Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 585: Mỹ nhân như thi
Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:53
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc hối hận cũng muộn.
Khi tiếng giải tán vang lên, binh sĩ Trại Đặc Huấn lục tục trở về doanh. Người nào nấy mệt đến rã rời, hai chân gần như chẳng còn sức, nhưng ánh mắt sáng hơn lúc sáng bao nhiêu.
Đời đôi khi thật kỳ lạ.
Ban ngày còn cảm thấy thời gian dài đằng đẵng, chỉ mong trời mau tối để nghỉ ngơi. Đến lúc đêm xuống thật , trong lòng bắt đầu mong ngày mai đến sớm hơn một chút.
Mộ Thanh thì vẫn nghỉ.
Trở về trung quân đại trướng, nàng xuống án, trải giấy, cầm bút phác họa mấy loại dụng cụ dùng cho những bài huấn luyện tiếp theo.
Ngày mai, nàng sẽ giao bản vẽ cho Nguyệt Sát mang về phủ Đô đốc, để Huyết Ảnh lo liệu vật liệu và cho chế tạo.
Huyết Ảnh hiện đang cải trang thành Thôi Viễn, đường đường chính chính ở trong phủ Đô đốc. Mượn danh nghĩa trong phủ ngoài thu mua những thứ cần dùng cho quân doanh là thuận tiện nhất, cũng dễ khiến ngoài sinh nghi.
điều Mộ Thanh ngờ tới là, bản vẽ nàng thành còn kịp sai Nguyệt Sát đưa về, thì sáng sớm hôm , Huyết Ảnh đích mò tới. Lúc đó, Mộ Thanh đang ở bãi thao trường chuẩn bắt đầu ngày đặc huấn mới. Một tiểu tướng chạy đến bẩm báo rằng, phủ Đô đốc mang thêm một đồ dùng hàng ngày tới.
Đồ dùng hàng ngày của Mộ Thanh vốn nhiều, hôm nọ lúc dọn hành lý nàng kiểm tra qua, thứ đều đầy đủ. Hôm nay đồ mang tới, trực giác mách bảo nàng, đây chắc chắn là tác phẩm của Bộ Tích Hoan.
Hạng mục đặc huấn hôm nay vẫn giống hệt hôm qua. Nguyệt Sát xem suốt một ngày, Mộ Thanh cũng yên tâm giao phó cho , liền lệnh cho tiểu tướng dẫn đại doanh, thẳng đến trung quân đại trướng.
Lạc Thành khệ nệ khiêng một chiếc rương lớn từ xe ngựa xuống. Nhìn dáng vẻ gầy gò ốm yếu, nhưng sức lực hề nhỏ, một ôm trọn chiếc rương tiến đại trướng.
"Vật gì ?". Mộ Thanh chiếc rương, đầy cảnh giác hỏi.
Lạc Thành hắc hắc , nụ mang vài phần bỉ ổi: "Chủ thượng dặn, để đích ngài mở rương kiểm tra!".
Mộ Thanh liếc kích cỡ chiếc rương, nhẩm tính thấy Bộ Tích Hoan cũng đến mức tự nhét trong đó , lúc mới nhận lấy chìa khóa từ tay Lạc Thành mở .
Bên trong rương trống hoác, chỉ đặt vỏn vẹn hai món đồ: Một bọc hành trang, đè lên một cuộn lụa bên .
Bọc đồ thắt chiếc nơ bướm xinh xắn. Mộ Thanh ôm lên, chạm tay liền ngay là vật gì. Hai kiếp nàng đều bạn với xác c.h.ế.t, chỉ cần sờ qua lớp vải bọc cũng đoán đây là cái gì, thuộc bộ phận nào. Quả nhiên, mở xem, bên trong là một cái đầu ! Đó chính là thủ cấp của Lão Đa Kiệt, vật mà nàng cố ý giấu trong tủ áo gác lửng để... trấn trạch.
Lạc Thành lén lút liếc Mộ Thanh, phát hiện ánh mắt nàng bỗng trở nên lạnh lẽo, vẻ vui cho lắm. Chuyện gì chứ?
Mộ Thanh chòng chọc cái đầu của Lão Đa Kiệt với ánh mắt lạnh lẽo. Đầu nàng đặt trong tủ quần áo, cái bọc vải cũng lấy từ tủ của nàng. Kẻ dám nhân lúc nàng nhà mà lục lọi tủ quần áo, thì tranh thủ lục tìm mấy thứ khác ? Tỉ như dải lụa quấn n.g.ự.c là tiết khố chẳng hạn.
"Chủ thượng , Đô đốc thích những thứ , sợ ngài rời xa nó ban đêm sẽ mất ngủ, nên mới đặc biệt mang đến doanh trại để ngài trấn giữ trung quân đại trướng".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-585-my-nhan-nhu-thi.html.]
Lạc Thành vểnh tai hóng hớt xem kịch vui, nhưng lời của chủ t.ử thì dám truyền.
Trấn trung quân đại trướng cái quỷ gì? Tên là đang sợ ban đêm kẻ nào đột nhập trướng của nàng thì .
"Vẫn còn vật nữa!".
Lạc Thành thấy sắc mặt Mộ Thanh hề hòa hoãn, vội vàng chỉ bên trong rương. Cô nương đến cả đầu còn chẳng thích, thì món đồ ... Chủ t.ử , ngài tự cầu phúc cho .
Mộ Thanh thần sắc của Lạc Thành liền cuộn lụa chẳng thứ gì lành. Trong lòng nàng dự cảm, mặt đổi sắc cúi xuống nâng lên. Nàng chỉ thấy khi chạm cuộn lụa mang đến cảm giác mát lạnh, trơn mượt, khá là nặng. Độ nặng chứng tỏ bức lụa lớn và dài.
Mặc kệ nó là cái gì! Cứ vẻ thần thần bí bí!
Mộ Thanh bình sinh thích nhất là giải mã những điều bí ẩn, ghét cay ghét đắng thói giấu giấu giếm giếm. Nàng nâng cuộn lụa trong tay, thuận đà mở bung, tung lên trung ngửa đầu . Người vốn dĩ luôn giữ bộ mặt lạnh lùng như nàng, trong nháy mắt sắc mặt liên tục biến hóa, biểu cảm vô cùng đặc sắc.
Đó là một bức họa.
Nói đúng hơn, là một bức họa trông chẳng khác nào đang vẽ một thi thể.
Trong tranh là gác son trải t.h.ả.m gấm, giường rộng buông màn hoa. Một nam t.ử khép hờ đôi mắt, khóe môi phảng phất ý , biếng nhác nghiêng giường. Mái tóc đen như mây trút xuống mép giường, dáng vẻ lười nhác thanh tao, tựa trích tiên đang say giấc.
Nơi chân giường, lò hương tỏa khói ấm lượn lờ. Sau làn khói mỏng, đai áo nam t.ử tháo, y phục buông lơi, để lộ vòm n.g.ự.c sáng nhuận như ngọc, vòng eo thon gọn cùng đôi chân dài. Làn da ánh sáng mờ ảo càng hiện lên trong trẻo, rạng ngời.
Eo lưng thanh mảnh, đường nét uyển chuyển như nước chảy mây trôi. Rõ ràng chỉ là một tư thế tùy tiện, qua nét bút của họa vô cớ sinh mấy phần phong lưu.
Mà nơi đáng lẽ nên che cho kín nhất, vạt áo đỏ cứ nửa kín nửa hở.
Muốn ngơ cũng khó.
Bức họa vẽ nền lụa trắng như tuyết, nhưng màu lụa nhuốm vẻ cũ kỹ, nom như một cuộn cổ họa lưu truyền qua bao năm tháng. Nam t.ử trong tranh tựa hồ ngủ ở đó từ ngàn xưa. Giữa sắc lụa ngả màu, áo đỏ thẫm chìm xuống như một vệt m.á.u cũ, u tối quỷ dị, diễm lệ đến mê hoặc.
Thoạt , chẳng khác nào một c.h.ế.t từ lâu, dung nhan giữ trong tranh.
điều khiến Mộ Thanh thể chịu nổi nhất chẳng cảnh tượng . Mà là — bức tranh lớn bằng thật.
Từ gác son, giường gấm, màn trướng cho đến lò hương bên giường, thứ đều vẽ theo đúng kích thước thực. Ngay cả Bộ Tích Hoan đang giữa bức họa cũng cao lớn chẳng khác gì thật.
Bởi , khoảnh khắc Mộ Thanh giũ mạnh cuộn lụa tuyết, để cả bức họa bung giữa trung... Nàng chỉ cảm thấy một Bộ Tích Hoan áo xống buông lơi, mang theo cả giường gấm màn hoa và căn gác xa hoa, từ trời phủ xuống đầu . Chẳng khác nào trong tranh sống dậy, kéo theo cả kim ốc đổ ập xuống nàng.