Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 587: Giấu chàng dưới đáy rương

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:55
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong đại trướng nhanh chóng yên tĩnh trở .

Mộ Thanh vẫn ngay ngắn án. Không động đậy. Nàng lắng tai tiếng bước chân ngoài trướng xa dần, tiếng xe ngựa lăn đường, mỗi lúc một nhỏ. Mãi đến khi còn thấy gì nữa... Ánh mắt nàng mới chậm rãi dịch sang chiếc giường hành quân.

Bức lụa tuyết vẫn trải phẳng đó. Nam t.ử trong tranh giữa màn trướng gấm hoa, áo đỏ buông lơi, tóc đen xõa dài. Khóe môi như , thần thái lười nhác, phong lưu, tựa hồ chẳng đang trong tranh, mà thực sự đang ngang nhiên chiếm lấy giường của nàng.

Mộ Thanh .

Một lát. Lại thêm một lát.

Rồi đôi môi nàng từ từ mím thành một đường mỏng.

Tên khốn ... Chẳng lẽ thật sự tính toán rằng từ nay về , đêm nào nàng cũng trải bức lụa giường, ngủ cùng ?

“Bộ Tích Hoan...”.

Mộ Thanh nghiến răng: “Đồ đáng c.h.ế.t!”.

Thiếu nữ thầm mắng một câu trong bụng, nhưng chân vô thức bước về phía giường, đưa tay cuộn bức họa . Khóe môi nàng chẳng từ lúc nào cong lên một nét nhạt, ngay cả ánh mắt vốn lạnh như sương cũng hiếm hoi dịu xuống, phảng phất một tầng nhu tình.

Nàng từng sở thích ái thi, tin thật. Chẳng nàng rõ, đó chỉ là một câu đùa thôi ?

Dĩ nhiên Mộ Thanh đời nào đem bức lụa trải ga giường. Nàng cẩn thận cuộn , cất xuống tận đáy chiếc rương đựng vải quấn ngực. Chiếc rương thoạt chẳng gì đặc biệt, nhưng bên trong giấu một ngăn kín, chuyên để nàng cất những vật riêng tư ngoài trông thấy.

Bức họa cứ thế xếp chung với đồ . Mộ Thanh còn cố ý lấy mấy dải vải quấn n.g.ự.c đè lên , tựa hồ ép cho kẻ trong tranh im đó mới nguôi đôi phần bực tức.

Đầu của Lão Đa Kiệt cũng nàng cất rương, nhưng đặt ngay ở ngăn phía . Nàng chẳng cần một cái đầu trấn giữ đại trướng, song để nó canh chừng chiếc rương đầy bí mật thì khéo.

Thu xếp thỏa, Mộ Thanh khóa rương , lúc mới rời đại trướng, về phía thao trường.

Nội dung đặc huấn hôm nay vẫn khác hôm qua. Trước khi khí cụ mới chế tạo xong, các bài huấn luyện tạm thời đổi. Chỉ điều, từ hôm nay Mộ Thanh bắt đầu siết chặt yêu cầu, mỗi bài đều thành trong thời gian ấn định.

Ngày hôm qua chỉ là để nếm thử mùi vị của đặc huấn. Hôm nay, những ngày tháng địa ngục mới thực sự bắt đầu.

Mỗi bài đều thời hạn. Quá giờ mà thành — phạt!

Toàn trại chia hai đội tranh tài. Đội nào thua — phạt thêm!

Hơn hai ngàn binh sĩ Trại Đặc Huấn xong chỉ nghiến răng. nhớ những lời Mộ Thanh hôm qua, nhớ đến cách thực lực phơi bày rành rành Điểm tướng đài, chẳng một ai hé miệng oán than.

Chạy đến gãy chân cũng chạy.

Mệt đến thở nổi cũng gắng.

Muốn bọn họ mở miệng xin “nghỉ phép”?

Đừng hòng!

Trong khi đó, đại quân đang trong kỳ nghỉ vẫn tụ tập quanh thao trường quan sát. Dù trong lòng nóng như lửa đốt, cũng chẳng kẻ nào dám hé răng đòi tham gia đặc huấn nữa. Quân nhân lấy việc tuân phục quân lệnh thiên chức, đây là lời Đô đốc ban. Hôm nay mới là ngày đặc huấn thứ hai, bọn họ vẫn còn chẵn hai mươi chín ngày nghỉ phép phía .

Các Đô úy của quân Tây Bắc hôm qua còn chầu chực ngoài lều quân y, phong thanh về phương pháp đặc huấn của Thủy sư, hôm nay liền rủ tới xem thao luyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-587-giau-chang-duoi-day-ruong.html.]

Vừa qua, ai nấy đều thảng thốt kinh ngạc

"Mẹ kiếp...".

"Đây nó là cái kiểu luyện binh quái quỷ gì ? Lão t.ử xem thôi cũng thấy mệt lả !".

"Luyện binh kiểu một hai ngày thì thấy gì, nhưng nếu rèn dũa quanh năm suốt tháng, phế vật cũng luyện thành thiết kỷ!".

"Mẹ nó chứ! Nếu mấy năm quân Tây Bắc chúng cũng luyện binh kiểu , Ngũ Hồ diệt từ sớm ?".

"Chúng ... liệu còn thể về Tây Bắc ?".

Chẳng rõ kẻ nào buột miệng hỏi một câu, khiến đám Đô úy đồng loạt rơi trầm mặc.

Hôm qua, Đại tướng quân tuyên bố rõ ràng: Nếu thằng nhãi Chu Nhị Đản thu nhận bọn họ, quân Tây Bắc cũng sẽ chứa chấp bọn họ nữa. Họ tòng quân nhiều năm, nửa đời nhiệt huyết đổ xuống sa mạc Tây Bắc. Trong lòng luyến tiếc đổi tướng, nào ngờ phạm đại kỵ của quân nhân.

Hôm qua, khi tin Đô đốc chính là ân nhân cứu mạng Đại tướng quân, bọn họ vốn định tới nhận thỉnh tội. ... mặt mũi mà đến? Thế là đành viện cớ trốn tịt trong lều quân y.

Bọn họ theo Đại tướng quân xông pha biên ải, lưỡi đao kề cổ cũng từng chớp mắt sợ hãi. Ấy mà nay sợ. Sợ Đô đốc ôm hận tha, Thủy quân dung nạp, Tây Bắc cũng cạn đường về.

Nửa đời nhung mã, cứ ngỡ sẽ vùi thây nơi biên ải, ngã gục lưng ngựa chiến. Đến lúc rời mới xót xa nhận , kiếp họ chẳng thể rời xa quân doanh nữa.

Hôm nay, đám Đô úy cũng hòa đại quân ngoài thao trường theo dõi suốt một ngày. Tối đến, khi đặc huấn giải tán, Mộ Thanh trở về trung quân đại trướng liền thấy các Đô úy đang cung kính chầu chực bên ngoài.

"Đô đốc...".

Đám len lén liếc Mộ Thanh, ngọn lửa ngạo mạn bất phục ngày tắt ngấm.

"Ta mệt , chuyện gì đợi đợt đặc huấn hẵng bàn".

Mộ Thanh nhạt giọng đáp lời, đoạn bước thẳng trong trướng.

"Đô đốc!".

Đám chỉ dám ngoài gọi với theo chứ dám tự tiện xông . Một phần vì sợ chọc giận Mộ Thanh, phần lớn hơn là vì họ thực sự tâm phục khẩu phục.

Quân Tây Bắc nổi danh thiên hạ nhờ phương pháp luyện binh hà khắc. Luận về luyện binh, bọn họ ngụp lặn ở biên ải bao nhiêu năm, ai nấy đều là tay lão luyện trong việc thao diễn tân binh. Vốn cứ tưởng Đô đốc quân công hiển hách cũng chỉ nhờ tài cán cá nhân, mưu trí dũng mãnh đầu tân quân thì , chứ bàn về luyện binh, một tướng mới thì hiểu cái thá gì?

Ấy mà chỉ mới qua một hai ngày, quân sĩ khí bừng bừng. Hôm nay tận mắt chứng kiến Trại Đặc Huấn thao luyện, tuy hiểu mấy bài tập nghĩ từ , nhưng với con mắt của những lão tướng dạn dày sương gió, họ thừa những bài tập đó hữu dụng đến nhường nào.

Trước , quả thực là bọn họ quá coi thường khác .

"Khi nào các ngươi coi lời của là quân lệnh thì hẵng đây".

Từ trong trướng vang lên giọng lạnh lùng của Mộ Thanh.

Đám Đô úy liền chẳng còn đường thương lượng, đành cụp đuôi ủ rũ rảo bước rời .

 

Loading...