Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 57: Đế tâm

Cập nhật lúc: 2026-06-16 10:26:33
Lượt xem: 114

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng từng câu từng chữ, suy luận phân tích trực tiếp tại hiện trường, tốc độ nhanh. Người trong phòng cứ theo lời nàng mà sang Hà Thừa Học.

Bộ Tích Hoan lẫn trong bóng đèn và bóng , khuôn mặt rõ. Vẻ giận dữ mặt Trần Hữu Lương dần tan biến, đó là cái nhíu mày suy tư. Ngụy Trác Chi càng thì ánh mắt càng rạng rỡ.

"Người bếp và tiểu tư lẽ liên quan đến kẻ hạ độc, cái . thường xuyên ngoài phủ đồng đảng của , cái giải thích thế nào?".

Mộ Thanh dứt lời, liền truy hỏi.

"Người tiếp ứng”.

"Người tiếp ứng?".

"Đêm đó, ông cách phủ, tự nhiên sẽ cách khỏi phủ. Sau khi g.i.ế.c tại ngay? Mỗi canh giờ tiểu tư đều đưa bánh phòng việc, c.h.ế.t sẽ nhanh phát hiện. Đêm đó phiên trực của ông , nếu g.i.ế.c xong lập tức về phủ, sẽ ai dễ dàng nghi ngờ một Biệt giá như ông . Ở trong phủ, ngộ nhỡ bắt gặp, chẳng khiến sinh nghi ? Ông mạo hiểm ở , ắt lý do xứng đáng để mạo hiểm. Lý do duy nhất thể nghĩ đến là ông giao mật thư cho tiếp ứng. Nội dung mật thư là do ông truyền miệng. Tại trực tiếp đưa thư ngoài? Ta đoán là để chừa cho một đường lui. Và kẻ tiếp ứng ở trong phủ, bình thường truyền tin tức trong ngoài phủ, tất nhiên thể thường xuyên ngoài”.

Trong phòng tĩnh lặng.

Nghe nàng suy luận thì dễ hiểu, nhưng nghĩ kỹ khiến kinh hãi. Đêm nay là nàng đang thẩm vấn, hỏi còn nàng thì quan sát. Nàng căn cứ phản ứng của thẩm vấn để cân nhắc câu hỏi, trong lòng tính toán kỹ lưỡng xem ai là hung thủ, việc vốn tốn nhiều tâm lực. Vậy mà nàng thể suy đoán hung thủ, phân tích cả kẻ hạ độc, đồng đảng và động cơ.

Thực nếu rõ tình tiết vụ án, phân tích kỹ càng thì trong phòng đều thể , nhưng cái khó là "nhất tâm đa dụng", cùng lúc suy luận nhiều vấn đề.

Đầu óc cô nương rốt cuộc cấu tạo thế nào ?

"Vậy còn động cơ?". Ánh mắt Ngụy Trác Chi sáng rực, thể chờ đợi thêm.

Hắn nóng lòng cô nương còn thể mang đến cho bất ngờ gì nữa.

Mộ Thanh nhướng mày: "Khoảng cách giữa các tế bào chất xám vỏ não của Ngụy công t.ử liệu còn to hơn cả lỗ đồng tiền ?".

Ngụy Trác Chi ngây . Não... vỏ não?

"Đừng lười như thế, ơn động não một chút , cái dễ hiểu”.

Mộ Thanh nhíu mày. Nàng từng chứng kiến tài kinh doanh của Ngụy Công t.ử ở sòng bạc Xuân Thu, chắc chắn kẻ ngu dốt, chỉ là nàng sẵn suy luận nên bọn họ lười suy nghĩ mà thôi.

Mộ Thanh liếc Hà Thừa Học:

"Chuyện hạ độc ông rõ, thể chính ông mưu tính việc . Đã định g.i.ế.c diệt khẩu bằng cách hạ độc thần quỷ , cuối cùng dùng đến dao, chứng tỏ nạn nhân xảy chuyện khiến bọn họ cảm thấy đe dọa mãnh liệt, đến mức thể đợi độc c.h.ế.t. Chuyện phát sinh đêm xảy án mạng, bởi vì đêm đó ông mặc thường phục mang theo d.a.o găm đến, chứng tỏ dự mưu từ . Suy đoán của là: nạn nhân sớm phát hiện trong phủ Thứ sử thế lực khác, nhưng báo cho các , mà dùng nó để uy h.i.ế.p trục lợi. Đối phương cũng moi tin tức tình báo của các từ nạn nhân, nhưng mãi mãi uy hiếp, nên mới âm thầm hạ độc. Muốn vắt kiệt giá trị của nạn nhân xong mới để c.h.ế.t một cách ai . đêm đó nạn nhân đột ngột g.i.ế.c, nghĩ chắc chắn là do nạn nhân đưa yêu cầu càng quá quắt hơn, hoặc thể bọn họ sắp các phát hiện, nên mới quyết định tay ngay lập tức. khi tay, bọn họ vắt kiệt tin tức từ nạn nhân cuối cùng, cho nên mới bức mật thư ”.

"Ta dám đảm bảo, nội dung bức mật thư đó chắc chắn quan trọng. Yêu cầu nạn nhân đưa càng cao, thì tin tức tình báo đưa càng quan trọng. Hơn nữa đối phương định g.i.ế.c , lợi dụng cuối cùng , bọn họ nhất định sẽ cố gắng tận dụng hết mức thể”.

Mộ Thanh , về phía đám Bộ Tích Hoan: "Đi tìm bức mật thư đó ! Xem nội dung bên trong là gì. Tin tức truyền cho kẻ tiếp ứng , nhưng nếu các nội dung mật thư, lẽ vẫn còn kịp để bố trí ".

Trong phòng nhất thời ai gì.

Chân hung, kẻ hạ độc, đồng đảng, động cơ, tung tích mật thư, nàng chỉ suy đoán những thứ , mà ngay cả nội dung mật thư cũng ?

Tất cả những điều đều là nàng nghĩ cùng lúc khi đang thẩm vấn ?

Bất kể những suy đoán đúng bao nhiêu phần, cũng chỉ thể khiến nghĩ đến bốn chữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-57-de-tam.html.]

Khiến thán phục!

"Suy đoán của đúng , tìm bức mật thư . Bức mật thư đó đang ở trong thư phòng tại phủ riêng của ông ”. Mộ Thanh .

Những việc cần nàng , phần còn là việc của bọn họ.

Mộ Thanh cúi đầu ho nhẹ một tiếng, khẽ nhíu mày. Nói chuyện cả một buổi tối, họng nàng bắt đầu đau, bây giờ nàng cần nghỉ ngơi.

Nàng xoay định cửa, trong lúc xoay vô tình liếc thấy Hà Thừa Học, bỗng nhiên dừng bước:

"Đừng để lộ biểu cảm đó. Ta đến thư phòng tìm thư, ông lộ vẻ lạnh như chỉ cho rằng ông nghĩ ông nhiều hơn , và chẳng hiểu gì về chân tướng vụ án cả. Vậy để đoán xem nhé, mật thư ở trong thư phòng, nhưng dễ tìm thấy như , đúng ? Vậy ông giấu ở ? Mật thất? Dưới sàn nhà? Ngăn bí mật trong giá sách? Đều ? Chẳng lẽ là giấu trong gáy sách?".

Mộ Thanh bỗng nhướng mày, ngẩn một chút: "Thật sự là trong gáy sách?".

"Được , trong gáy sách”.

Nàng với Trần Hữu Lương: “Mật thư trong gáy những cuốn sách ở thư phòng ông , phái tìm ”.

Nói xong, nàng bước khỏi cửa.

Gió đêm thổi qua tay áo thiếu niên, đưa giọng khàn của nàng vọng trong phòng:

"Phái nhiều một chút. Ông dám giấu mật thư trong sách thì lượng sách tàng trữ của ông chắc chắn vô cùng kinh . Đừng hy vọng tùy tiện lật vài cái là rơi một bức mật thư. Các lẽ cần tháo hết chỉ đóng sách của ông . May mắn thì thể tìm thấy nhiều mật thư cũ nữa, nhưng điều đó đồng nghĩa với lượng công việc lớn. Các lẽ bận rộn đến sáng mai mới thu hoạch. Đa tạ Hà đại nhân hành hạ các như thế, để thể yên tâm ngủ đến sáng”.

Bóng dáng thiếu niên dần xa, Trần Hữu Lương trong phòng lộ vẻ kinh ngạc.

Hắn và Hà Thừa Học là đồng môn, rõ sở thích của ông . Bổng lộc của ông đều dùng để sưu tầm sách. Kinh sử t.ử tập, sách quan tu tư soạn, sách trong thư phòng ông tuy thể so với thư khố triều đình nhưng cũng khá đồ sộ. Muốn tìm vài bức mật thư trong thư phòng của ông quả thực dễ.

Suy đoán của nàng sai một ly!

Lúc , Mộ Thanh đến cổng viện, khi mở cửa mới nhớ gì đó, hỏi: "Ta cần nghỉ ngơi, ở ?".

Dứt lời, một bóng như ánh trăng bỗng lướt tới, phong tư tựa mây trời nhưng mang khí thế x.é to.ạc màn đêm. Mộ Thanh chỉ kịp thấy ánh trăng lướt đến mặt, ngẩng đầu lên thấy vầng trăng bạc đỉnh đầu, soi rọi một bên mặt lạnh lùng lớp mặt nạ của nam tử.

"Đi !”.

Chỉ giọng lười nhác của Bộ Tích Hoan tan trong gió, mang theo Mộ Thanh bay về phía hậu viện phủ Thứ sử.

Qua hồ Minh Nguyệt, liền thấy tòa lầu các ẩn hiện sâu trong rừng hải đường. Đến trong viện, Bộ Tích Hoan dừng , giữa trung phất tay áo, cửa sổ tầng hai kẽo kẹt mở , ôm Mộ Thanh đáp xuống trong phòng.

Trên bàn thắp một ngọn đèn như hạt đậu, ánh nến vàng vọt soi rõ bàn gỗ lê đỏ, giường êm màn gấm. Vừa chạm đất, Mộ Thanh liền rời khỏi vòng tay Bộ Tích Hoan, :

"Trong phủ Thứ sử tuy nhận ngài, nhưng chắc ai cũng . Ngài cứ bay bay như thế, thực sự đủ cẩn trọng”.

________________________________________

 

Loading...