Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 579: Cực hạn

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:47
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhớ hồi còn ở biên cương Tây Bắc, đám lính mới bọn họ ném cho một góc đồn trú ở thành Thạch Quan, xa tít tắp, cách biệt với ải Gia Lan hiểm yếu. Đám lính cũ lúc nào cũng gọi bọn họ là lũ lính mới vắt mũi sạch. Mấy lão Quân hầu, Đô úy thì cứ nhạo báng bọn họ chỉ là lũ dân đen tập tành múa gươm vung giáo. Chẳng một ai thèm coi bọn họ là những lính thực thụ. Sự tủi nhục và mặc cảm tự ti luôn bám riết lấy họ, khiến họ lúc nào cũng thấy thấp kém, thua thiệt. Giờ đây, với họ, hai tiếng quân nhân chính là lời ngợi khen tuyệt vời nhất, là danh xưng cao quý nhất mà họ khao khát chạm tới.

“Thao luyện để gì?”.

Mộ Thanh những gương mặt trẻ tuổi mắt.

“Để các ngươi sức mà đánh, bản lĩnh mà sống”.

“Ngày thường chịu thêm một phần khổ, trận sẽ thêm một phần cơ hội sống sót. Binh khí mài mới sắc, cũng . Đến lúc chiến sự thực sự nổ , kẻ địch sẽ cho các ngươi cơ hội học từ đầu”.

Ánh mắt nàng trở nên nghiêm nghị.

“Ta luyện các ngươi, để các ngươi chịu khổ cho xem. Ta ngày các ngươi bước lên chiến trường, thể g.i.ế.c địch, lập công — còn sống mà trở về gặp nhà”.

Trong hàng ngũ im phăng phắc, ánh mắt những lính trẻ dần sáng lên.

Bỗng một cất cao giọng: “Đô đốc! Chúng thuộc hạ nguyện theo!”.

Hắn bước lên nửa bước, dõng dạc : “Đô đốc cứ việc luyện! Nhất doanh chúng thuộc hạ nếu kẻ chịu nổi mà mở miệng kêu khổ…”.

Hắn nghiến răng, vỗ mạnh ngực: “…thì xứng trong hàng ngũ Nhất doanh!”.

"Chuẩn! Phải thao luyện!".

"Thao luyện! Thao luyện! Thao luyện!".

Tiếng hô vang dội của các tướng sĩ rền vang như sấm sét, sĩ khí dâng cao ngút trời. Mộ Thanh khẽ vung tay lên, tiếng hô lập tức chấm dứt.

Mộ Thanh đưa mắt khắp hàng ngũ.

“Từ hôm nay, nơi gọi là Trại Đặc huấn Thủy quân”.

“Hai nghìn năm trăm lẻ năm mặt ở đây, từ Đô úy cho đến binh sĩ, đều cùng trại chịu huấn luyện. Ngoài Nhất doanh, còn hai vệ của và hai mới chọn ”.

Nàng sang Thang Lương và Ô Nhã A Cát. Hai lập tức bước lên.

“Thập trưởng Tứ truân, Nhất doanh Bắc đại doanh — Thang Lương!”.

“Binh sĩ Ngũ thứ hai mươi, Nhất truân, Tam doanh Nam đại doanh — Ô Nhã A Cát!”.

“Hai , hôm qua các ngươi gặp”.

Mộ Thanh : “Ta chọn họ, tự nhiên lý do của . Còn Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải…”.

Nàng liếc sang hai bên cạnh.

“Đêm , hai họ tự lọt qua phòng tuyến đại doanh, đốt trướng Quân hầu. Bản lĩnh thế nào, cần ”.

Bốn đều bất giác thẳng lưng.

Mộ Thanh thản nhiên bồi thêm một câu: “ vẫn đủ”.

Nụ mặt mấy lập tức cứng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-579-cuc-han.html.]

Mộ Thanh , chỉ về phía những chướng ngại dựng thao trường.

“Bao cát, gỗ, hố bùn đều chuẩn cho các ngươi”.

“Thủy quân khác với bộ quân. Mai giao chiến, phần lớn thời gian các ngươi thuyền, nước. Sóng lớn, dòng xiết, giáp nặng, binh khí... thứ nào cũng lấy sức của các ngươi”.

Nàng quân.

“Trên bờ còn vững thì xuống nước chỉ đường c.h.ế.t. Bởi , khi luyện thủy chiến, sẽ luyện cho các ngươi một thể đủ sức chịu đựng nó. Từ hôm nay, cùng đội trưởng vệ trực tiếp đốc luyện. Kẻ nào qua cửa thể lực, xuống nước”.

Mộ Thanh dừng , ánh mắt lạnh lẽo quét qua hai nghìn năm trăm .

“Ta , những ngày sắp tới sẽ khổ. chịu khổ bản lĩnh. Chịu còn đ.á.n.h , còn giữ đầu óc tỉnh táo, còn phối hợp với bên cạnh, đó mới là thứ cần”.

“Vượt qua đợt đặc huấn , các ngươi mới tư cách bước vòng tuyển chọn cuối cùng của Đội Đặc nhiệm Thủy quân”.

Nàng đưa tay chỉ ngoài thao trường.

“Còn ai tiếp tục, bây giờ vẫn thể bước ”.

Khóe môi Mộ Thanh khẽ nhếch.

“Ngoài còn năm vạn đang nghỉ. Ra mà nghỉ xả cùng đại quân”.

Đám lính từ bốn đại doanh đang xúm xít hóng chuyện quanh thao trường bỗng chốc im bặt, nghệt mặt . Đội Đặc nhiệm Thủy quân là cái quái gì thì chẳng ai rõ, nhưng quân đều thấu hiểu một sự thật phũ phàng: Trong vòng một tháng tới, trong khi hì hục rèn luyện, thì bọn họ chỉ giương mắt .

Chơi kỳ ...

Mới hôm qua, Đô đốc còn đài điểm tướng, tuyên bố rèn giũa họ thành một đội quân thép, một lực lượng Thủy quân độc nhất vô nhị, bách chiến bách thắng. Hai chữ “Binh Vương” thốt khiến quân nhiệt huyết sôi trào.

Thế mà chỉ một đêm, tất cả mộng tưởng đều tan thành mây khói. Bởi đến lúc họ mới cay đắng nhận , “Binh Vương” mà Đô đốc chọn, dường như chẳng là bọn họ.

Chẳng nỗi đau nào đắng cay hơn việc sùng bái coi rẻ. Vài kẻ nóng tính định lao phản ứng, nhưng kịp bước lên thì một tiếng hô vang dội từ thao trường:

"Toàn đội chú ý! Đeo bao cát !".

"Rõ!".

Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm mai, những đám mây trắng xen lẫn sắc vàng hắt bóng xuống thao trường. Hơn hai ngàn trai vạm vỡ đồng loạt vác những bao cát nặng trĩu lên vai. Một tiếng lệnh vang lên, họ phóng như những chiến mã dũng mãnh.

Thao trường vốn dĩ rộng lớn, đủ sức chứa cả vạn quân. Giờ đây, họ chạy quanh vòng ngoài, vai vác bao cát, chân buộc bao cát, tổng trọng lượng lên tới tám mươi cân. Từng bước chạy nền cát vàng tung mù mịt, khiến ai nấy đều ho sặc sụa, cát nhét đầy miệng. Thế nhưng, vẫn kiên trì đếm nhịp.

Mười vòng!

Trọn vẹn mười vòng!

Kích thước của thao trường tương đương với thao trường của các đại doanh. Bình thường, bài tập chạy sáng sớm chỉ vỏn vẹn năm vòng, chẳng hề mang vác nặng nề. Hễ Đô úy lơ là, nhiều tên lính còn giở trò ăn gian, cố tình chạy rề rà, chạy quấy quá hai ba vòng cho qua chuyện. Thế mà cường độ huấn luyện của đội đặc nhiệm gấp bội phần so với buổi tập sáng thông thường của quân.

Ấy mà, đây mới chỉ là màn khởi động.

Sau khi tất mười vòng chạy, các chiến sĩ đội đặc nhiệm trút bỏ bao cát, m.ô.n.g kịp chạm đất định nghỉ ngơi chút đỉnh thì lệnh mới vang lên: Toàn đội lao xuống vũng bùn!

 

Loading...