Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 605: Mùa đông đã qua

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:07:54
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện đêm qua quả thực kinh động ít trong triều.

Thủy quân Giang Bắc tự ý đ.á.n.h , thậm chí còn đ.á.n.h đến mức chẳng chừa chút thể diện nào cho Tiêu Kỵ doanh, nếu thật sự truy cứu thì đương nhiên chẳng vô sự.

điều khiến triều đình chú ý hơn cả là một chuyện khác. Thủy quân Giang Bắc mới thành quân bao lâu? Trại Đặc Huấn mới luyện bao lâu? Vậy mà chỉ trong một đêm khiến tinh kỵ của Tiêu Kỵ doanh chịu thiệt đến mức . Hiệu quả luyện binh như , kinh động cũng khó.

Bởi thế, chuyện đêm qua cuối cùng chẳng những khiến triều đình lập tức vấn tội Mộ Thanh, ngược còn khiến lô khí cụ luyện binh Ngự Lâm Vệ đích hộ tống doanh.

Trần Hán càng nghĩ, lòng càng lạnh.

Lý Triều Vinh là “triều đình nên thưởng ai, phạt ai”, chứ “Thánh thượng sẽ thưởng ai, phạt ai”.

Chỉ khác vài chữ, ý tứ bên trong khác biệt.

Đạo thánh chỉ đưa tới Tiêu Kỵ doanh , e rằng chỉ ý của Hoàng đế, mà còn ý của Nguyên Tướng quốc.

Nghĩ đến đây, Trần Hán chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy thẳng từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu. Đến quan vị còn chắc giữ nổi, còn tâm trí mà tiếp tục đây đôi co với Thủy quân Giang Bắc?

Trần Hán chẳng thêm lời nào, xoay lên ngựa. Khí thế hùng hổ lúc tới tan sạch, chỉ còn sắc mặt thất thần khó coi. Hắn phất tay hạ lệnh thu quân, dẫn Tiêu Kỵ doanh rút khỏi cổng lớn.

Đến thì trùng trùng điệp điệp. Đi phần xám xịt.

Lý Triều Vinh cũng chẳng buồn thêm, chỉ lệnh mở đường, đích hộ tống đoàn xe quân nhu tiến đại doanh.

Lô khí cụ luyện binh nhanh đưa thẳng tới thao trường.

Mộ Thanh cũng tới nghiệm thu.

Nàng một vòng quanh đống khí cụ, lượt kiểm tra từng món. Tay nghề chế tác quả thực thô. So với những khí cụ tinh xảo trong ký ức của nàng, những thứ mắt còn kém xa. Có vài chỗ xử lý đủ nhẵn, kết cấu cũng nặng nề hơn bản vẽ ban đầu, tổng thể vẫn còn một thứ cảm giác thô ráp của đồ thủ công thời đại .

Mộ Thanh cũng chẳng gì bất mãn. Có thể dựa mấy tờ bản vẽ của nàng mà chế tạo thành hình trong vòng mười ngày, là cực kỳ dễ. Huống hồ khí cụ luyện binh vốn đồ để ngắm. Chắc chắn, chịu lực , dùng là đủ.

Nàng xưa nay câu nệ hình thức, càng chẳng hứng thú bắt bẻ những thứ vô nghĩa.

Kiểm tra xong, Mộ Thanh mới sang Lý Triều Vinh:

“Lý Tướng quân vất vả ”.

“Phụng chỉ việc, dám vất vả”.

Lý Triều Vinh đáp theo phép tắc, nhưng trong lòng thoáng chút ngạc nhiên.

Hắn còn nhớ đầu gặp nàng. Khi thiếu nữ mắt lạnh như sương tuyết, chuyện với khác chỉ cần đủ ý là , đừng mong nàng phí thêm nửa câu khách sáo. Nàng dường như chẳng quan tâm khác nghĩ gì, càng chẳng để tâm đến những lễ nghi qua trong giao tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-605-mua-dong-da-qua.html.]

Vậy mà nay... một câu “vất vả ”. Quả nhiên Đô đốc lâu ngày, ít nhiều cũng đối nhân xử thế hơn .

“Vậy phiền Lý Tướng quân chuyển lời cảm tạ của tới Thánh thượng”. Mộ Thanh .

Lý Triều Vinh vốn là trầm , hỉ nộ ít khi hiện ngoài mặt. Thế nhưng xong câu , bất giác cúi đầu, khẽ ho một tiếng.

“Việc ... Đô đốc vẫn nên đích hồi kinh tạ ơn Thánh thượng thì hơn”.

Muốn chuyển lời? Hắn nào dám. Lời cảm tạ mà thật sự để mang về truyền nguyên văn, sắc mặt chủ t.ử nhà e rằng chẳng đẽ gì cho cam.

Mộ Thanh chẳng nhận tầng ý tứ , chỉ bình thản đáp:

“Vậy thì đợi thêm nửa tháng nữa”.

Mộ Thanh tiếp: “Đợi đợt đặc huấn kết thúc, mới thể về thành một chuyến”.

Lời qua chỉ như thuận miệng rõ hành trình, nhưng Lý Triều Vinh hiểu. Câu nàng còn bảo chuyển lời cảm tạ tới Thánh thượng, câu nửa tháng nữa sẽ hồi thành. Lời đến đây là đủ, chẳng cần nhờ thêm một chữ nào nữa.

Hắn theo hầu bên cạnh chủ t.ử nhiều năm, há câu nào nên , câu nào càng nên nhớ kỹ?

Nửa tháng nữa, nàng sẽ về Thịnh Kinh. Tin , trong cung nhất định .

Lý Triều Vinh khẽ ho một tiếng, khóe môi thoáng hiện ý , ôm quyền :

“Ta hiểu ”.

Dứt lời, xoay cáo từ. Đội Ngự Lâm Vệ rời khỏi doanh trại Thủy quân Giang Bắc, men theo quan đạo trở về Thịnh Kinh. Đến khi khỏi đại doanh, Lý Triều Vinh mới ghìm cương lên ngựa. Không hiểu nghĩ tới điều gì, bỗng đầu .

Sau lưng, doanh trại trải dài chân núi. Cờ hiệu Thủy quân Giang Bắc phần phật trong gió tháng Ba. Trên thao trường thấp thoáng bóng qua , xa hơn nữa là những hàng quân còn thẳng như tùng đại môn. Giữa đại doanh rộng lớn , bóng dáng thiếu nữ chẳng còn rõ.

Lý Triều Vinh bất giác nhớ tới đầu tiên gặp nàng. Thuở , nàng vẫn chỉ là một cô nương mang phận ngỗ tác. Muốn rời Thịnh Kinh tới Tây Bắc tòng quân, còn khiến chủ t.ử nhà buông tay, để nàng tự lựa chọn con đường .

Khi , lẽ chẳng một ai nghĩ … Một cô nương nghiệm thi t.ử thi, một rời kinh Tây Bắc, đầy một năm thể giữa đại doanh của chính , thống lĩnh mấy vạn quân sĩ.

Từ một ngỗ tác bước quân doanh. Từ một kẻ ai tên trở thành Anh Duệ tướng quân. Rồi từ Anh Duệ tướng quân trở thành Thủy sư Đô đốc. Nay nàng quân của . Có tướng trướng. Có quân sư bên cạnh. Có một đội quân vì nàng mà âm thầm luyện tập, chỉ mong mặt ngoài thể khiến vị chủ soái của nở mày nở mặt.

Lý Triều Vinh hồi lâu, trong lòng nhất thời khó là cảm khái vui mừng. Mới đầy một năm... Hắn khẽ thở , ngẩng đầu trời.

Trên cao, tầng mây mỏng dần tản . Ánh mặt trời đầu xuân rơi xuống Thịnh Kinh, tuy vẫn còn nhàn nhạt, nhưng chẳng còn cái lạnh buốt của mùa đông.

Tháng Ba . Mùa đông rốt cuộc cũng qua. Tiết trời Thịnh Kinh... cũng nên ấm dần lên thôi.

 

Loading...