Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 595: Lột sạch treo cây

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:31:03
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi mấy lão phu xe xa, nàng lập tức thu vẻ ôn hòa ban nãy, lạnh nhạt liếc đang “trọng thương” bên cạnh.

“Được . Đừng diễn nữa”.

Người đất im lặng.

“...”

Rồi đôi mắt đang nhắm nghiền bỗng mở choàng.

Lạc Thành bật dậy, khóe miệng còn dính một vệt m.á.u đỏ chói, thế mà đôi mắt sáng rỡ, thần thái tỉnh táo đến mức chẳng nổi nửa phần dáng vẻ của một kẻ vó ngựa đá thẳng ngực.

Hắn hì hì.

Mộ Thanh lạnh lùng . Nàng ngay tên chẳng chuyện gì.

Lúc đám tinh binh Thủy quân động thủ, kẻ “trọng thương” còn hé mắt trộm chiến cuộc, con ngươi đảo tới đảo lui, chỉ thiếu điều dậy vỗ tay xem náo nhiệt.

Người sắp c.h.ế.t mà còn tinh thần , Diêm Vương gặp chắc cũng trả về.

Lạc Thành đưa tay lau vệt m.á.u bên môi, nhớ cú vó ngựa , trong mắt thoáng hiện vẻ khinh thường.

Chút bản lĩnh mà cũng thương?

Ngay khoảnh khắc chiến mã tung vó, mượn lực bật lui về phía . Nhìn từ ngoài, tưởng như vó ngựa đá văng, thực chất phần lớn cách đều do chính thuận thế lùi . Còn ngụm m.á.u ... chẳng qua vận nội lực ép một chút để màn kịch thêm phần chân thật mà thôi.

“Vẽ rắn thêm chân!”. Mộ Thanh lạnh giọng quở trách.

“Ngươi nhất định cúi xuống nhặt cái lệnh bài gì? Bọn chúng cất công chặn đường vì lô quân nhu , chẳng lẽ còn chịu về tay ? Ngươi nhặt, chúng vẫn sẽ xuống ngựa lục soát. Chỉ cần chúng xuống ngựa, của tự khắc sẽ động thủ. Một chuyện vốn chẳng chút nguy hiểm nào, qua tay ngươi nhất định tự kiếm thêm một vó ngựa!”.

Lạc Thành mắng cũng chẳng lấy hổ. Trái , còn chớp chớp mắt, đến vô cùng vô tội:

“Đã diễn thì diễn cho trọn vai chứ”.

Hắn phủi phủi bụi đất vạt áo, nghiêm trang đầy một nhịp thở hì hì:

“Đô đốc thấy đoạn của tiểu nhân thế nào? Có mấy phần khí tiết của một hàn môn sĩ t.ử ? Bị nhục mà vẫn nhẫn nhịn vì đại cục, trong lòng bi phẫn, ngoài mặt bất khuất...”.

Nói tới đây, còn hứng chí định khoa tay diễn .

Mộ Thanh: “...”

Nhiệm vụ của Nguyệt Bộ vốn là hóa thành đủ hạng trong thiên hạ. Một khi khoác lên phận Thôi Viễn, trong mắt Lạc Thành, từ lời ăn tiếng , dáng điệu thần sắc cho đến chút khí khái thanh cao của một hàn môn sĩ t.ử đều diễn cho đủ.

Nếu diễn… đương nhiên diễn đến cùng!

“Câm miệng!”.

Mộ Thanh quát một tiếng, chặn màn tự bình phẩm đầy đắc ý của .

Ánh mắt nàng lạnh như dao: “Lần còn dám vì mấy trò dư thừa mà tự tiện mạo hiểm, sẽ cho lột sạch y phục ngươi, treo lên ngọn cây trong rừng. Đến lúc tha hồ mà diễn”.

Nụ mặt Lạc Thành tức khắc biến mất. Hắn ngậm miệng. Ngậm cực kỳ nhanh.

Cô nương uy h.i.ế.p khác đúng là chọn ngay chỗ hiểm mà đâm!

Nếu nàng thật sự lột sạch treo lên cây... chuyện truyền tới tai chủ tử, chủ t.ử lột luôn một lớp da của mới là lạ.

Nghĩ đến hậu quả , Lạc Thành lập tức ngay ngắn, mắt mũi, mũi tim, ngoan ngoãn đến mức chẳng khác nào còn hì hì khoe khoang diễn kỹ là một kẻ khác.

Thấy cuối cùng cũng chịu yên phận, Mộ Thanh mới dậy.

Huyết Ảnh là của Bộ Tích Hoan. Hắn ở trong phủ nàng việc, nàng đương nhiên thể để vì mấy trò vô bổ mà xảy sơ suất. Huống hồ đêm nay vốn chẳng cần mạo hiểm đến thế.

Mộ Thanh thêm, xoay rừng, định xem đám Chương Đồng quân phục xong .

bước qua mấy tầng cây… nàng bỗng khựng . Ánh mắt hiếm hoi hiện lên vẻ sững sờ. Trước mắt nàng là một cảnh tượng ngoài dự liệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-595-lot-sach-treo-cay.html.]

Trăng mờ treo thấp, ánh sáng nhợt nhạt gần như đủ soi đường. Trong rừng chỉ cắm lác đác vài ngọn đuốc, ánh lửa chập chờn hắt lên những cây cổ thụ.

Và cũng soi rõ... gần trăm đang treo lủng lẳng cành.

Bọn họ lột sạch còn một mảnh vải che , hai tay trói quặt bằng thắt lưng, treo lơ lửng giữa trung. Những kẻ ban nãy còn bất tỉnh giờ tỉnh cả, mặt mày đỏ bừng vì tức giận, hai mắt gần như phun lửa. Miệng ai nấy đều nhét kín, chỉ thể phát những tiếng “ư ư” đầy căm phẫn.

Điều kỳ lạ là… Tất cả những miếng giẻ nhét miệng đều trắng tinh.

Mí mắt Mộ Thanh giật mạnh một cái. Giữa rừng sâu thế , lấy lắm vải trắng đến ?

Nàng cúi mắt đống quân phục Thủy quân vứt ngổn ngang đất.

Áo ngoài. Áo trong. Quần ngoài. Quần trong. Đều đủ.

Chỉ thiếu đúng một thứ... Tiết khố.

Mộ Thanh im lặng hồi lâu.

Đám nhãi ranh ...

“Đô đốc!”.

Một đám thiếu niên trông thấy nàng phấn khích hẳn lên, tranh ngoắc tay:

“Đô đốc mau đây! Mau xem thử!”.

“Làm càn!”. Chương Đồng quát lớn đến mức cả khu rừng như rung lên.

Hắn gần như lập tức bước lên chắn mặt Mộ Thanh, hình cao lớn che kín tầm phía . Chỉ hận thể rộng thêm vài trượng, che luôn cả khu rừng đầy cảnh tượng khó coi .

Sao nàng tới đây? Tên thư sinh trong phủ chẳng ngựa đá trọng thương ? Hắn còn tưởng nàng sẽ ở ngoài quan đạo xử lý thương thế, định đợi đồ xong dẫn đám nhóc ngoài cho sạch sẽ.

Ai ngờ... Nàng thẳng .

“Ngươi... ngươi...”.

Chương Đồng đỏ bừng cả mặt.

Ngươi đừng !

câu nổi.

Mộ Thanh mặt đổi sắc, đưa tay đẩy sang một bên thản nhiên bước .

“Ta chỉ bảo các ngươi lột quân phục để cải trang”.

Ánh mắt nàng lạnh lùng quét qua cả đám.

“Ta bảo các ngươi lột sạch từ lúc nào?”.

Không ai đáp.

Mấy tên tinh binh ban nãy còn hí hửng lập tức đồng loạt cúi đầu.

Mộ Thanh chẳng buồn truy cứu ngay, chỉ sâu thêm vài bước, ngẩng đầu quan sát những kẻ treo cây.

Nàng kỹ độ cao của từng .

Không quá thấp.

Tốt.

Trong núi sói. Đợi bọn họ rời , của Tiêu Kỵ doanh tuyệt đối thể xảy chuyện mất mạng. Chỉ cần c.h.ế.t , chút nhục nhã cho dù náo lên triều đình, nhiều lắm cũng chỉ là một trận ầm ĩ giữa hai doanh.

Nghĩ , Mộ Thanh mới yên tâm.

 

Loading...