Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 584: Tinh binh sơ thành

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:52
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những kẻ còn lập tức thu sạch vẻ khinh suất ban đầu. Không ai dám tùy tiện lao lên nữa, từng đều đem hết bản lĩnh học ứng phó.

Thế nhưng càng đánh, bọn họ càng kinh hãi. Phía đài điểm tướng dần im phăng phắc. Hàng nghìn đôi mắt chăm chú bóng đang di chuyển giữa vòng vây.

Thân pháp Mộ Thanh nhanh đến kinh , nhưng đáng sợ nhất ở chữ “nhanh”.

Đòn thế của nàng hề mắt. Không những chiêu thức hoa mỹ khiến hoa mắt, cũng chẳng mang dáng vẻ phiêu dật thường thấy của cao thủ võ lâm. Từng động tác đều ngắn gọn đến mức gần như lạnh lùng: khóa, bắt, quật, đá, ghì, chế ngự... Ra tay thế nào là kết thúc thế , tuyệt nhiên lấy một động tác thừa.

Mà mỗi xuất thủ, nàng đều nhắm thẳng nơi yếu hại nhất cơ thể đối phương. Không ai nhận đó là võ công của môn phái nào. Bọn họ chỉ lối đ.á.n.h công thủ, chiêu thức nối tiếp cực nhanh, biến hóa theo từng phản ứng của đối thủ. Một khi để nàng bắt sơ hở, gần như chỉ một đòn đủ phân thắng bại.

Trong hơn mười , Chương Đồng là kẻ trụ lâu nhất. cũng chỉ chống đỡ đầy ba mươi chiêu. Hai giao thủ đến nửa tuần , chân đài la liệt những kẻ đ.á.n.h ngã.

Trong lúc lùi né đòn, Mộ Thanh bất ngờ vấp một tên lính đang đất. Thân hình nàng chao , thế lập tức để lộ sơ hở.

Ánh mắt Chương Đồng sáng lên.

Cơ hội!

Hắn lập tức áp sát. xông tới mặt nàng, hình cao lớn của che khuất ánh trăng. Khuôn mặt Mộ Thanh chìm bóng tối, chỉ còn đôi mắt ngước lên , sâu thẳm đến mức thể dò xét.

Tim Chương Đồng bỗng giật thót.

Không !

Ý nghĩ lóe lên, mắc bẫy. còn kịp nữa.

Mộ Thanh chộp lấy vạt áo n.g.ự.c , bất ngờ kéo mạnh. Chương Đồng đang lao tới, bộ sức lực đều dồn về phía . Hắn chỉ kịp cảm thấy cách giữa hai đột ngột thu ngắn, gần đến mức tưởng chừng cả sắp đè xuống nàng.

Tim bỗng đập loạn một nhịp. Chính khoảnh khắc quyết định thắng bại. Trời đất mắt đột ngột đảo lộn.

“Rầm!”.

Đến khi Chương Đồng hồn, lưng sát mặt đất. Mộ Thanh ghì xuống, đầu gối tỳ ngay ngực, một tay khóa chặt cổ họng. Đôi mắt nàng từ cao xuống, lạnh lẽo đến chút tình cảm.

“Giao đấu mà còn dám phân tâm?”.

Năm ngón tay nơi cổ siết .

“Nếu mặt ngươi là địch, ngươi c.h.ế.t từ lâu ”.

Chương Đồng im đất, sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Trong lòng chỉ thể nghẹn ngào than một câu: Còn chẳng vì nàng là nữ nhân .

Mộ Thanh dậy, lạnh lùng hơn mười vẫn còn đất, kẻ ôm ngực, ôm bụng, nhất thời bò dậy nổi.

“Nếu đây là chiến trường, quân gấp mười đối phương, việc đầu tiên là hợp vây, cho địch đường thoát. Thế mà hơn mười các ngươi vây một , , kẻ nào dám tay . Đem quân cơ chắp tay nhường cho địch — ngu xuẩn!”.

Đám đất mắng mà chẳng kêu oan thế nào. Chẳng giữa vòng vây là Đô đốc ?

Trong lòng nghĩ , nhưng chẳng một ai thực sự phục. Một chọi hơn mười, ngay cả Chương Đồng cũng chống nổi ba mươi chiêu. Thắng thua rành rành mắt, còn gì để biện bạch?

Mộ Thanh bước đến mép đài điểm tướng, xuống những binh sĩ Trại Đặc Huấn đang chăm chú theo dõi phía .

“Đã ?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-584-tinh-binh-so-thanh.html.]

Không ai đáp. Dường như tất cả vẫn hồn trận giao đấu .

Mộ Thanh cất giọng: “Người lính trận, chỉ ý chí và thể lực thôi đủ. Còn g.i.ế.c địch”.

“Trên chiến trường là cuộc chiến sinh tử. Chiêu thức mắt đến hạ đối phương thì cũng chỉ là vô dụng. Các ngươi cần đ.á.n.h cho , càng cần tranh danh cao thấp với ai. Điều các ngươi học là dùng cách nhanh nhất, gọn nhất, hữu hiệu nhất để khiến kẻ địch mất sức chiến đấu”.

“G.i.ế.c địch càng nhanh, thể lực tiêu hao càng ít. Giữ thêm một phần sức, chiến trường sẽ thêm một phần cơ hội sống”.

Ánh mắt nàng chậm rãi lướt qua những gương mặt trẻ tuổi đài.

“Các ngươi là quân nhân, hiệp khách giang hồ. Ta cần các ngươi trở thành cao thủ võ lâm”.

“Ta cần các ngươi trở thành những lưỡi đao sắc bén. Một khi rút khỏi vỏ — đủ sức đoạt mạng quân thù”.

Bên lặng ngắt.

Những nàng đ.á.n.h ngã vẫn mặt đất, ngẩng đầu bóng đài.

Ngày hôm nay quả thực dài đến khủng khiếp. Từ sáng đến tối, bọn họ vắt kiệt sức lực hết đến khác. cũng chính trong một ngày , họ dường như hiểu nhiều điều mà từng ai dạy.

Thế nào là một lính. Và một lính dựa để sống sót chiến trường.

“Từ ngày mai, giờ mỗi ngày, sẽ dạy các ngươi một thế cận chiến”.

Mộ Thanh đưa mắt về phía Nguyệt Sát.

đó mới chỉ là bắt đầu. Việt đội trưởng tinh thông chủy thủ, sẽ dạy các ngươi cách dùng đoản đao cận chiến”.

Nàng sang Chương Đồng.

“Chương Đô úy giỏi thương pháp, việc luyện thương giao cho ”.

“Sau , trường cung, đoản cung, thủ tiễn, liên nỏ... phàm là thứ thể dùng chiến trường, các ngươi đều học”.

Những binh sĩ đài đến đây, ánh mắt dần sáng lên.

Trước , khi còn là tân quân ở Tây Bắc, những gì họ học về đao thương cung nỏ phần nhiều chỉ đủ để bước trận. Khi đại quân giao chiến, thắng bại chủ yếu dựa trận thế và quân ; bản lĩnh của từng binh sĩ riêng lẻ khó phát huy đến mức cao nhất.

Mộ Thanh Thủy quân của chỉ dừng ở đó. Năm vạn quân con quá lớn. Vậy thì lấy tinh nhuệ bù quân .

Nàng mỗi trong đội quân đều thể chịu gian khổ mà khác chịu nổi, việc khác , sống sót trong những tình thế mà khác khó lòng sống sót.

Thứ nàng rèn nên một đạo quân đông đảo. Mà là một đạo tinh binh chân chính. Một đội quân đủ sức sánh vai, thậm chí vượt qua những đạo quân tinh nhuệ nhất Đại Hưng.

Ngoài thao trường, mấy vạn binh sĩ đến đây thì ruột gan như cào xé.

Thiệt ! Thiệt lớn !

Những bản lĩnh thực chiến như , của Trại Đặc Huấn học hết, còn bọn họ thì ?

Nghỉ!!! Được Đô đốc rộng lượng ban cho hẳn một tháng để tha hồ nghỉ!

 

Loading...