Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 578: Bùn lạnh luyện cốt

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:46
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Huyết Ảnh lui , Bộ Tích Hoan bước đến mở tung chiếc tủ quần áo gác xép. Quả nhiên, cái đầu lâu vẫn chễm chệ đó. Hắn lôi một chiếc khăn tay, trải phẳng mặt bàn, nhẹ nhàng đặt cái đầu lâu giữa, cẩn thận gói ghém , quên thắt thêm một chiếc nơ bướm tuyệt .

Toàn bộ y phục thường ngày của nàng đều gói ghém cẩn thận chuyển đến quân doanh. Cái tủ đồ trống hoác giờ đây gì còn thứ gì quý giá để mà dùng đến cái đầu lâu canh giữ nữa. Chi bằng cứ tống khứ nó theo nàng quân doanh, để nó bạn đồng hành, canh gác doanh trướng cho nàng, phòng khi đêm hôm khuya khoắt kẻ lạ mặt đột nhập. Hơn nữa, nàng vốn từ nhỏ quen thuộc với việc tiếp xúc thi thể. Lỡ như xa vắng chúng một thời gian, đêm về trằn trọc khó ngủ thì ? Cứ gửi đến cho chắc ăn.

Bộ Tích Hoan xuống ghế, đưa mắt ngắm nghía chiếc khăn gói ghém xinh xắn, ánh mắt ánh lên vẻ tinh , lấp lánh, ngón tay nhịp nhàng gõ nhẹ xuống mặt bàn.

Đêm mai nên bảo gã họa sư vẽ cái gì cho ho đây nhỉ?

Vẽ cái gì để giúp nàng rửa mắt, xóa sạch hình ảnh năm trăm cái m.ô.n.g trắng lóa của đám võ tướng thô lỗ khỏi tâm trí nàng đây?

Trong lúc Bộ Tích Hoan còn đang mải mê vắt óc suy tính chuyện rửa mắt cho nàng, thì tại doanh trại thủy quân cách ngoại ô ba mươi dặm, cũng ít đang trằn trọc thao thức.

Mộ Thanh ban bố lệnh cấm huấn luyện, ép quân xả trại một tháng. Thế nên đêm nay, cả doanh trại dịp thả phanh, chẳng cần tắt đèn ngủ đúng giờ, tha hồ mà ồn ào, náo nhiệt.

"Các tin gì ? Trưa nay Chương Đô úy kéo một đám lính đốn củi, hì hục đào mấy cái hố bùn đấy".

"Nghe mòn cả tai ! Hồi chiều bọn còn rủ thao trường hóng hớt cơ mà".

"Thế rút cục Đô đốc định ?".

"Chịu c.h.ế.t, đến Chương Đô úy còn mù tịt nữa là".

"Mẹ kiếp! Kiểu thì ngủ nghê ?".

Cả đêm đó, doanh trại trằn trọc chợp mắt nổi. Năm vạn nam nhi, rời nhà tòng quân cũng ngót nghét một năm trời. Ngày nào cũng đổ mồ hôi sôi nước mắt thao luyện, mong mỏi lớn nhất chỉ là ban đêm ngủ nướng thêm một chút. Lần đầu tiên trong đời, họ khao khát thấy mặt trời mọc sớm đến .

Thế nhưng, khi mặt trời còn ló rạng, bầu trời mới chỉ hửng sáng lờ mờ, khắp doanh trại bỗng vang lên tiếng trống dồn dập.

Tiếng trống ầm ĩ, dường như vọng từ hướng thao trường.

"Trống trận vang lên ! Có biến ?!".

Những binh lính đang thao thức chực chờ trời sáng, những kẻ chợp mắt một lúc bỗng giật tỉnh giấc, ba chân bốn cẳng nhào khỏi lều. Kẻ nhanh chân thì tức tốc chạy về hướng thao trường. Một lúc , khi ngày càng nhiều đổ dồn về thao trường, tin tức bắt đầu truyền tai từ phía dội về.

"Không báo động quân sự . Là... là Nhất doanh Đông đại doanh đang rèn binh đấy!".

Cái gì?

Toàn quân xong cứ ngớ .

Rèn binh! Rèn binh! Lấy lý do gì mà rèn binh?

Chẳng Đô đốc lệnh cho quân xả trại, cấm tiệt chuyện rèn binh ? Chẳng Đô đốc đe dọa kẻ nào tự ý rèn binh sẽ xử phạt theo quân luật ? Thế cớ trời còn sáng, Chương Đô úy lôi quân thao trường xếp hàng, Đô đốc còn đó rả huấn thị?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-578-bun-lanh-luyen-cot.html.]

Binh lính từ cả bốn đại doanh lũ lượt đổ về thao trường. Giữa khung cảnh tranh tối tranh sáng, hai cột lửa khổng lồ bốc cháy ngùn ngụt hai bên đài điểm tướng. Bóng dáng một thiếu niên khoác áo giáp sừng sững giữa ngọn lửa, đôi mắt sáng rực như những vì bầu trời đêm.

"Chắc hẳn các ngươi đang vô cùng thắc mắc, tại quân lệnh xả trại, mà các ngươi huấn luyện".

Nàng hướng ánh mắt về phía hai ngàn năm trăm binh lính của Nhất doanh Đông đại doanh, dường như câu chỉ dành riêng cho họ.

"Đó là bởi vì, lệnh xả trại là hình phạt dành cho những kẻ lười biếng, lơ là việc phòng thủ. Còn các ngươi, những kỷ luật thép, phòng ngự vững chắc nhất quân, thực sự đành lòng để các ngươi nghỉ ngơi".

Hả?

Đám lính hàng đầu ở thao trường xong liền chớp chớp mắt ngơ ngác. Đám lính phía thì vỗ vỗ vai , tò mò hỏi xem Đô đốc phán câu gì. Câu truyền tai nhanh chóng, ai xong cũng hình.

Phạt kẻ lười biếng việc cực nhọc, thưởng kẻ siêng năng nghỉ ngơi dăm bữa nửa tháng. Chẳng đó mới là đạo lý thường tình ?

Sao đến lượt Đô đốc, thứ lộn tùng phèo hết cả lên thế ?

"Các ngươi hiểu tâm tư của khi đành lòng để các ngươi nghỉ ngơi ?".

Mộ Thanh từng , giọng bỗng trở nên nghiêm nghị: “Bởi những kẻ vốn quen sống buông thả, lười thêm một ngày cũng chẳng khác gì. các ngươi thì khác”.

“Các ngươi là những đích chọn từ quân. Có bản lĩnh, chí khí, cũng một xương cốt rèn giũa thao trường”.

Ánh mắt nàng chậm rãi lướt qua từng gương mặt.

“Ta gọi các ngươi đến đây, để những thứ tháng ngày an nhàn mài mòn. Người thể mệt, thể thua, nhưng để trở nên tầm thường”.

Một câu duy nhất, khiến quân chìm sự tĩnh mịch tuyệt đối.

“Thao luyện đương nhiên khổ. Đã khoác chiến giáp, cầm binh khí, thì chịu cái khổ . Mùa hè năm ngoái, các ngươi mới nhập ngũ. Tính đến nay đầy một năm, xét về thâm niên vẫn chỉ là tân binh”.

Mộ Thanh dừng , ánh mắt lướt qua .

đêm hôm , đột nhập đại doanh, qua ít nơi. Chỉ Nhất doanh của các ngươi là tìm sơ hở. Canh gác nghiêm, tuần phòng chặt, quân sĩ giữ đúng vị trí. Không tập kích, mà bởi ngày thường các ngươi vẫn như ”.

Nàng gật đầu.

“Cho nên trong mắt , các ngươi còn là tân binh nữa. Các ngươi là quân nhân thực thụ của Thủy quân Giang Bắc”.

Gió thổi phần phật, lá cờ quân đội tung bay oai phong. Hai ngàn năm trăm binh lính của Nhất doanh Đông đại doanh thẳng tắp, ngẩng cao đầu, lồng n.g.ự.c ưỡn về phía , dòng m.á.u nóng trong tim sôi sục ngừng.

 

Loading...