Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 58: Kinh hồn nơi lãnh cung

Cập nhật lúc: 2026-06-16 10:26:34
Lượt xem: 117

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộ Tích Hoan gì, chỉ cúi đầu nàng. Ánh trăng bên cửa sổ rọi xuống vai nam tử, gương mặt càng thêm mờ ảo, chỉ giọng lười nhác, hòa gió đêm mùa hạ mang theo chút ấm áp: "Họng đau ?".

"Đau, cho nên xin Bệ hạ chút chuyện đúng đắn, để bớt vài câu”.

Mộ Thanh về phía giường, nàng đang cần nghỉ ngơi. Đi tới bên giường, thì thấy Bộ Tích Hoan đang lao khỏi cửa sổ. Nàng khẽ nhướng mày, coi như cũng điều, cần nàng đuổi.

Gió đêm đầu hạ tính là lạnh, Mộ Thanh vẫn dậy đóng cửa sổ, buông màn cứ thế để nguyên quần áo xuống.

Chỉ là nhắm mắt bao lâu, liền tiếng cửa sổ kẽo kẹt khẽ vang, âm thanh cực nhẹ. Nàng ngủ nên rõ, lập tức lật tay áo, nắm chặt con d.a.o mỏng trong tay, vén màn ngoài.

Đến khi trong phòng, Mộ Thanh ngẩn .

Chỉ thấy Bộ Tích Hoan bên bàn, tay cầm ấm ngọc. Lúc nàng vén rèm, đang rót nước. Hơi nóng lượn lờ, trong căn phòng ánh sáng mờ ảo càng rõ dung mạo nam tử, chỉ cảm thấy chiếc mặt nạ t.ử ngọc nạm vàng dường như còn lạnh lẽo như thế nữa.

Trong lúc Mộ Thanh còn đang ngẩn ngơ, Bộ Tích Hoan cầm chén nước về phía nàng.

Ngón tay nam t.ử như ngọc. Mộ Thanh chén nước đưa tới mà chút thất thần. Nếu phận của , nàng thực sự khó tưởng tượng ngày Đại Hưng Hoàng đế bưng rót nước cho nàng.

"Đa tạ”.

Mộ Thanh đưa tay nhận lấy, nhiệt độ chén ngọc trong tay quá nóng. Nàng cụp mắt , thấy trong chén , là một chén nước trắng. Nàng cúi đầu uống một ngụm, nhiệt độ nước vặn, khỏi chút kinh ngạc vì sự tỉ mỉ của nam tử.

"Việc tính là chuyện đúng đắn ?".

Trên đỉnh đầu, giọng Bộ Tích Hoan truyền đến, mang theo ý trầm thấp. Hắn dường như cần Mộ Thanh trả lời, khi nàng ngước mắt lên thì :

"Đói cả đêm , nhà bếp đang bữa khuya, lát nữa sẽ đưa tới, ăn xong hãy ngủ”.

Mộ Thanh ngẩn , ngước mắt .

"Xung quanh lầu các canh gác, cứ yên tâm ngủ”.

Bộ Tích Hoan : “Phía vẫn còn việc, Trẫm , sáng mai sẽ đến thăm nàng”.

Mộ Thanh một lúc gật đầu. Nàng nhiều việc , đêm nay nàng thẩm chân hung, việc giải quyết hậu quả thuộc phận sự của nàng, nhưng thì bận rộn. Thật nàng tự đến lầu các nghỉ ngơi cũng , cần thiết đưa nàng đến, cũng cần thiết đích bưng rót nước, còn xuống bếp dặn dò bữa khuya. Đêm nay nàng thẩm vấn đều vì giao dịch giữa hai , vốn thể nghiễm nhiên nhận lấy, đối đãi với nàng thế , ngược khiến nàng cảm thấy trong lòng chút mắc nợ.

Mộ Thanh rũ mắt, đến khi ngước lên, thấy nam t.ử như một bóng trăng lướt qua cửa sổ mất. Nàng uống hai chén nước, đợi một hai tuần thì một tiểu tư đưa bữa khuya tới.

Tiểu tư đó Mộ Thanh , chính là nàng sai kiểm tra dấu chân hung thủ cái đêm nàng nghiệm thi ở phủ Thứ sử. Tiểu tư thấy nàng, ánh mắt chút gượng gạo. Mộ Thanh đại khái là hành động đêm đó của nàng khiến chút vui, nhưng nàng gì, chỉ lo ăn bữa khuya của .

Đi tới bàn xuống, nàng khỏi sững sờ. Bát canh phù dung trắng ngần, bên nổi lớp váng óng ánh, ngửi thấy mùi thơm ngọt, hẳn là mật ong.

Canh phù dung mật ong — món dưỡng họng.

Mộ Thanh cụp mắt, bên môi bất giác cong lên một độ cong nhàn nhạt. Ánh nến vàng vọt hắt lên, nụ thật ấm áp.

Tiểu tư lui sang một bên, thấy thì chút kinh ngạc. Đêm nghiệm thi đó, cô nương lạnh lùng, gai góc, ngờ . Chuyện ... khi về phục mệnh bẩm báo với chủ tử.

Mộ Thanh quan tâm tiểu tư nghĩ gì, nàng uống hết bát canh, uống thêm một chén nước ấm, thấy tiểu tư thu dọn bát đũa xong xuôi, liền đóng cửa sổ trong màn nghỉ ngơi.

Đêm nay, Mộ Thanh ngủ say, còn tiền viện phủ Thứ sử thì náo loạn cả đêm.

Bốn gã công sai trực cửa đêm đó trói gô , bếp và tiểu tư đưa bánh ở tiền viện cũng đều khống chế. Do Mộ Thanh kẻ tiếp ứng là thể thường xuyên khỏi phủ, mà thường xuyên khỏi phủ thì nhiều: thị vệ, công sai, tiểu tư đều khả năng. Vì , của phủ Thứ sử dùng đến một ai. Ngụy Trác Chi gửi tin, lệnh cho Lục La dẫn một nhóm giang hồ đến, thẳng tới phủ của Hà Thừa Học. Thích Vệ của Thích Nguyệt Bộ khống chế trong phủ, Lục La dẫn thư phòng tìm mật thư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-58-kinh-hon-noi-lanh-cung.html.]

Người giang hồ tay chân nhanh nhẹn, nữ t.ử tỉ mỉ. Đối mặt với thư phòng lượng sách tàng trữ như kho sách, bọn họ việc suốt đêm nghỉ, tháo sách tìm thư. Khi trời tờ mờ sáng, chín bức mật thư đưa đến phủ Thứ sử. Trong đó một bức nhắc đến những việc bố trí gần đây, hẳn chính là bức thư mất đêm đó.

Lời Mộ Thanh , sai một ly!

Khi Trần Hữu Lương bưng thư phòng, Bộ Tích Hoan đang chắp tay bên cửa sổ. Ánh ban mai bắt đầu ló dạng nơi chân trời, nam t.ử về phía chân trời , khí độ ung dung tôn quý.

Trần Hữu Lương dâng thư lên, nam t.ử vội xem, chỉ hỏi: "Đã phục ?".

Trần Hữu Lương ngẩn , một lát cúi thật sâu: "Thần, tâm phục khẩu phục. Mộ cô nương quả thực kỳ tài. …”.

Hắn ngước mắt nam t.ử cửa sổ, cúi thấp hơn: " nữ t.ử hỏi án, chung quy hợp lễ pháp. Thần cho rằng... thể ”.

"Cổ hủ!".

Bộ Tích Hoan , ánh mắt lạnh: “Trẫm hỏi ngươi, thế nào là quốc gia, thế nào là gia quốc?".

"Cái gọi là quốc gia, là nước mới đến nhà. Cái gọi là gia quốc, là nhà mới đến nước. Cái là đại nghĩa, cái là tiểu nghĩa”. Trần Hữu Lương đáp.

"Nông cạn! Cái gọi là Quốc, là cái nghĩa của Trẫm, cái nghĩa của lương thần. Cái gọi là Gia, là cái nghĩa của bách tính. Xưa nay tướng sĩ trấn thủ biên quan bảo gia vệ quốc, giữ nhà mới vệ quốc, thể thấy trong lòng bách tính, cái nghĩa của nhà nặng hơn cái nghĩa của nước. Nước của Trẫm, nhà thì dân, dân thì nước. Trẫm nếu thể bảo vệ cho nhà của bách tính yên , thì lấy gì để bàn chuyện trị nước?".

Trần Hữu Lương ngẩng đầu.

"Khanh trách nữ t.ử thẩm án là loạn lễ pháp cương thường, nhưng từng nghĩ vì nàng thẩm án? Nếu cha nàng còn sống, nhà nàng tan nát, nàng thèm hỏi đến chuyện của phủ Thứ sử khanh ? Chuyện của phủ Thứ sử các khanh, chuyện của Trẫm, đối với nàng chẳng qua chỉ là chuyện bao đồng!".

Trần Hữu Lương cứng đờ , ngẩn ngơ nên lời.

“Xưa nay nam t.ử vì nước, nữ t.ử vì nhà, đó là cương thường. Khanh khư khư giữ lấy lễ pháp cương thường, nhưng từng nghĩ, nếu một ngày nữ t.ử cũng ép bước khỏi cửa nhà, thì đó là của ai? Đó là của nam t.ử trong thiên hạ, là của quan Thứ sử như khanh, cũng là của Trẫm!”.

Trần Hữu Lương chấn động, quỳ phịch xuống đất, phủ phục run giọng:

“Bệ hạ là minh quân muôn đời hiếm ! Là thần quá bảo thủ, mê tỉnh, tất cả đều là của thần!”.

Trong phòng thắp đèn nến, Trần Hữu Lương quỳ rạp đất, hình gầy gò hòa bóng tối lờ mờ, nhỏ bé, run rẩy.

Ánh ban mai tràn cửa sổ, Bộ Tích Hoan chắp tay thần t.ử đất, hồi lâu mới : " của khanh, còn từ quan ?".

"Thần từ! Mong Bệ hạ ân chuẩn cho thần theo Bệ hạ, cúc cung tận tụy!".

Trần Hữu Lương trán dán chặt xuống đất, bi thiết : Thần nhất định sẽ sửa bỏ tính cố chấp. Từ nay về , khi trách , thần sẽ tự xét bản ”.

Trong phòng im lặng, Trần Hữu Lương quỳ đất dậy. Không qua bao lâu, thấy một vạt áo màu ánh trăng dừng mắt, một ánh mắt từ đỉnh đầu rơi xuống. Hắn thấy, nhưng thể cảm nhận sự hờ hững, sự ung dung đó. Hồi lâu, nam t.ử lười nhác : "Đứng lên ”.

"Thần... tạ ơn Bệ hạ!".

Trần Hữu Lương run rẩy dậy, lấy tay áo lau nước mắt má, cúi đầu hổ thẹn dám ngẩng lên.

Bộ Tích Hoan cầm lấy xấp mật thư từ tay , mở xem từng tờ một: "Đều ở đây cả ?".

________________________________________

 

Loading...