Giữa rừng sâu tối mịt, bốn tranh thủ quân phục cải trang. Hai tên lính Bắc doanh đều vóc khá gầy. Nguyệt Sát lấy bộ của tên cao hơn, Mộ Thanh chọn bộ còn . Quân phục tới tay, nàng tiện tay cởi áo choàng ngoài ngay tại chỗ.
Nguyệt Sát giật , sắc mặt lập tức sa sầm. Hắn định lên tiếng thì Mộ Thanh thoăn thoắt cởi tiếp ngoại sam.
Ánh mắt Nguyệt Sát tối sầm. Không một lời, bước thẳng tới chắn nàng, lưng , khéo che kín Mộ Thanh khỏi tầm mắt của Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải.
Lưu Hắc T.ử đang loay hoay mặc quân phục, thấy Nguyệt Sát bỗng dưng chắn giữa rừng như một pho tượng, khỏi ngẩng đầu sang. Thạch Đại Hải cũng nhận gì đó khác thường, tò mò nghển cổ định phía .
Nguyệt Sát lạnh lùng liếc tới. Hai cái đầu lập tức rụt về.
càng , hai càng lấy khó hiểu. Đô đốc bên trong còn mặc Thần Giáp, chuyện ai mà chẳng ? Đội trưởng che kín như để gì?
Tuy nhiên, tò mò thì tò mò, bọn họ chỉ dám lén lút dòm ngó chứ tuyệt nhiên dám hé môi hỏi nửa lời. Đã dấn những điệp vụ bí mật ban đêm, quy tắc bất di bất dịch là câm như hến – đó là mệnh lệnh "sắt" do chính Đô đốc và đội trưởng ban .
Mộ Thanh đồ liếc bóng lưng Nguyệt Sát, trong lòng khỏi bất lực. Tên đúng là cổ hủ hết t.h.u.ố.c chữa. Nàng bó n.g.ự.c kín mít, bên trong còn áo lót và Thần Giáp. Giữa rừng khuya tối om thế , cho dù Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải cũng chắc gì. Vậy mà Nguyệt Sát vẫn sừng sững mặt nàng như một bức tường, nhất quyết đợi nàng xong, chỉnh trang đấy mới chịu tránh sang một bên đồ của .
Đến lúc Nguyệt Sát xong quân phục, Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải tiện tay dùng dây lưng trói gô bốn tên lính , treo lủng lẳng cành cây cao. Núi Đại Trạch dẫu chỉ cách Thịnh Kinh vỏn vẹn ba mươi dặm, nhưng rừng sâu nước độc, sói hoang rình rập là chuyện thường tình. Để tránh tình trạng đám lính sói xơi tái lúc bọn họ rời , việc trói chúng lên cây cao là giải pháp an nhất.
Xong xuôi đấy, cả bốn bắt đầu săm soi bộ dạng của . Quần áo khá vặn, chỉ điều Nguyệt Sát vóc dáng cao lớn, nên ống tay áo và gấu quần ngắn. May mà mang sẵn ống tay giáp và giày rừng mùa xuân, nên những khuyết điểm nhỏ cũng quá phô lộ.
Mộ Thanh đưa mắt lướt qua ba đồng đội, khẽ hiệu bằng ánh mắt – Lên đường!
Mộ Thanh và Nguyệt Sát đ.á.n.h xe chở chất thải tiến lên , Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải lộc cộc theo với xe chở nước thải. Hai cỗ xe ngựa nối đuôi khỏi rừng, men theo con đường mòn gập ghềnh khúc khuỷu, chừng nửa canh giờ thì doanh trại thủy quân hiện mờ ảo phía xa.
Doanh trại thắp đuốc sáng rực rỡ, từ xa sườn núi như một dải ngân hà lấp lánh rớt xuống trần gian.
Cổng phụ của doanh trại phía Tây đang mở toang. Lính gác túc trực hai bên cổng, những lỗ hổng hàng rào gỗ hai bên cũng nhét đầy những chiếc nỏ khổng lồ chĩa thẳng ngoài, luôn trong tư thế sẵn sàng nhả đạn. Trên tháp canh, đám lính gác cũng đang nhiệm vụ quan sát động tĩnh.
Lúc bốn Mộ Thanh đ.á.n.h xe tới gần cổng doanh trại, vặn bắt gặp một đội tuần tra ngang qua. Do cả bốn đều bịt mặt kín mít, ánh lửa từ ngọn đuốc và ánh trăng mờ ảo càng khiến cho việc nhận diện khuôn mặt trở nên khó khăn. Mộ Thanh và Nguyệt Sát đẩy chiếc xe chở phân , khi tới cổng thì chuẩn cởi thẻ bài để xuất trình.
Nào ngờ, nàng kịp tháo thẻ bài, một tên lính gác đưa tay bịt mũi, vội vã xua tay hối thúc: "Đi mau mau, hôi c.h.ế.t !".
Thái độ rõ ràng là đuổi khéo, chẳng buồn kiểm tra thẻ bài nữa.
Thế nhưng, tay Mộ Thanh đặt lên bên hông, chuẩn lấy thẻ bài. Thấy tên lính gác chẳng buồn kiểm tra, nàng lập tức nhận . Hắn quen với toán lính việc , đêm nay kiểm tra thẻ bài, những ngày hẳn cũng . Lúc nàng mà chủ động lấy thẻ , chẳng khác nào tự tố cáo quy củ thường ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-553-cai-trang-tiem-nhap.html.]
Quả nhiên, ánh mắt tên lính gác chợt dừng bàn tay nàng, thoáng vẻ nghi hoặc.
Mộ Thanh vẫn thản nhiên như . Bàn tay đang đặt bên hông thuận thế quệt lên vạt áo, như thể vô tình dính thứ gì bẩn trong lúc đẩy xe phân.
Tên lính gác lập tức nhăn mặt: “Thằng ranh , tởm ?”.
Hắn ghét bỏ mặt , còn xua tay lia lịa: “Đi ! Mau !”.
Mộ Thanh một lời, cúi đầu đẩy xe qua cửa.Thoát nạn trong gang tấc, Mộ Thanh và Nguyệt Sát hối hả đẩy xe tiến sâu trong doanh trại. Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử lầm lũi bám sát gót. Dẫu bước chân của Lưu Hắc T.ử chút khập khiễng, vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, cố gắng sải những bước dài vững chãi.
Theo kế hoạch, chiếc xe chở nước thải sẽ tiến doanh trại phía Nam, còn xe chở phân sẽ thẳng đến doanh trại phía Bắc. Thế nhưng, Mộ Thanh và Thạch Đại Hải chung một điểm đến là doanh trại phía Đông, trong khi Lưu Hắc T.ử rẽ sang doanh trại phía Tây. Bốn đành đẩy xe ngựa tiến thêm một đoạn nữa.
Đột nhiên, Thạch Đại Hải ôm bụng, nhăn nhó: “Không , chắc tối nay ăn thứ gì sạch. Ta tìm nhà xí một chuyến”.
Mộ Thanh lập tức tiếp lời: “Ta cũng ”.
Thạch Đại Hải sang: “Ngươi cũng đau bụng?”.
“Không.”
Mộ Thanh đáp tỉnh bơ: “Ta tiểu”.
"Được , , lẹ lên!".
Thạch Đại Hải vội quàng tay lên vai Mộ Thanh, hai thiết như em kết nghĩa, cùng thẳng hướng nhà xí.
Nguyệt Sát trừng mắt lườm bàn tay của Thạch Đại Hải, nhưng vì nhiệm vụ đang còn dang dở, đành nuốt cục tức trong, dám bộc lộ thái độ.
"Đội trưởng! Ta về doanh trại nhé, cẩn thận kẻo rớt xuống hố phân đấy!".
Lưu Hắc T.ử nhại theo cái điệu bộ nghịch ngợm của thằng nhóc lính trẻ, gào với theo một câu lầm lũi đẩy chiếc xe chở nước thải hướng về phía doanh trại phía Nam.
Chờ bóng Mộ Thanh khuất dạng, Nguyệt Sát mới tiếp tục đẩy chiếc xe chở phân tiến về phía doanh trại phía Bắc.