Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 594: Mời quân nhập cuộc
Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:31:02
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
muộn. Hai bóng từ xuất hiện lưng chúng.
Cánh tay siết cổ. Khóa vai. Xoay .
“Rầm!”.
Cả hai quật mạnh xuống mặt đường gần như cùng một lúc. Vai chạm đất hai tiếng “rắc” nối tiếp , khớp xương lập tức trật khỏi vị trí.
Tiếng kêu t.h.ả.m còn kịp bật khỏi cổ họng một bàn tay bịt kín.
Những ngọn đuốc rơi lả tả xuống đất. Ánh lửa chao đảo.
Hai tên Hổ kỵ ngửa quan đạo, đau đến mặt mày méo xệch. Trong lúc giãy giụa, khóe mắt chúng vô tình quét về phía xa.
Chỉ một cái liếc mắt— Hai tròng mắt lập tức trợn tròn.
Không từ bao giờ, quan đạo xuất hiện gần trăm bóng . Mà chân những ... cũng la liệt gần trăm . Những kẻ đất, ngoại lệ, đều mặc quân phục Tiêu Kỵ doanh.
Kẻ ôm bụng. Kẻ ôm vai. Kẻ m.á.u me đầy mặt. Có kẻ thậm chí còn hiểu đ.á.n.h từ lúc nào, thẳng cẳng bên cạnh chiến mã.
Còn những đang ... ánh đuốc chập chờn, quân phục Thủy quân hiện lên rõ mồn một.
Gần một trăm Hổ kỵ.
Gần một trăm tinh binh Thủy quân.
Vậy mà từ lúc tay đến lúc chuyện kết thúc, cả đoạn quan đạo gần như chẳng kịp vang lên một tiếng báo động.
Hai tên Hổ kỵ đất, mặt mày trắng bệch.
Đến lúc , chúng mới chợt hiểu … Đêm nay, kẻ chặn đường khác... Hình như chắc là bọn chúng.
Đám lúc nãy mặt quan đạo, rốt cuộc chúng chui từ lúc nào? Người của Tiêu Kỵ doanh hề , nhưng đám phu xe thì thấy tường tận.
Chính là lúc Tiêu Kỵ doanh sấn sổ lục soát xe ngựa, từ trong khu rừng ven quan đạo lờ mờ hiện cả trăm cái bóng. Bọn họ chân cước cực kỳ nhẹ nhàng, gạt khẽ đám cỏ khô mọc cao ngang nửa . Tiếng động chẳng khác nào tiếng gió đêm thổi qua ngọn cỏ, tiếng bước chân và tiếng hò hét của lũ Tiêu Kỵ doanh lấn át, nên một ai phát giác.
Tới lúc đám bóng nhảy vọt khỏi bìa rừng, thủ hệt như lũ sói hoang. Con dốc cao nửa mà bọn chúng chỉ cần bước một bước nhảy vọt lên, tấn công từ lưng đối thủ. Từng cú đ.ấ.m nặng nề giáng xuống, tiếng va đập bôm bốp vang lên, ngã rạp như những cọc gỗ đốn hạ. Chỉ trong chớp mắt, bộ lính tráng la liệt đất!
Đám phu xe ngây dại, ngỡ như trải qua một giấc mộng.
Thân thủ nhanh nhẹn, tàn nhẫn, hạ gục kẻ địch chớp nhoáng, nay từng thấy đội binh nào thần dũng như thế. Mà đám binh lính , chính là đội quân nghênh đón bọn họ của đại doanh Thủy quân.
Niềm hân hoan từng trào dâng, mang theo niềm tự hào khôn tả. Những phu xe nãy còn Tiêu Kỵ doanh dọa cho bủn rủn chân tay, giờ phút đều rạng rỡ mặt mày, nhảy cẫng lên hò reo.
Đám đuốc do Tiêu Kỵ doanh mang tới đ.á.n.h rơi lả tả đất, ánh lửa đốm đốm quan đạo hắt lên khuôn mặt tèm lem m.á.u mũi của đám Hổ kỵ, cũng rọi sáng những gương mặt của một trăm tinh binh Trại Đặc Huấn Thủy quân. Khuôn mặt ai nấy đều nở nụ ... một nụ âm u, độc địa, sặc mùi hiểm ác.
“Đô đốc, bọn chúng yếu quá, chẳng bõ đ.á.n.h gì cả!”.
Ô Nhã A Cát vẫn còn hết hưng phấn, làu bàu đầy bất mãn.
“Tay chân còn kịp nóng sạch !”.
Thạch Đại Hải lập tức toét miệng :
“Chúng mới chỉ khống chế thôi mà. Chưa đ.á.n.h tay thì đ.á.n.h thêm một trận, gì khó?”.
Mấy xung quanh , ánh mắt lập tức sáng lên. Kẻ xoa cổ tay, xắn tay áo, đồng loạt về phía đám Hổ kỵ đang la liệt đất với vẻ mặt cực kỳ ý .
Chỉ riêng Chương Đồng vẫn nguyên tại chỗ. Hắn đầu Mộ Thanh.
Kế dụ địch đêm nay là do nàng và Hàn Kỳ Sơ cố ý bố trí, mục đích chính là kiếm cho Trại Đặc Huấn một cơ hội thực chiến. Nếu chỉ đ.á.n.h ngã hơn trăm Hổ kỵ phủi tay trở về, thì trận thực chiến quả thực kết thúc quá dễ dàng.
Quả nhiên—
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-594-moi-quan-nhap-cuoc.html.]
“Có tiền đồ quá nhỉ!”.
Một tiếng quát lạnh lùng lập tức dội xuống.
Đám tinh binh đang xắn tay áo nhất thời cứng đờ, đó đồng loạt hì hì, ngoan ngoãn thu móng vuốt về.
Đô đốc lên tiếng, ai còn dám động? Quân lệnh như núi. Dẫu trong lòng ngứa ngáy đến cũng chỉ thể cố mà nhịn.
Nào ngờ cơn ngứa tay còn kịp nguôi, Mộ Thanh thản nhiên tiếp:
“Ta chẳng bảo ? Muốn cưỡi ngựa, đêm nay tự khắc sẽ ngựa cho các ngươi cưỡi”.
Đám tinh binh sửng sốt.
Một lát , gần trăm cái đầu đồng loạt phắt sang.
Cách đó xa, chiến mã của Tiêu Kỵ doanh đang san sát bên đường.
Những đôi mắt mới ỉu xìu lập tức sáng rực.
Mộ Thanh hất cằm về phía đám Hổ kỵ đất:
“Kéo hết rừng. Lột quân phục của chúng , các ngươi ”.
Nàng dừng một thoáng, khóe môi dường như thấp thoáng một nét nhạt.
“Đã ngựa, y phục, thì tiện đường sang Tiêu Kỵ doanh... dạo một vòng”.
“...”
Những tên Hổ kỵ còn tỉnh táo xong, sắc mặt lập tức đổi.
Còn đám tinh binh Thủy quân thì— Nhe răng . Nụ thế nào cũng chẳng lấy nửa phần thiện ý.
Mỗi túm lấy một tên tù binh, kẻ xách cổ áo, kéo cánh tay, mặc cho đối phương giãy giụa thế nào cũng cứ thế lôi xềnh xệch rừng.
Chẳng mấy chốc, quan đạo chỉ còn Mộ Thanh, Lạc Thành cùng đám phu xe vẫn hồn một phen kinh hãi.
Mộ Thanh bước tới bên Lạc Thành, xổm xuống.
“Thương thế thế nào?”.
Lão phu xe vẫn đang dìu “Thôi Viễn”. Thấy vị thiếu niên tướng quân áo trắng chỉ huy đám tinh binh bước tới, lão nàng hồi lâu, hai mắt chợt mở lớn:
“Dám hỏi... ngài chính là Anh Duệ Đô đốc?”.
“Chính là ”. Mộ Thanh gật đầu, giọng điềm đạm hơn đôi chút.
“Đêm nay khiến lão nhân gia cùng chịu một phen kinh hãi, quả thực là bất đắc dĩ. Người trong phủ thương, xin cho xem qua thương thế của . Lát nữa sẽ đích tạ cùng chư vị”.
“Ôi chao! Không dám, dám!”.
Lão phu xe kinh ngạc mừng rỡ, nhất thời luống cuống cả tay chân.
Mộ Thanh : “Vậy phiền lão nhân gia giúp kiểm tra từng xe một, xem hàng hóa thiếu hụt hư hại gì . Những khác trải qua một phen hoảng sợ, cũng nhờ lão trấn an họ”.
“Được, ! Đô đốc cứ yên tâm!”.
Lão phu xe vội vàng dậy, gọi mấy bên cạnh cùng kiểm tra đoàn xe phía .
Thực của Tiêu Kỵ doanh đến rèm xe còn kịp vén lên, lấy thứ gì thất thoát? Mộ Thanh chẳng qua chỉ kiếm một cái cớ đuổi mà thôi.