Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 593: Thư sinh diễn trò
Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:31:01
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phủ Đô đốc Thủy sư Giang Bắc?”.
Viên tiểu tướng kéo dài giọng, bật đầy chế nhạo. Hắn cúi nhận lấy lộ dẫn và lệnh bài từ tay Thôi Viễn, đưa tới bên ngọn đuốc săm soi một hồi, đó mới vỗ trán, vẻ chợt nhớ :
“Ôi chao, xem cái trí nhớ của ! Nếu thấy tấm lệnh bài, suýt nữa quên mất bản triều quả thật còn một vị Đô đốc Thủy sư Giang Bắc”.
Hắn cố ý ngừng , đoạn nhếch miệng: “Chẳng chính là tên ngỗ tác xuất tiện tịch ?”.
Tiếng lập tức nổ vang.
Con ngựa già kéo cỗ xe đầu tiên tiếng cùng ánh lửa cho bất an, liên tục giậm móng, phì . Đám phu xe cũng bắt đầu thấp thỏm, hết đội Hổ kỵ mặt lén liếc về phía thư sinh áo xanh, chỉ mong vị Thôi tiểu gia mau nghĩ cách thoát khỏi đám cố tình gây sự.
Nào ngờ Thôi Viễn còn gì, viên tiểu tướng Tiêu Kỵ doanh dùng hai ngón tay xách tấm lệnh bài lên, lật qua lật mấy lượt gằn:
“Khoan . Ai thứ là thật giả? Các ngươi tự xưng là của phủ Đô đốc, chẳng lẽ một câu thì tin một câu?”.
Thôi Viễn vẫn chẳng hề biến sắc.
Hắn chỉ mỉm , từ tốn đáp: “Tiểu tướng quân cứ xem kỹ sẽ . Lệnh bài của phủ Đô đốc đúc bằng ô thiết, bên khảm kim văn. Đặc biệt ở hai chữ ‘Thủy Sư’, kim văn ẩn trong nét chữ, kỹ sẽ thấy hình thủy văn”.
“Ồ?”.
Viên tiểu tướng quả nhiên đưa lệnh bài sát gần mắt, xoay qua xoay ánh đuốc.
“Thủy văn ở ?”.
Thôi Viễn bước tới nửa bước, giơ tay chỉ:
“Ngay đó”.
“Đâu?”.
“Đó”.
Viên tiểu tướng nheo mắt, cúi sát thêm một chút.
“Chỗ nào?”.
Thôi Viễn vẫn ôn tồn như cũ: “Ngay mắt tiểu tướng quân đấy”.
Tên tiểu tướng hỏi một câu, thư sinh áo xanh tiến thêm một bước. Đến khi cách giữa hai chỉ còn gang tấc, định đưa tay chỉ rõ hoa văn lệnh bài thì tên tiểu tướng bỗng buông lỏng ngón tay.
“Cạch!”.
Tấm lệnh bài của phủ Đô đốc rơi thẳng xuống đất, chỏng chơ ngay bên vó chiến mã.
Tên tiểu tướng cúi mắt , chẳng những ý định nhặt lên mà còn nhếch môi : “Ôi chao, trượt tay”.
Hắn cao lưng ngựa, hất cằm về phía tấm lệnh bài đất.
“Ngươi nhặt lên . Nhặt xong chỉ cho tiểu gia xem”.
Sao thưa lác đác, ánh đuốc chập chờn rọi xuống mặt đường. Tấm lệnh bài bằng ô thiết im vó ngựa, phản chiếu một quầng sáng xanh lạnh lẽo.
Gió đêm thổi dọc quan đạo, mang theo mùi sắt tanh nhàn nhạt, phảng phất như mùi máu.
Một trăm Hổ kỵ ngay ngắn lưng chiến mã, kẻ nào kẻ nấy khoanh tay ung dung, ánh mắt đầy vẻ xem trò vui.
Bọn chúng đang chờ.
Chờ của phủ Đô đốc Thủy sư Giang Bắc khom lưng.
Chờ cúi đầu ngay vó ngựa của Tiêu Kỵ doanh.
Gió lạnh từ rừng sâu thốc , lướt qua quan đạo, rét buốt tận xương.
Đám phu xe nín thở, chẳng ai dám hé môi. Giữa hơn trăm chiến mã cao lớn, chỉ còn thư sinh áo xanh một đó. Thân hình thanh mảnh, xiêm áo đơn bạc, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, cốt cách thanh cao tựa một nhành mai giữa trời tuyết.
“Không chịu nhặt?”.
Sắc mặt tên tiểu tướng chợt lạnh xuống.
“Không chịu nhặt tức là trong lòng quỷ!”.
Hắn đột ngột quát lớn: “Người ! Lục soát!”.
“Nhặt thì nhặt!”.
Thư sinh áo xanh bỗng bật một tiếng, giọng tức tối bất đắc dĩ.
Dường như cuối cùng cũng ép đến mức còn đường lui, chằm chằm tấm lệnh bài vó ngựa, môi mím chặt. Một lát , nhắm mắt như cố nuốt xuống nỗi nhục, chậm rãi khom .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-593-thu-sinh-dien-tro.html.]
Bàn tay trắng trẻo vươn về phía tấm lệnh bài.
Tên tiểu tướng nheo mắt, vẻ nghi ngờ trong đáy mắt rốt cuộc cũng tan vài phần.
Hàn môn sĩ t.ử xưa nay xem khí tiết nặng hơn tính mạng. Bị nhục đến mức mà tên Thôi Viễn vẫn chịu cúi đầu nhẫn nhịn... Xem thứ giấu trong mấy cỗ xe quả nhiên tầm thường.
Hắn cúi mắt xuống.
Thư sinh nhặt lệnh bài, đang chậm rãi lên.
Ngay khoảnh khắc , trong mắt tên tiểu tướng chợt lóe lên một tia hung ác.
Hắn bất ngờ giật mạnh dây cương!
“Hí——!”.
Chiến mã siết cương đột ngột, lập tức ngửa cổ hí vang, hai vó hung hăng tung lên.
Thư sinh áo xanh mới thẳng . Vó ngựa giáng thẳng ngực.
“Bịch!”.
Thân hình thanh mảnh lập tức bật ngược .
“Phụt!”.
Một ngụm m.á.u tươi phun khỏi miệng, đỏ thẫm giữa ánh lửa.
“Thôi tiểu gia!”.
“Thôi tiểu gia!”.
Lão phu xe kinh hãi lao tới đỡ lấy .
Đám phu xe còn sợ đến hồn vía lên mây. Có kẻ run lẩy bẩy, kẻ hai chân mềm nhũn, còn chẳng vững, gì đến chuyện bỏ chạy.
Tên tiểu tướng cảnh , trong mắt chẳng lấy nửa phần áy náy. Trái , còn lạnh lùng quát:
“Nửa đêm nửa hôm lén lút vận chuyển quân nhu, hành tung khả nghi, chắc điều mờ ám. Đoạn đường trong phạm vi tuần phòng của Tiêu Kỵ doanh, gặp thì thể tra xét”.
Hắn vung tay: “Xuống ngựa! Lục soát từng xe một! Có thứ gì bên trong, lôi hết xuống cho !”.
“Rõ!”.
Hơn trăm kỵ binh phía đồng loạt xuống ngựa.
Ánh đuốc lập tức tản dọc theo đoàn xe, soi sáng từng cỗ xe nối đuôi kéo dài quan đạo.
Một tên chạy về bẩm báo: “Có ba bốn mươi cỗ xe!”.
Ánh mắt viên tiểu tướng khẽ động.
Nhiều xe như ? Xem quả nhiên là một lô quân nhu nhỏ.
Hắn phất tay. Đám Hổ kỵ lập tức chia thành từng tốp hai ba , men theo đoàn xe chạy về phía . Còn bản thì bước thẳng tới cỗ xe dẫn đầu.
Bên cạnh, “Thôi Viễn” vẫn đang lão phu xe dìu đỡ, sắc mặt trắng bệch, khóe môi còn vương một vệt m.á.u đỏ đến chói mắt.
Tên tiểu tướng chẳng buồn thêm.
Hắn bước tới xe, giơ tay vén rèm.
Góc rèm nhấc lên— Cổ tay bỗng siết chặt.
Tên tiểu tướng giật thót. Hắn còn kịp rõ chuyện gì xảy , một nắm đ.ấ.m xé gió lao thẳng tới mặt.
“Bốp!”.
Một quyền nện chính diện sống mũi.
Trước mắt lập tức nổ tung một trời .
Xương mũi lệch hẳn sang một bên, m.á.u nóng trào như suối. Vị tanh ngọt lập tức xộc thẳng xuống cổ họng. Trong đầu chỉ còn vang lên một tiếng “rắc” khô khốc đến rợn .
Đến khi cả đổ vật xuống mặt đường, thậm chí còn chẳng thấy tiếng chạm đất.
“Bịch!”.
Tiếng động trầm đục vang lên, hai tên Hổ kỵ đang lục soát cỗ xe bên cạnh lập tức phắt đầu.