Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 592: Đào hố Tiêu Kỵ

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:31:00
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những tính toán quanh co sâu xa hơn, bọn họ chắc hiểu hết. một chuyện thì một là hiểu ngay: Đô đốc và Quân sư lấy cả một lô quân nhu mồi, đào sẵn một cái hố thật sâu, ung dung chờ Tiêu Kỵ doanh tự nhảy xuống.

Còn bọn họ dẫn tới đây... Chính là để lấp hố.

Nghĩ đến đây, cả đám lập tức toe toét.

Tiêu Kỵ doanh dám chặn đường quân nhu của Thủy quân . Đêm nay cho dù đ.á.n.h đến mức cha nhận , đó nháo lên tận triều đình, kẻ đuối lý vẫn là chúng.

Nói cách khác— Trận , thể đánh!

Mà còn thể đường đường chính chính đ.á.n.h cho thật đau!

Chương Đồng . Hắn chỉ lặng lẽ Mộ Thanh, ánh mắt sâu thêm vài phần.

Những còn thì đến tận mang tai, trong đầu đồng loạt hiện lên một ý nghĩ:

Đô đốc nhà ... Quả nhiên đủ hiểm!

"Đi!".

Mộ Thanh lệnh một tiếng xoay . Những còn hưng phấn nối gót xuyên rừng, hướng thẳng về phía Thịnh Kinh.

Đi!

Đi đ.á.n.h !

Mây nhạt, thưa, vầng trăng khuất tầng mây mỏng, chỉ còn một quầng sáng mờ đục treo giữa trời đêm.

Một đoàn xe ngựa lộc cộc men theo quan đạo, chậm rãi hướng về đại doanh Thủy quân.

Đường phía tối đen như mực. Cả đoàn xe thắp lấy một ngọn đuốc, chỉ theo con đường gồ ghề quanh co mà tiến bước. Giữa màn đêm tĩnh mịch, tiếng vó ngựa lốc cốc hòa cùng tiếng bánh xe nghiến mặt đường kẽo kẹt, rõ mồn một. Mỗi khi qua một khúc quanh, bóng , bóng ngựa thấp thoáng hiện trong ánh trăng nhợt nhạt, chao nghiêng vài cái bóng tối nuốt chửng, nom âm u quỷ dị đến lạ.

Đi chừng nửa đường, cỗ xe dẫn đầu bỗng xóc mạnh một cái, cả thùng xe chao nghiêng khựng hẳn .

“Sao dừng ?”.

Người trong xe cất tiếng hỏi. Giọng một thiếu niên trẻ tuổi, ôn hòa, phảng phất vẻ thư sinh.

“Thôi tiểu gia, hình như bánh xe cán thứ gì đó. Để tiểu nhân xuống xem”.

Người đ.á.n.h xe là một lão hán, giọng khàn đục vì tuổi tác.

Lão phu xe nhảy xuống, khom lưng chui gầm xe, mò mẫm hồi lâu trong bóng tối, chẳng mấy chốc tiếng lão tức tối mắng:

“Không kẻ thất đức nào quẳng cả tảng đá lớn thế giữa đường!”.

Lão lồm cồm từ gầm xe chui , phủi phủi bụi đất , đang định vòng bẩm báo thì ngẩng đầu lên khựng .

Phía ... ánh lửa.

Thoạt đầu chỉ là vài điểm sáng lập lòe giữa màn đêm, nhưng chẳng mấy chốc nối thành một dải. Dường như một toán đang từ phía tiến tới.

“Sơn... sơn tặc chặn đường đấy ?”.

Một phu xe phía run giọng hỏi.

“Nói nhảm!”.

Lão phu xe đầu quát.

“Đây là chân thiên tử! Phía Long Võ Vệ Tiêu Kỵ doanh, đại doanh Thủy quân đóng quân, sơn tặc nào ăn gan hùm mật báo mà dám mò tới đây cướp đường?”.

Lão nheo mắt dải ánh lửa đang mỗi lúc một gần, giọng chợt thêm vài phần mong đợi: “Chẳng lẽ... là Đô đốc đích tới đón chúng ?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-592-dao-ho-tieu-ky.html.]

Lời còn dứt tiếng ngựa hí bỗng x.é to.ạc màn đêm!

Ngay đó, tiếng vó sắt dồn dập như sấm động từ phía cuốn tới. Ánh đuốc chập chờn lay động dữ dội, một đội thiết kỵ phá màn đêm lao , vó ngựa cuồn cuộn giẫm xuống mặt đường, khí thế hung hãn ép thẳng về phía đoàn xe.

“Đô đốc!”.

Đám phu xe lập tức mừng rỡ reo lên.

Bọn họ đều là dân phu phủ Đô đốc Giang Bắc thuê tới vận chuyển quân nhu. Nghe chuyến sẽ đưa hàng thẳng đại doanh Thủy quân, trong lòng ai nấy đều ôm chút mong đợi, tận mắt thấy vị võ tướng tam phẩm trẻ tuổi nhất triều đình.

Bởi thấy đoàn kỵ binh xuất hiện, cả đám tranh nhảy xuống xe, nghển cổ về phía , chỉ hận màn đêm quá dày, thể đang dẫn đầu.

Đội thiết kỵ thoáng chốc áp sát.

“Hu—!”.

Tiếng ghìm cương đồng loạt vang lên. Hơn trăm chiến mã dừng cách đoàn xe chừng một trượng, móng cào xuống mặt đường, tiếng phì nối vang trong đêm.

Ánh đuốc bừng sáng, lúc mới soi rõ đội hình mặt.

Ước chừng một trăm kỵ binh.

Người dẫn đầu là một viên tiểu tướng trẻ tuổi, khoác hắc bào, chân mang ưng ngoa, chiến mã phủ thiết giáp nhẹ. Trên lớp giáp lạnh lẽo ánh lửa, một ấn đầu hổ hiện lên rõ ràng.

Lão phu xe căng mắt kỹ, trong lòng bỗng dâng lên dự cảm bất an. Bách tính Thịnh Kinh ai mà nhận ấn đầu cọp cơ chứ?

Đội thiết kỵ hóa của Thủy quân Giang Bắc, mà là Hổ kỵ của Long Võ Vệ Tiêu Kỵ doanh!

“Kẻ nào lén lút đường giữa đêm hôm thế ?”.

Viên tiểu tướng Hổ kỵ lưng ngựa, lạnh giọng quát hỏi.

“Lấm la lấm lét, điều gì mờ ám?”.

“Ây da! Các vị quân gia!”.

Lão phu xe vội vàng bước lên hai bước, khom lành:

“Bẩm quân gia, chúng thảo dân đều là bá tánh trong thành Thịnh Kinh, phụng mệnh vận chuyển quân nhu tới đại doanh Thủy quân Giang Bắc, tuyệt đối kẻ khả nghi. Vị Thôi tiểu gia phía chính là của phủ Đô đốc Thủy quân Giang Bắc”.

Vừa , lão ngoái đầu về phía .

Một thiếu niên thư sinh áo xanh từ xe bước xuống. Hắn thong thả vuốt vạt áo, chỉnh trang y quan mới ung dung tiến tới.

Viên tiểu tướng Hổ kỵ đến mấy chữ “Thủy quân Giang Bắc”, khóe miệng lập tức nhếch lên. Hắn đầu hỏi đám kỵ binh bên cạnh:

“Thủy quân Giang Bắc? Bản triều từ bao giờ Thủy quân ở Giang Bắc thế?”.

Một tên lập tức hùa theo: “Chưa từng ! Xưa nay Thủy quân đều đóng ở Giang Nam, Giang Bắc lấy Thủy quân?”.

Tên khác bật : “Giang Bắc mấy khúc sông sâu mà cũng dám dựng đại doanh xưng Thủy quân? Chẳng lẽ nuôi một đám vịt cạn cũng gọi là thủy quân?”.

Đám kỵ binh hai bên lập tức phá lên . Hơn trăm phía cũng ầm ĩ theo, tiếng vang vọng giữa quan đạo vắng lặng.

lúc , thư sinh áo xanh bước tới.

Hắn chẳng hề tỏ vẻ tức giận, chỉ chắp tay thi lễ, giọng ôn hòa, đúng mực:

“Vị tiểu tướng quân , tại hạ Thôi Viễn, của phủ Đô đốc Thủy sư Giang Bắc, phụng mệnh Đô đốc áp tải quân nhu về đại doanh. Đây là lộ dẫn xuất thành cùng lệnh bài của phủ Đô đốc. Xin tiểu tướng quân xem qua, nếu gì sai sót, mong nhường đường cho đoàn xe tiếp tục lên đường”.

 

Loading...