Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 575: Địa ngục thao trường

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:43
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng luôn mong những vị tướng lĩnh chủ chốt của Thủy quân Giang Bắc sẽ là của . Mộ Thanh vòng vo khách sáo với Nguyên Tu, nàng nghĩ thì . câu trả lời phũ phàng dấy lên một nỗi đau xót nơi đáy mắt Nguyên Tu.

Nàng thực sự khao khát vạch rõ ranh giới với đến mức , một binh sĩ của cũng giữ trong quân doanh của nàng?

Nàng nung nấu ý định bồi dưỡng vây cánh cho riêng , là vì lợi ích của bản , là vì ?

Đám cựu binh Tây Bắc vi phạm kỷ luật quân đội, dẫu nàng giữ bọn họ , cũng sẽ đời nào chấp nhận. Thế nhưng, vẫn thầm mong nàng thốt câu níu giữ, dù chỉ là một lời suông. Bởi lẽ, điều đó chứng tỏ nàng nể nang tình nghĩa với , chứng tỏ trong lòng nàng vẫn hình bóng .

Sâu thẳm trong đôi mắt nam t.ử ẩn chứa một nỗi đau khôn nguôi. Khoác bộ áo bào oai phong lẫm liệt, rực rỡ như ngọn lửa, cùng với lớp áo giáp bạc sáng loáng, dường như băng và lửa đang hòa quyện, đan xen trong ánh của , thể nào tách rời. Chàng thiếu niên hùng thuở nào, từng xông pha nơi biên cương, tiêu diệt quân thù, khí phách ngút trời, giờ đây kẹt giữa vòng xoáy trung hiếu khó vẹn chốn kinh kỳ, và nếm mùi cay đắng của sự thất bại trong tình cảm.

Hai mí mắt Mộ Thanh cứ chực sụp xuống. Chiều tối hôm qua nàng phóng ngựa bạt mạng về đây, đêm lẻn quân doanh hội kiến các tướng lĩnh, trắng đêm chợp mắt. Sáng nay uy thao trường, bận bịu sắp xếp kế hoạch huấn luyện đặc biệt. Đến giờ , nàng kiệt sức . Ngặt nỗi Nguyên Tu cứ lù lù ở đó, nàng đành cố căng mắt mà tiếp chuyện.

Nhìn bộ dạng phờ phạc của nàng, Nguyên Tu chẳng nên bực nên thương. Hắn bước tới bên bàn, nắm tay Mộ Thanh kéo xệch về phía giường.

Mộ Thanh giật hoảng hốt, liếc nhanh cửa lều. Nguyệt Sát đang gác bên ngoài, nàng lớn tiếng quát tháo kẻo chạy rùm beng chuyện. Nàng cố gắng giật tay , nhưng bàn tay Nguyên Tu như chiếc cùm sắt siết chặt lấy tay nàng. Trong lúc nàng còn đang cố sức vùng vẫy, kéo tuột nàng đến bên giường. Với một cú hất tay nhẹ nhàng, nàng ngã nhào xuống nệm. Vừa định nhỏm dậy, vớ lấy tấm chăn bông trùm kín mít lên nàng.

Tấm chăn phủ lên , che khuất bờ vai gầy guộc. Nguyên Tu lấy hai tay ấn chặt hai mép chăn, tỳ khuỷu tay xuống nệm, cúi chằm chằm Mộ Thanh.

Khoảng cách giữa hai chỉ còn trong gang tấc.

Nàng thấy ngọn lửa rực cháy nơi đáy mắt , cảm nhận ấm từ thể nam t.ử gần trong tầm tay. Hắn cũng thấy vẻ lạnh lẽo như sương phủ trong mắt nàng, cùng hương thơm thanh nhạt thoảng qua, tựa như như .

Một nóng rực như nắng trời, một lạnh tựa sương đêm.

Thế nhưng càng đến gần, ánh mắt càng trở nên bỏng rát. Hương thơm thanh lãnh chẳng những khiến ngọn lửa dịu xuống, trái càng khiến nó cháy dữ dội hơn, như chỉ chực phá tan lớp băng giá mắt.

"Nguyên Tu!".

Giọng Mộ Thanh lạnh lùng vang lên, tựa như một gáo nước lạnh dội thẳng tim , sắc lẹm như lưỡi dao.

"Ngài quyết định thế ? Ngài chúng đến mức ngay cả tình bằng hữu cũng thể giữ ?".

Nàng vẫn giữ thái độ bình thản đến lạ thường, dường như việc cưỡng hôn nàng cũng chẳng cả. Những ân tình đồng sinh cộng t.ử mà họ từng trải qua giờ đây phụ thuộc quyết định của trong khoảnh khắc .

"Đôi khi, thực sự hoài nghi nàng là nữ nhi ".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-575-dia-nguc-thao-truong.html.]

Nguyên Tu hạ thấp giọng, thì thầm.

"Ta là nữ nhi, nhưng kiểu nữ t.ử hễ nam nhân chạm lấy báo đáp. Nụ hôn chỉ là một phương thức giao tiếp và thể hiện tình cảm giữa con với con , là một trạng thái đặc biệt trong quá trình duy trì nòi giống của nhân loại. Dù thể ngăn cản hành động bạo lực của ngài, nhưng quyền bảo vệ tư tưởng cá nhân, và từ chối bạn với những kẻ xâm phạm sự đồng ý".

Những lời đầy học thuật, khó hiểu của nàng một nữa phát huy tác dụng, thành công dập tắt mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng .

Nguyên Tu phắt dậy, sải bước rời khỏi giường. Khi đến cửa lều, khựng , đầu, giọng trở nên khàn đặc:

"Mệt thì cứ ngủ . Nàng đến quân doanh là để rèn binh, chứ để tự vắt kiệt sức . Nếu cần quân nhu, vật tư gì cứ việc lên tiếng. Hiện tại, Thủy quân đang là lực lượng mũi nhọn trong mắt triều đình. Bất cứ thứ gì quân doanh Thủy quân yêu cầu, đố kẻ nào dám ăn bớt ăn xén".

Nguyên Tu hất rèm bước ngoài.

Vương Vệ Hải và Triệu Lương Nghĩa lẽo đẽo theo . Đi một quãng khá xa, họ mới lên tiếng thắc mắc: "Sao Đại tướng quân thẳng với thằng nhóc đó chuyện ngài định để Lão Hùng và những khác về Tây Bắc?".

Những lời trò chuyện của hai trong lều, họ đều rõ mồn một. Chỉ là về , tiếng nhỏ dần, dường như đang bàn bạc chuyện cơ mật. Dù rõ nội dung, nhưng họ thiết nghĩ, nếu hai đang bàn chuyện ở của nhóm Lão Hùng thì cớ gì giữ bí mật đến ?

Thế nhưng, Nguyên Tu vẫn im lặng như tờ. Trời ngả về trưa, ánh nắng chan hòa chiếu rọi bờ vai vững chãi của nam tử, bộ chiến giáp phản chiếu ánh sáng lấp lánh, tựa như phủ một lớp tuyết mỏng lạnh lẽo.

Vương Vệ Hải và Triệu Lương Nghĩa đưa mắt . Dù vô tâm đến mấy, họ cũng lờ mờ nhận tâm trạng Đại tướng quân đang tồi tệ đến mức nào.

Chuyện gì xảy ? Hai cãi ?

Giấc ngủ của Mộ Thanh khá chập chờn, đến chiều muộn nàng tỉnh giấc.

Ráng chiều nhuộm đỏ cả một góc quân doanh, những lá cờ xí tung bay phấp phới giữa núi đồi hùng vĩ. Bước khỏi đại trướng, khung cảnh bao la, bát ngát mở mắt, biển mây cuồn cuộn, núi non trùng điệp. So với cảnh sắc gò bó, chật hẹp trong bốn bức tường của phủ Đô đốc, khung cảnh nơi đây mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu hơn hẳn.

Mộ Thanh rảo bước hướng ngoài doanh trại, sang với Nguyệt Sát: "Ngươi cứ nghỉ ngơi , dạo một lát".

"Ngươi định ?".

"Ra bờ hồ".

 

Loading...