Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 590: Kẻ thắng theo ta

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:58
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phía chân trời, một dải sáng trắng bạc đang chậm rãi xé màn đêm. Trên con đường núi mờ sương, những bóng nối lao về phía doanh trại, nhanh như cá kiếm rẽ sóng, mang theo tiếng bước chân rầm rập phá tan sự tĩnh lặng của buổi sớm.

Mộ Thanh đài điểm tướng, lặng lẽ từng bóng vượt qua đích.

Chương Đồng.

Ô Nhã A Cát.

Thang Lương.

Thạch Đại Hải...

Từng gương mặt quen thuộc lượt xuất hiện trong tốp đầu. Chưa một ai khiến nàng thất vọng.

Chẳng bao lâu , một trăm về đích tiên chọn , thành một hàng riêng bên thao trường.

Những đến hàng ngũ một trăm , trong lòng ít nhiều đều phần cam tâm. thành tích bày mắt, thắng thua phân minh, chẳng gì để biện bạch. Không phục cũng phục.

Thua thì chịu phạt!

Nhảy cóc? Trườn bùn? Hay ngâm trong nước lạnh chịu rét?

Cứ việc tới!

Hơn hai ngàn thẳng thao trường, gương mặt tuy còn đỏ bừng vì chạy đường dài, ánh mắt chẳng hề vẻ né tránh. Trái , kẻ nào kẻ nấy đều mang một vẻ ngang ngạnh: thua thì nhận, phạt thế nào tùy Đô đốc!

Mộ Thanh thu hết những thần sắc mắt, khóe môi bỗng khẽ cong lên.

Nàng vốn ít . Gương mặt thường ngày chẳng gì nổi bật, quanh năm lạnh nhạt như phủ một tầng sương. Thế nhưng khi nét hiếm hoi thoáng hiện, cả khuôn mặt dường như cũng sáng lên, bất giác toát vài phần rạng rỡ, phóng khoáng.

Đám tướng sĩ đến ngẩn .

Đô đốc... ?

Ngay lúc còn đang thấp thỏm đoán già đoán non, Mộ Thanh lên tiếng:

“Khí cụ luyện binh mới chế tạo xong. Chạng vạng hôm nay sẽ vận chuyển khỏi Thịnh Kinh, đến nửa đêm mới đưa đại doanh”.

Nàng đảo mắt những lọt tốp một trăm, thản nhiên tuyên bố:

“Những kẻ thua cuộc hôm nay, phạt ngày mai lao dịch. Toàn bộ khí cụ đưa tới, các ngươi phụ trách khuân xuống, vận chuyển thao trường lắp đặt cho xong”.

Mọi xong đều sửng sốt.

Chỉ thôi? Khuân vác, lắp đặt khí cụ?

So với nhảy cóc đến chân mềm nhũn, trườn trong bùn đến ngóc nổi đầu, dội nước lạnh đến tím tái , thứ mà cũng gọi là phạt ?

Nói là lao dịch, nhưng đối với đám “huấn luyện ma quỷ” giày vò hơn mười ngày, chẳng khác nào nghỉ ngơi trá hình.

Không ít lập tức mừng thầm.

Thua một trận chạy mà đổi một ngày nhàn hạ... Hình như cũng chẳng lỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-590-ke-thang-theo-ta.html.]

ý nghĩ lóe lên, ánh mắt hẹn mà cùng hướng về phía một trăm đang riêng bên .

Kẻ thua phạt nhẹ như thế... Vậy một trăm thắng cuộc thì ?

"Những chiến thắng, chạng vạng tối nay theo xuất doanh, ngoài đón đợt khí cụ đó về".

"..."

Toàn doanh ngớ , ngay đó, một trăm vỡ òa trong sung sướng, cả ngàn còn thì ghen tị đỏ mắt. Đi đón khí cụ thì gì to tát, quan trọng là khỏi doanh trại.

Đại quân từ lúc cắm trại ngoài thành Thịnh Kinh đến giờ từng ngoài ngắm nghía t.ử tế. Dạo ngày nào cũng chạy việt dã ngoài, nhưng vác đồ nặng trĩu vai, miệng ngậm đầy cát vàng, tâm trí mà ngắm cảnh? Thêm nữa cũng chẳng cảnh gì mà ngắm, loanh quanh chỉ đường lớn, rừng cây, núi non cỏ úa mầm xanh. Cái họ ngắm là hoàng thành xa hoa lộng lẫy cách ba mươi dặm kìa. Đi theo Đô đốc khỏi doanh trại đón khí cụ, cưỡi chiến mã ngắm phong cảnh, còn thấy hoàng thành. Cái công việc , nghĩ thôi thấy tuyệt vời.

Toàn doanh rên rỉ kêu than. Biết phần thưởng ngon nghẻ thế , c.h.ế.t cũng liều mạng lọt top một trăm.

"Những ngày qua đều vất vả , sáng nay tập hợp khẩn cấp biểu hiện . Hôm nay chỉ thao luyện nửa ngày, buổi chiều doanh nghỉ ngơi. Một trăm các ngươi chiều tối bãi thao trường tập hợp!".

Mộ Thanh xong liền gót bỏ , chỉ để Nguyệt Sát giám sát doanh tiếp tục thao luyện.

Từ khi bắt đầu đặc huấn, điều doanh sợ nhất chính là kỳ nghỉ phép. hôm nay Mộ Thanh lệnh cho doanh nghỉ nửa ngày, xem giống một hình phạt. Chuyện quả thực còn hiếm hơn cả trời mưa máu. Dù , lính trong Trại Đặc Huấn đa phần là thiếu niên, trong lòng vẫn ngày nhớ đêm mong ngắm hoàng thành tráng lệ. Có cơ hội nghỉ ngơi, nhưng họ vẫn khỏi ghen tị với một trăm vinh dự xuất doanh.

Toàn quân tin Trại Đặc Huấn hôm nay nghỉ nửa buổi, Đô đốc dẫn một trăm tinh binh xuất doanh tới ngoại thành Thịnh Kinh, trong lòng cũng dâng lên niềm ngưỡng mộ. Thế nhưng kỳ nghỉ của họ mới trôi qua nửa tháng, kịp chạm tới mép của Trại Đặc Huấn, phần thưởng xuất doanh đối với họ còn quá đỗi xa vời.

Chạng vạng tối, khi ánh tà dương nhạt nhòa, sắc trời tranh tối tranh sáng, Mộ Thanh dẫn theo một trăm binh lính Trại Đặc Huấn bước khỏi cổng lớn đại doanh Thủy quân. kỳ lạ , lúc rời chẳng một ai cưỡi ngựa chiến.

Không cưỡi ngựa mà Thịnh Kinh, e rằng nửa đường thì đụng mặt đoàn xe mất , còn thấy Thịnh Kinh nữa?

Nói là nhận thưởng, xem chẳng giống chút nào?

Không chỉ quân thấy lạ, ngay cả một trăm tinh binh theo Mộ Thanh xuất doanh cũng thấy sai sai.

Vừa rời khỏi doanh trại bao xa, Ô Nhã A Cát nhịn , lên tiếng hỏi:

“Đô đốc, chúng cưỡi ngựa, chẳng lẽ định chạy bộ một mạch tới Thịnh Kinh ?”.

Ba mươi dặm đường, bảo chạy thì cũng chẳng ngán. Có điều trời sắp tối, đợi chạy tới Thịnh Kinh , còn ngắm thứ gì nữa?

Chương Đồng lập tức lạnh giọng quát: “Có điều gì bất mãn thì lập tức về doanh!”.

Tên nhóc quả thật là một hạt giống , chỉ tiếc cái miệng quá lanh. Đặc huấn ròng rã nửa tháng mà vẫn hiểu thấu bốn chữ “quân lệnh như núi”. Chủ soái hạ lệnh, kẻ chỉ việc thi hành, há đến lượt lắm lời chất vấn?

“Không !”. Ô Nhã A Cát , lập tức nghểnh cổ rống lớn.

“Không thì ngậm miệng!”.

“Rõ!”.

Ô Nhã A Cát quả nhiên câm bặt, nhưng chân đá văng một viên sỏi bụi cỏ ven đường, khí thế hằm hằm như thể viên sỏi đắc tội với .

Ngậm thì ngậm!

Sớm muộn gì tiểu gia đây cũng lên Đô úy, Tướng quân. Đợi đến ngày , gì thì , xem còn ai dám bắt tiểu gia ngậm miệng.

 

Loading...