Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 564: ố nhân vẫn như xưa

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:32
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Có chuyện gì thì nhanh lên, còn đang trông cậy ngươi để gương cho khác, bớt cái thói lề mề !".

Mộ Thanh tuy ngoảnh mặt , nhưng điệu bộ chuyện vẫn y hệt như những ngày đầu hai mới quen.

Chương Đồng , lòng bỗng dâng lên một cảm giác bồi hồi. Hắn khẽ mỉm , cúi đầu xuống, nhưng miệng buông lời kiêu ngạo:

"Ai rảnh mà gương dùm ngươi! Hiện tại ngươi may mắn thăng quan tiến chức nhanh hơn thôi, nhất định sẽ leo lên cái chức to hơn ngươi cho mà xem!".

Mộ Thanh im lặng đáp.

Chương Đồng trầm ngâm một lát chuyện chính: "Sáng mai ngươi định lôi quân pháp xử thật đấy ?".

"Quân lệnh như núi, bộ đùa chắc?".

"Ngay cả Lão Hùng cũng ăn đòn ?".

"Đánh tất!".

Chương Đồng im lặng hồi lâu mới :

“Từ ngày tân quân chỉnh biên thành Thủy quân, đám Quân hầu, Đô úy vẫn luôn trở về Tây Bắc. Hai tháng qua, bọn họ ít thúc giục Lão Hùng xin rời Thủy quân”.

Mộ Thanh lên tiếng.

“Thực Lão Hùng cũng về”.

Chương Đồng tiếp: “ từng ký lá đơn ”.

Nàng nghiêng đầu.

“Ta từng hỏi tại . Hắn , năm vạn Thủy quân phần lớn đều là tân binh, lớp tướng lĩnh trẻ đủ sức gánh vác. Nếu những cũ đều bỏ , đội quân giao cho ai?”.

Chương Đồng nàng: “Lão Hùng nặng tình với Tây Bắc, nhưng cũng vô trách nhiệm. Chuyện ở thôn Thượng Du, vẫn luôn ghi nhớ. Nếu thể giữ , đối với Thủy quân là chuyện ”.

Hắn ý cầu tình.

quân pháp thì chịu quân pháp. Lão Hùng dung túng thuộc cấp, để quân kỷ buông lỏng, trách nhiệm thể chối bỏ. sai lầm trong việc cầm quân đồng nghĩa với việc con đáng dùng.

“Có giữ , xem chính ”.

Mộ Thanh đáp thản nhiên.

Chương Đồng thoáng ngạc nhiên: “Ý ngươi là?”.

“Đợt huấn luyện sắp tới, tướng lính đều như ”.

Nàng .

“Ta cần một đội quân chỉ bày trận cho mắt. Ta cần thể chịu khổ, giữ kỷ luật, gặp biến loạn, xuống nước đ.á.n.h , lên bờ cũng đ.á.n.h ”.

Khóe mắt Chương Đồng khẽ động.

“Ngươi luyện năm vạn Thủy quân thành tinh binh?”.

“Không”.

Mộ Thanh về phía đại doanh còn chìm trong ánh lửa.

“Ta từ năm vạn tân binh , tạo một lực lượng tinh nhuệ nhất”.

"Lực lượng tinh nhuệ?".

Chương Đồng ngẩn . Đây là đầu tiên tới cụm từ kỳ lạ . Chương Đồng nhất thời im lặng.

xuất từ quân đội, nhưng kiếp nàng việc trong lực lượng bảo vệ an ninh quốc gia, nàng từng tiếp xúc và chứng kiến sự hùng mạnh của lực lượng đặc nhiệm.

"Lực lượng tinh nhuệ" mà nàng xây dựng ở đây dĩ nhiên thể trang những vũ khí tối tân như lực lượng đặc nhiệm ở thời hiện đại. chắc chắn, đội quân sẽ trở thành một hiện tượng từng trong lịch sử quân sự của thời đại .

Mộ Thanh chỉ gật gù xác nhận, nàng giải thích thêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-564-o-nhan-van-nhu-xua.html.]

Đêm nay nàng đốt bốn tòa đại trướng, hết là để cho rõ căn bệnh của Thủy quân. Quân kỷ lỏng lẻo, tướng lĩnh hai lòng, gặp biến thì quân lệnh rối loạn — những thứ cần thấy, nàng đều thấy.

Trước khi bắt tay hành động, nàng cần một việc quan trọng khác: Thiết lập uy quyền ngay thao trường.

Sau khi Chương Đồng rời , Mộ Thanh vẫn một đại trướng. Phía chân trời, ánh sáng đầu ngày xuyên qua màn đêm.

Trời sáng.

Chính giữa bốn đại doanh là thao trường lớn của Thủy quân.

Gió sớm thổi phần phật qua quân kỳ. Năm vạn binh sĩ tập kết thành trận, hàng ngũ chỉnh tề, trải kín bốn phía thao trường. Không tiếng trò chuyện, một bóng tùy tiện rời vị trí. Tất cả ánh mắt đều hướng về đài điểm tướng.

Trên đài cao, Mộ Thanh một chiến bào trắng, giáp bạc phủ ngoài, đầu đội chiến khôi chạm hình báo tuyết. Nàng thẳng giữa gió sớm, tà áo lưng tung lên theo từng trận gió.

Không cần lên tiếng, khí thế thao trường khác hẳn đêm qua.

Dưới đài điểm tướng, bốn vị Quân hầu để trần , quỳ thành một hàng. Phía là bảy Đô úy cùng năm trăm binh sĩ trói, tất cả đều là những chịu trách nhiệm về sự thất thủ trong cuộc tập kích đêm qua.

Năm vạn quân im phăng phắc.

"Báo ——".

Một tiếng hô vang dội kéo dài từ hướng tiền doanh x.é to.ạc bầu khí tĩnh mịch. Một viên tiểu tướng cưỡi ngựa xông từ giữa biển , phóng như bay đến đài điểm tướng, nhảy xuống quỳ một gối, lớn tiếng bẩm báo:

"Khởi bẩm Đô đốc! Trấn Quân Hầu, Bình Tây Tướng quân và An Tây Tướng quân đang ở ngoài cổng chính, xin diện kiến Đô đốc!".

Nguyên Tu, Vương Vệ Hải và Triệu Lương Nghĩa đến.

Mộ Thanh chẳng tỏ ngạc nhiên. Đêm qua lửa cháy ngút trời, nhuộm đỏ cả một góc trời ngoài thành; từ Thịnh Kinh cũng đủ thấy động tĩnh.

" lúc lắm! Cho họ !".

"Tuân lệnh!".

Viên tiểu tướng nhận lệnh, vội vã ngựa lao .

"Báo ——".

Kẻ khuất bóng, kẻ lao tới.

"Khởi bẩm Đô đốc! Đại tướng quân Long Võ Vệ và Tướng quân trại Tiêu Kỵ xin diện kiến!".

Ngay cả đám Long Võ Vệ cũng lết xác tới đây hóng hớt ư?

"Miễn tiếp! Mặt mũi mà vác xác tới đây?".

Mộ Thanh nhạt một tiếng.

Doanh trại của lực lượng Tiêu Kỵ ngay sát vách đại doanh Thủy quân. Ngọn lửa bốc cháy ngùn ngụt đêm qua chắc chắn thu hút sự chú ý của bọn chúng. Tin tức ắt hẳn cũng do bọn chúng loan truyền ngoài.

"Tuân lệnh!".

"Báo ——".

Thêm một thông tin hỏa tốc nữa truyền đến.

"Khởi bẩm Đô đốc! Người của phủ Đô đốc mang y phục và hành lý của ngài tới. Kẻ đó xưng danh là Thôi Viễn, hiện đang chờ ngoài cổng chính!".

"Cho phép cùng Trấn Quân Hầu đây".

"Tuân lệnh!".

Ba tin báo dồn dập đến nhanh như cơn lốc.

Lư Cảnh Sơn, Mạc Hải, Hầu Thiên và Lão Hùng ngoái đầu theo hướng tiểu tướng phi ngựa rời , sắc mặt tái mét như tro tàn. Bọn họ thừa tối qua chuyện loạn cào cào đến tận gần sáng. Mộ Thanh thể nào sai chạy về tận Thịnh Kinh ngay trong đêm để thỉnh Nguyên Tu tới . Chắc mẩm là ngài tin đại doanh bốc cháy nên mới hớt hải tới ngay từ sáng sớm.

Đám tướng lĩnh xuất từ quân đội Tây Bắc tin Nguyên Tu giá lâm, kẻ đang chuẩn xơi đòn thì mặt xám xịt như đưa đám, kẻ thoát nạn thì mắt sáng rực lên như bắt vàng. Đại tướng quân vốn nổi danh với kỷ luật thép, nhưng thương yêu binh sĩ như con. Việc bọn họ một lòng một khao khát về trướng quân đội Tây Bắc chứng minh rõ như ban ngày. Biết hôm nay ngài rộng lượng dắt bọn họ về.

 

Loading...