Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 563: Quân pháp vô tình
Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:31
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh chẳng màng đôi co với Lư Cảnh Sơn, nhưng dư sức chặn họng khiến nên lời.
"Chỉ vỏn vẹn bốn mà lọt thỏm doanh trại năm vạn quân, còn thiêu rụi đại trướng Quân hầu. Ai thể giải thích cho , chuyện chứng tỏ điều gì?".
Mộ Thanh quét mắt một vòng các tướng lĩnh, chẳng cần đợi họ mở miệng, nàng tự đưa câu trả lời.
"Chứng tỏ rằng... do chúng quá mạnh, mà là do các ngươi quá vô dụng!".
Câu như sét đ.á.n.h ngang tai, khiến đám tướng lĩnh đồng loạt chau mày.
Mộ Thanh dõng dạc hô: "Lưu Hắc Tử!".
"Có mặt!".
"Trình bày chi tiết cách thức thâm nhập đại doanh cho bọn họ rõ!".
"Tuân lệnh!".
Lưu Hắc T.ử dõng dạc dậy, đối diện với các tướng lĩnh, rành rọt tuyên bố:
"Tại cổng phụ của Tây đại doanh, lính gác lơ là thèm kiểm tra lệnh bài khi doanh trại. Ở Nam đại doanh, Nhất doanh kiểm soát lỏng lẻo, phát hiện điểm khả nghi nhưng báo cáo; Nhị doanh thì tự tiện phán đoán tình hình, tự ý đổi ca gác".
"Thạch Đại Hải!".
"Có mặt!".
"Cách thức thâm nhập , cho bọn họ !".
"Rõ!”.
“Hệ thống phòng thủ ban đêm của Tây đại doanh lỏng lẻo, quân lính dễ hoảng loạn. Ta chầu chực trong nhà xí cả một canh giờ mà chẳng thấy bóng dáng ai tới kiểm tra. Khi đại trướng bốc cháy, chẳng cần trốn chui trốn nhủi, cứ thế lẽo đẽo theo đám lính nhốn nháo chạy thẳng tới đại trướng Quân hầu".
"Việt Từ!".
"Có mặt!".
"Nói!".
"Bắc đại doanh canh gác ban đêm lỏng lẻo, quân lính dễ kích động. Đặc biệt ở Nhất doanh, tên Mã Đô úy nửa đêm ngủ, còn ôm vò rượu gào thét sườn núi, tự biến thành bia ngắm sống cho kẻ địch, thật là ngu ngốc!".
"Mã Đô úy hiện đang ở ?".
"Bất tỉnh sườn núi!".
"Lôi đây!".
Mộ Thanh dứt lời, Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải lệnh ngoài. Vừa vén rèm lên, họ bắt gặp Hàn Kỳ Sơ đang rảo bước tới. Sau khi Lưu Hắc T.ử thông báo, Hàn Kỳ Sơ liền bước đại trướng.
"Đến đúng lúc lắm!".
Mộ Thanh với Hàn Kỳ Sơ: "Tiên sinh doanh trại từ cổng chính, hãy kể những gì chứng kiến dọc đường cho bọn họ ".
"Tuân lệnh!”.
“Thuộc hạ phụng mệnh Đô đốc, khi doanh trại nổi lửa liền mang đại ấn doanh định tình hình. Quả nhiên, lửa nổi lên, quân tâm loạn. Tiền doanh điều phối, kẻ chạy truyền tin, tụ tập nghị luận, phần lớn binh sĩ lệnh ai, càng nên giữ vị trí ứng cứu”.
Hàn Kỳ Sơ dừng một thoáng, kết luận: “Gặp biến mà quân lệnh thông, binh sĩ tự loạn trận cước. Kỷ luật như , cần địch đánh, quân tự rối ”.
Sau khi bẩm báo xong, Hàn Kỳ Sơ cung kính nép sang một bên.
Mộ Thanh quét mắt một lượt các tướng lĩnh trong doanh trại, hỏi: "Mọi rõ cả chứ?".
Lư Cảnh Sơn, Mạc Hải và Hầu Thiên mặt mũi đỏ bừng bừng vì hổ, đến cả Lão Hùng cũng cúi gầm mặt, dám ngẩng lên.
"Nếu thấy phục, vẫn còn nhiều chuyện để kể đây".
Mộ Thanh hướng ánh về phía Quân hầu của Tây đại doanh, Hầu Thiên.
“Nhị doanh Tây doanh, lính gác ngủ ngay lều, tuần binh qua cũng mặc kệ”.
Ánh mắt Mộ Thanh chuyển sang Lão Hùng.
“Nhị doanh Đông doanh còn khá hơn. Ta tận lều Đô úy, lấy quân phục, để d.a.o bên giường, vẫn ngủ gì”.
Sắc mặt Lão Hùng lập tức khó coi.
Mộ Thanh dừng : “Hào nước giữa Đông và Tây doanh, giữa xuân vẫn đóng băng. Một phòng tuyến vốn để ngăn địch, qua tay các ngươi thành đường cho địch vượt qua”.
Nàng đảo mắt những tướng lĩnh mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-563-quan-phap-vo-tinh.html.]
“Ta các ngươi trở về Tây Bắc”.
Giọng nàng bỗng lạnh xuống: “ với quân kỷ thế , các ngươi còn mặt mũi nào trở về?”.
Không ai lên tiếng.
“Đều là những từng theo quân Tây Bắc chinh chiến, mà lính quyền ngủ gác, Đô úy mất cảnh giác, công sự bỏ bê; gặp tập kích thì quân lệnh thông, tự loạn. Đêm nay nếu doanh , thứ đốt liệu chỉ là mấy tòa đại trướng?”.
Mộ Thanh dừng một thoáng, về phía Chương Đồng.
“Các ngươi đêm nay chỉ duy nhất một nơi thể đột nhập là ở ? Nhất doanh của Đông đại doanh!".
Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía .
Nàng chỉ thẳng Chương Đồng: “Hắn nhập ngũ đầy một năm”.
Rồi những lão tướng mặt: “Còn các ngươi cầm binh bao nhiêu năm?”.
Đại trướng lặng ngắt.
Mộ Thanh lạnh lùng kết : “Tự thấy hổ thẹn ”.
Mộ Thanh lạnh lùng quét mắt qua bốn vị Quân hầu.
“Ta cần các ngươi từng là lão tướng Tây Bắc bao nhiêu năm chinh chiến. Đêm nay, xét về quân kỷ và phòng —”.
Nàng dằn từng chữ: “Chỉ một chữ: Kém”.
Bốn đỏ bừng mặt, nhưng ai phản bác. Cũng chẳng còn gì để phản bác.
Bốn kẻ đột nhập, xuyên qua một đại doanh năm vạn quân, lượt thiêu rụi bốn đại trướng. Nếu các nơi đều phòng như Nhất doanh của Chương Đồng, chuyện tuyệt đối thể dễ dàng đến .
Thua ở , trong lòng họ đều rõ.
“Báo!”.
Tiếng Lưu Hắc T.ử vọng từ ngoài trướng.
“Bẩm Đô đốc, Mã Đô úy Bắc doanh đưa tới”.
“Cho ”.
Rèm trướng bật mở. Mã Đô úy dẫn , đầu tóc rối bời, cả còn ướt sũng. Vừa trông thấy Nguyệt Sát phía Mộ Thanh, sắc mặt lập tức cứng .
Hắn quỳ một gối: “Đô đốc”.
Mộ Thanh lạnh lùng hỏi: “Ở Tây Bắc, ngươi cũng uống rượu giữa phiên trực, nửa đêm chạy lên sườn núi gào hát như ?”.
Mã Đô úy nghẹn lời.
Mộ Thanh dậy.
“Nhớ Tây Bắc, cấm. Muốn trở về, cũng giữ”.
Nàng thẳng đám tướng lĩnh: “ ngày nào còn khoác quân phục Thủy quân Giang Bắc, ngày đó giữ quân pháp của Thủy quân Giang Bắc”.
“Sáng mai tập hợp quân. Kẻ thất trách, theo quân pháp xử trí”.
Nàng dừng một thoáng, giọng lạnh hẳn: “Ai phục, cứ việc đến. Ta sẽ đích thư cho Nguyên Tu, hỏi xem quân Tây Bắc nhận những như các ngươi ”.
Dứt lời, Mộ Thanh vén rèm bước ngoài.
Trời gần sáng.
Bốn vị Quân hầu im lặng hồi lâu mới lượt bước . Cơn giận ban đầu chẳng còn, chỉ còn vẻ hổ thẹn.
Họ đồng loạt chắp tay: “Ngày mai quân tập hợp. Mạt tướng xin lĩnh phạt”.
Mộ Thanh đầu.
Bốn hành lễ nữa lặng lẽ rời . Chỉ Chương Đồng vẫn .
Mộ Thanh . Nàng cũng , chỉ yên chờ mở lời.
"Ngươi...".
Mãi một lúc , Chương Đồng mới ấp úng mở lời. Vì lều ai khác, cũng chẳng buồn gọi nàng là Đô đốc nữa.