Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 603: Bái kiến Quân sư

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:07:52
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàn Kỳ Sơ khựng . Rồi nho nhã mỉm , chắp tay thi lễ với Mộ Thanh khi chậm rãi bước lên Đài điểm tướng.

Mấy vạn ánh mắt lập tức đổ dồn về phía .

Mộ Thanh đợi Hàn Kỳ Sơ bên cạnh mới mặt quân.

“Một đạo quân tung hoành sa trường, thể chủ soái. chủ soái dù ba đầu sáu tay cũng thể một hết cục, tính hết quân cơ. Bày trận, liệu địch, nắm thời cơ, định tiến thoái; khi đại quân lâm trận, một bước tính sai thể đổi bằng tính mạng của hàng ngàn, hàng vạn binh sĩ”.

Nàng đưa mắt về phía Hàn Kỳ Sơ.

“Trận đ.á.n.h đêm qua, các ngươi tận mắt thấy bản lĩnh của Hàn ”.

Rồi nàng , cất giọng rõ ràng từng chữ:

“Kể từ hôm nay, phong Hàn Kỳ Sơ Quân sư của Thủy quân Giang Bắc. Trong quân, quân lệnh của Quân sư cũng là quân lệnh của . Ngày khi mặt, Hàn điều quân, truyền lệnh, quyết đoán quân cơ. Thấy Quân sư như thấy chủ soái. Kẻ nào khinh nhờn, trái lệnh… xử theo quân pháp!”.

Giọng nàng vang khắp thao trường.

Hàng vạn quân sĩ quanh bốn phía đều lặng trong một thoáng.

Đến lúc , mới hiểu. Trận đ.á.n.h đêm qua chỉ là một thử sức của Trại Đặc Huấn. Cũng chỉ là một trận trả món nợ với Tiêu Kỵ doanh. Mộ Thanh còn dùng chính một trận thắng để cho quân tận mắt thấy bản lĩnh của Hàn Kỳ Sơ.

Không cần nàng giỏi đến . Không cần lấy phận Đô đốc ép khác phục. Một đêm dùng binh, đủ để hàng vạn tự cân nhắc. Đây mới là mục đích thực sự của nàng hôm nay.

Từ ngày trở về đại doanh Thủy quân Giang Bắc, Mộ Thanh vẫn chính thức phong Hàn Kỳ Sơ Quân sư.

Nguyên nhân đơn giản.

Từ xưa văn võ vốn khó tránh chuyện khinh . Hàn Kỳ Sơ tuy tài, nhưng từ khi đến Thủy quân vẫn từng lập chiến công nào đủ sức khiến quân tâm phục khẩu phục. Cho dù của Trại Đặc Huấn ngày thường vẫn gọi một tiếng “Quân sư”, phần nhiều cũng chỉ vì cận bên cạnh Đô đốc, chứ chắc thật sự coi trọng vị thư sinh .

Bởi , trận chiến đêm qua ngay từ đầu hai mục đích.

Một là kiểm nghiệm thành quả đặc huấn trong nửa tháng qua, đồng thời vực dậy sĩ khí của Thủy quân Giang Bắc.

Hai là trao cho Hàn Kỳ Sơ một cơ hội thực sự cầm quân.

Chỉ cần trận đ.á.n.h , sẽ chiến công trong tay, bản lĩnh bày mắt quân. Đến lúc , Mộ Thanh mới thể đường đường chính chính phong Quân sư, khiến trướng còn lời nào để dị nghị.

Khi còn ở Tây Bắc, Hàn Kỳ Sơ vốn từng cơ hội ở trướng Lỗ Đại để thi triển sở học. từ bỏ. Suốt nửa năm trời, chỉ mang danh binh, lặng lẽ theo bên cạnh nàng, từ đầu đến cuối từng oán trách một lời.

Giờ đây nàng là Thủy sư Đô đốc của Thủy quân Giang Bắc. Cũng đến lúc tài đúng vị trí của .

“Bái kiến Quân sư!”.

Tiếng hô của hàng vạn quân sĩ đồng loạt vang lên, chấn động cả thao trường.

Hàn Kỳ Sơ Đài điểm tướng, ánh mắt thoáng d.a.o động.

Mộ Thanh cảnh , tảng đá vẫn đè nặng trong lòng cuối cùng cũng nhẹ đôi chút. Có Hàn Kỳ Sơ ở đây, những chuyện liên quan đến hành quân, bố trận, liệu địch, dùng binh đều thể giao cho xử lý. Nàng một ôm hết việc lên vai nữa. Có thật sự đủ tài gánh vác, đối với nàng mà , đó là một sự nhẹ nhõm hiếm hoi.

Mộ Thanh thu ánh mắt, sang binh sĩ Trại Đặc Huấn:

“Trận thắng đêm qua cũng thể tách rời công sức các ngươi bỏ trong nửa tháng . Quân sư thể lấy sở trường của đ.á.n.h sở đoản của địch, hết là vì các ngươi thật sự luyện sở trường . Nếu bản các ngươi chẳng gì hơn , cho dù Quân sư tính toán chu đến cũng thể biến một đám quân yếu thành tinh binh chỉ trong một đêm”.

Đám binh sĩ lập tức thẳng hơn.

Mộ Thanh tiếp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-603-bai-kien-quan-su.html.]

“Đêm qua các ngươi vất vả. Sáng nay Trại Đặc Huấn nghỉ ngơi. Bữa trưa, nhà bếp thêm món. Buổi chiều lắp đặt khí cụ luyện binh mới”.

Nàng ngừng một thoáng: “Ngày mai, tiếp tục huấn luyện”.

Tiếng reo lập tức vang khắp thao trường.

Trong quân cấm rượu, chẳng thể bày tiệc mừng công như bên ngoài. Với đám binh sĩ giày vò suốt nửa tháng, nghỉ một buổi sáng, còn thêm mấy món ngon bữa trưa, đủ khiến vui vẻ như ban thưởng lớn. Chỉ điều, nhắc đến khí cụ luyện binh mới, cả đám chợt nhớ một chuyện.

“Đô đốc!”.

lập tức hỏi lớn: “Đoàn quân nhu hôm qua chẳng về Thịnh Kinh ?”.

Một khác cũng vội tiếp lời: “Người của Tiêu Kỵ doanh vẫn còn chặn đại môn. Chiều nay đưa khí cụ ?”.

Lời dứt, ánh mắt cả đám sáng lên.

“Hay là chúng xuất doanh đón?”.

đấy!”.

“Để chúng !”.

Nghe giọng điệu hăng hái , bọn họ nào thật lòng lo chuyện khí cụ . Rõ ràng là trận đêm qua còn đ.á.n.h tay. Chỉ mong Tiêu Kỵ doanh điều, nhảy ngăn cản đoàn xe một nữa, để bọn họ cớ đường đường chính chính tẩn thêm một trận.

Mộ Thanh liếc qua đám đang rục rịch gây chuyện, chẳng buồn vạch trần. Nàng xoay nhảy khỏi Đài điểm tướng, ung dung bước . Giọng trong trẻo từ phía vọng :

“Không cần”.

Đám lập tức im xuống.

Mộ Thanh đầu: “Giờ ngọ, trong triều sẽ đưa tới”.

“…”

Cả Trại Đặc Huấn đồng loạt ngẩn .

Trong triều? Đưa khí cụ luyện binh tới cho bọn họ?

Đám , mặt đều rõ một câu: Đô đốc đang thật đấy chứ?

Đến giờ ngọ.

Binh sĩ Trại Đặc Huấn đang dùng bữa trưa thì ngoài đại doanh bỗng truyền đến động tĩnh.

Một đội Ngự Lâm Vệ hộ tống đoàn xe chậm rãi tiến về phía đại môn của doanh trại Thủy quân Giang Bắc. Cờ lớn tung bay trong gió, từ xa rõ dấu hiệu của quân cấm vệ trong cung.

Tướng quân Trần Hán của Tiêu Kỵ doanh vẫn đang dẫn chặn đại môn. Vừa thấy cờ Ngự Lâm Vệ xuất hiện quan đạo, sắc mặt vốn âm trầm suốt cả ngày của lập tức sáng lên.

Cuối cùng cũng tới!

Hắn đợi từ sáng đến tận giờ ngọ.

Triều đình rốt cuộc cũng thể tiếp tục ngơ chuyện Thủy quân Giang Bắc tự tiện xuất binh, phục kích Tiêu Kỵ doanh, bắt giữ tướng lĩnh, cướp đoạt binh khí.

 

Loading...