t.ử ?".
"Đừng ngắt lời , xong”. Mộ Thanh nhíu mày.
"...”
"Tiếp theo về động cơ. Động cơ là nạn nhân phát hiện âm mưu của bọn họ nhưng báo cho các , mà dùng nó để uy h.i.ế.p đối phương nhằm trục lợi, mới dẫn đến họa sát ”.
"Cuối cùng về đồng đảng của ông . Gọi hết công sai, tiểu tư, bếp và những thường xuyên ngoài phủ đêm xảy án mạng đến đây, thể cho các ai là đồng đảng của ông ”.
"Chỉ thôi. Có thắc mắc gì thì thể hỏi ”. Mộ Thanh .
Nàng cho phép đặt câu hỏi , trong phòng ngược chẳng ai gì.
Chỉ thôi?
Hung thủ, động cơ, tung tích mật thư, đồng đảng của hung thủ, thậm chí ngay cả chuyện hạ độc nàng cũng kết luận, thế mà gọi là "chỉ thôi"? Thế gọi là vụ án phá giải .
Trần Hữu Lương mù tịt, đêm nay cùng Mộ Thanh trong phòng, hết bộ những lời nàng hỏi. Từ đầu đến cuối đều là nàng hỏi, Hà Thừa Học chỉ phủ nhận là hung thủ, ngoài trả lời bất cứ điều gì.
Hắn chẳng cái gì, mà nàng vụ án rõ như ban ngày?
Làm như !
"Làm ?".
Vẫn là Bộ Tích Hoan mở miệng, liếc Hà Thừa Học một cái, lười nhác Mộ Thanh: “Làm là hung thủ?".
"Biểu cảm”.
Mộ Thanh đưa hai chữ: “Câu hỏi của , ông trả lời thế nào cũng quan trọng, để câu trả lời của ông . Tối nay khi thuật quá trình nạn nhân hại, những đó đều lộ vẻ sợ hãi, duy chỉ ông là kinh ngạc”.
Mộ Thanh Hà Thừa Học, thấy đang , bèn : ", chính là biểu cảm lúc của ông . Cằm rớt xuống, miệng thả lỏng, mắt mở to, mí mắt và lông mày nhướng lên, đây chính là kinh ngạc”.
Mọi trong phòng đều theo ánh mắt nàng, Mộ Thanh với Hà Thừa Học:
"Ta nghĩ ông chắc chắn ngạc nhiên vì để lộ sơ hở ở chỗ , nguyên do chứ gì? Cái để bọn họ xem”.
Hà Thừa Học kinh ngạc, Mộ Thanh xoay : "Nhìn xem, biểu cảm kinh ngạc thực sự giống như ông lúc , thời gian duy trì mặt ngắn. khi thuật quá trình nạn nhân hại, vẻ mặt kinh ngạc của ông duy trì lâu, đây chính là dấu hiệu của sự ngụy trang. Đây là xuất phát từ tâm lý của kẻ ngụy trang, dường như sợ thấy đang kinh ngạc nên cố gắng duy trì, nhằm tăng thêm độ tin cậy cho bản , nhưng rằng điều phạm một sai lầm c.h.ế.t — đó là diễn kịch quá mức”.