Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 606: Tấu chương vào triều
Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:07:55
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Lý Triều Vinh hộ tống quân nhu tới đại doanh, đúng giữa trưa. Tiễn xong, Mộ Thanh cũng chẳng trở về trung quân đại trướng mà thẳng tới nhà bếp.
Từ ngày quân ngũ, nàng vẫn luôn dùng cơm cùng tướng sĩ, từng vì phận chủ soái mà dựng bếp riêng trong trướng. Ở Tây Bắc là , nay Thủy sư Đô đốc cũng chẳng khác gì.
Trong nhà ăn, Trại Đặc Huấn đang dùng bữa, tiếng rôm rả hơn ngày thường.
Từ khi bắt đầu đặc huấn, Trại Đặc Huấn bố trí riêng mấy lều nơi dùng cơm, tách khỏi quân. Không để ưu đãi, mà bởi cường độ thao luyện của họ vượt xa binh sĩ bình thường, khẩu phần ăn đương nhiên cũng đổi theo.
Trước ở Tây Bắc, cơm nước của binh lính quanh quẩn phần lớn chỉ rau hầm với bánh bột, món mặn hiếm hoi đến đáng thương, thịt cá gần như chỉ tướng lĩnh mới thường xuyên ăn. Sau khi tới Thịnh Kinh, tình hình tuy khá hơn đôi chút nhưng cũng chẳng khác biệt bao nhiêu.
Thế nhưng kể từ ngày bước đặc huấn, khẩu phần của Trại Đặc Huấn Mộ Thanh trực tiếp nâng lên ngang tiêu chuẩn tướng lĩnh.
Gà, vịt, cá, thịt, rau xanh, củ quả, thứ gì thể bổ sung thể lực thì đều cố gắng cung ứng đầy đủ.
Trong doanh ít thiếu niên xuất bần hàn. Có tính thử mới giật phát hiện, thịt ăn trong hơn nửa tháng đặc huấn e rằng còn nhiều hơn cả mười mấy năm cộng .
Bởi , cứ đến giờ dùng cơm, ánh mắt quân vô thức bay về phía khu bếp của Trại Đặc Huấn.
Nhìn thì thấy. Ngửi cũng ngửi thấy. Tiếc rằng chẳng phần .
Đành nuốt nước miếng âm thầm mong cho một tháng đặc huấn mau chóng trôi qua. Đợi tới lượt Trại Đặc Huấn, dù luyện đến bò lê bò càng, ít nhất cũng ăn thịt cho thỏa thích.
Trưa nay, bàn còn xuất hiện thêm mấy món rau xanh cực kỳ hiếm thấy tiết trời đầu xuân. Đó đều là rau củ mới vận chuyển từ Giang Nam tới.
Thịnh Kinh tháng Ba vẫn còn lạnh. Trước khi thời tiết thực sự ấm lên, những thứ rau xanh tươi non thế vốn là vật hiếm, phần lớn chỉ cung ứng cho hoàng cung cùng phủ của vương hầu công khanh, bình thường bạc cũng chắc mua .
Bộ Tích Hoan và Nguyên Tu đều sai đưa tới ít. Vốn dĩ… là đưa cho Mộ Thanh ăn. Kết quả nàng chỉ ăn đúng một bữa, sang hôm tất cả đều chuyển thẳng nhà bếp của Trại Đặc Huấn.
Thế là những món rau xanh mà vương công quý tộc trong Thịnh Kinh còn chắc ngày nào cũng ăn, cứ chui sạch bụng một đám binh lính đang luyện đến đói như sói.
Mộ Thanh chẳng thấy gì đáng tiếc. Nàng ăn cũng là ăn. Bọn họ ăn cũng là ăn. Huống hồ luyện binh cần bổ sung thể lực hơn nàng.
Lúc nãy Mộ Thanh ngoài nghiệm thu quân nhu, của Trại Đặc Huấn tin đoàn xe Ngự Lâm Vệ hộ tống tới nơi. Bởi nàng bước nhà ăn, từng đôi mắt lập tức sáng rực.
“Đô đốc!”.
“Đô đốc về !”.
Mộ Thanh còn kịp xuống, nhịn hỏi:
“Đô đốc, ngài thật sự thần quá ! Sáng nay ngài bảo giữa trưa quân nhu sẽ đưa tới, mà đúng giữa trưa thật sự đưa tới. Ngài trong triều sẽ phái Ngự Lâm Vệ hộ tống quân nhu cho chúng ?”.
“ đó!”.
Lập tức phụ họa:
“Đêm qua chúng đ.á.n.h Tiêu Kỵ doanh thành như , sáng nay của bọn chúng còn kéo tới chặn kín cổng doanh. Sao triều đình chẳng những phạt chúng , ngược còn giúp chúng đưa quân nhu tới?”.
Một đám thiếu niên đồng loạt Mộ Thanh, trong mắt tràn đầy tò mò.
Mộ Thanh chẳng vẻ gì thần bí. Nàng tới bàn của tướng lĩnh, xuống, cầm bát lên bắt đầu ăn cơm. Đầu cũng chẳng buồn ngẩng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-606-tau-chuong-vao-trieu.html.]
“Bởi vì chỉ Tiêu Kỵ doanh tấu chương”.
Đũa nàng gắp một miếng rau.
“Chúng cũng ”.
“...”
Cả nhà ăn bỗng yên tĩnh mất một thoáng. Một lát mới ngơ ngác hỏi:
“Đô đốc... ngài tấu chương từ lúc nào?”.
“Viết từ lâu ”.
Mộ Thanh đáp thản nhiên.
Thật , ngay từ ngày Huyết Ảnh truyền tin về báo rằng lô khí cụ luyện binh chế tạo xong, nàng và Hàn Kỳ Sơ tính đến bước .
Hôm Hàn Kỳ Sơ tới trung quân đại trướng nghị sự. Hai chẳng những bàn cách dụ Tiêu Kỵ doanh xuất binh, bố trí trận đ.á.n.h đêm, mà ngay cả chuyện khi đ.á.n.h xong thu dọn cục diện thế nào cũng tính .
Muốn đ.á.n.h , đương nhiên nghĩ cho xong chuyện khi đánh.
Ngày hôm , Mộ Thanh sai Nguyệt Sát đưa thư trở về Thịnh Kinh, giao cho trong phủ Đô đốc chuẩn sẵn tấu chương. Chỉ cần đêm đó hai bên thật sự động thủ, sáng hôm tấu chương sẽ lập tức lấy danh nghĩa phủ Đô đốc dâng lên triều đình.
Nàng và Hàn Kỳ Sơ từng trông mong Trần Hán sẽ nuốt nổi cục tức . Một trăm Hổ kỵ bắt sống. Hơn hai ngàn Báo kỵ đ.á.n.h cho tan tác. Binh khí cướp, thương, mặt mũi mất sạch. Nếu Trần Hán dâng tấu hạch tội Thủy quân Giang Bắc mới là chuyện lạ.
dâng tấu cũng kịp mới . Đêm khuya, cửa thành Thịnh Kinh đóng. Dù Trần Hán tức đến mức lập tức tấu chương ngay trong đêm, của cũng chỉ thể ôm tấu thư ngoài thành chờ. Đợi đến sáng cửa thành mở, còn phi ngựa qua ngoại thành, nội thành, chạy tới cung môn, qua từng tầng thủ tục mới thể đưa tấu chương trong. Đến lúc , e rằng buổi triều sớm cũng sắp tan.
Còn tấu chương của Thủy quân Giang Bắc thì khác. Nó đưa lên từ phủ Đô đốc ngay trong Thịnh Kinh. Người chờ sẵn. Tấu chương cũng chuẩn sẵn. Chỉ đợi tin chiến sự truyền về là lập tức dâng lên. Cung môn mở, tấu chương của nàng thể đưa .
Ai nhanh hơn ai? Căn bản chẳng cần hỏi.
Mộ Thanh từng ý định đợi Tiêu Kỵ doanh cáo trạng xong mới chạy theo giải thích. Đã chắc đối phương sẽ cáo trạng. Vậy thì nàng cáo .
Đám binh lính đến đây, vẻ mặt càng lúc càng kỳ lạ. Thì đêm qua bọn họ ở trong núi đ.á.n.h đến long trời lở đất, còn Đô đốc và Quân sư sớm chuẩn xong cả tấu chương để sáng hôm đem chuyện lên triều đình?
Có nhịn hỏi:
“Vậy... trong tấu chương những gì?”.
Câu hỏi bật , cả đám lập tức dỏng tai.
Binh lính Trại Đặc Huấn đa phần xuất bần hàn. Đối với bọn họ, những chuyện như triều chính, tấu chương, cung đình đều xa xôi chẳng khác nào chuyện ở một thế giới khác.
Tấu chương là thứ các vị đại quan . Là thứ đưa hoàng cung cho Hoàng đế xem. Còn bọn họ chỉ là những tên lính quèn, thậm chí mấy tháng còn chẳng đời sẽ trôi dạt về .
Nay một trận đ.á.n.h do chính họ tham gia thành tấu chương, đưa thẳng triều đình. Chỉ nghĩ thôi cũng thấy mới mẻ.
Thế là từng đôi mắt đều chằm chằm Mộ Thanh. Ngay cả cơm trong bát cũng quên ăn. Chỉ chờ xem… Đô đốc rốt cuộc gì về trận đ.á.n.h đêm qua.