Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 610: Xin ở lại dưới trướng

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:07:59
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay Mộ Thanh sẽ trở về Thịnh Kinh. Nếu hôm nay vẫn mở miệng, đợi nàng thành gặp Nguyên Tu, nếu nàng thật sự quyết định giữ bọn họ , thì chuyện coi như định.

Bọn họ sẽ rời khỏi Thủy quân Giang Bắc. Thậm chí thể rời khỏi quân ngũ. Đến lúc mới phát hiện cam lòng, quá muộn.

Bởi sáng nay, hơn hai mươi cùng tới đây. Cởi áo. Vác gai. Quỳ mưa chờ nàng.

Mộ Thanh im lặng họ hồi lâu.

“Kẻ với bộ quân phục ”.

Giọng nàng nhạt.

“Mà là chính các ngươi”.

Lư Cảnh Sơn cúi đầu thật sâu.

“Mạt tướng hiểu”.

“Trước đây là bọn mạt tướng hồ đồ, trong lòng chỉ nghĩ đến Tây Bắc, bởi sinh lòng bất mãn, lơ là quân vụ, trái quân kỷ”.

Hắn ngẩng lên, giọng càng thêm kiên định:

“Mạt tướng dám xin Đô đốc coi như từng xảy chuyện gì. Chỉ xin thêm một cơ hội. Chỉ cần Đô đốc chịu giữ chúng , bảo chúng gì, chúng nấy. Quân lệnh truyền xuống, tuyệt đối còn nửa lời dị nghị!”.

!”.

“Xin Đô đốc cho chúng một cơ hội!”.

“Chúng thật sự sai !”.

Những phía cũng lượt lên tiếng.

Đám nam nhân từng nhiều năm chinh chiến nơi biên quan vốn chẳng giỏi van xin. Giọng thô ráp. Lời lẽ cũng chẳng đẽ. từng câu đều xuất phát từ đáy lòng.

Mưa phùn rơi xuống những gương mặt rám nắng, thấm ướt tóc mai, chảy dọc theo những đường nét thô cứng. Đôi mắt từng quen m.á.u lửa nơi sa trường lúc đỏ lên, ngọn lửa khát vọng ép chặt trong đáy mắt, càng màn mưa càng cháy đến rực .

Mây đen phủ thấp hồ Đại Trạch. Gió hồ mang theo nước lạnh lẽo thổi qua sườn núi. Ở chân trời xa, tiếng sấm cuộn từng hồi, trầm đục như tiếng trống trận vọng từ một chiến trường xa xôi.

Mộ Thanh sườn đồi, im lặng những đang quỳ chân .

Nàng từng thấy bọn họ ở Tây Bắc. Khi , những khoác chiến giáp, cưỡi chiến mã, theo Nguyên Tu tung hoành ngoài quan ải. Có mặt còn dính máu, kẻ xuống khỏi chiến trường lớn uống rượu, sinh t.ử dường như chỉ là chuyện thường ngày.

Họ từng là những tướng sĩ thật sự. Chỉ là khi tới Thịnh Kinh, lòng định, quân tâm , mới nhất thời đ.á.n.h mất phương hướng.

Hồi lâu . Mộ Thanh lên tiếng:

“Được!”.

Chỉ một chữ.

Đám Lư Cảnh Sơn, lão Hùng cùng những phía đồng loạt ngẩng phắt đầu lên. Ánh mắt lập tức bừng sáng. Thế nhưng vẻ vui mừng còn kịp hiện rõ, Mộ Thanh tiếp:

ba điều kiện”.

Mọi lập tức nghiêm mặt.

“Xin Đô đốc cứ !”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-610-xin-o-lai-duoi-truong.html.]

Mộ Thanh từng .

“Thứ nhất. Các ngươi từng lơ là quân vụ, dung túng cấp , khiến quân kỷ rệu rã. phạm thì chịu phạt. Bốn Quân hầu đều giáng một cấp xuống Đô úy”.

“Các Đô úy còn …". Nàng dừng một thoáng: “Giáng xuống binh sĩ”.

Sắc mặt đám đổi, nhưng một ai lên tiếng phản đối.

Mộ Thanh tiếp tục:

“Thứ hai. Từ ngày hôm nay, hãy nhớ rõ phận của . Các ngươi còn là tướng lĩnh quân Tây Bắc điều tới đây tạm thời. Các ngươi là của Thủy quân Giang Bắc. Đã ở trướng thì nhận chủ soái, tuân quân lệnh của . Trong quân chỉ chức vị, cựu tình”.

“Ta quan tâm các ngươi từng theo ai, lập bao nhiêu chiến công, ở Tây Bắc bao nhiêu tư lịch. Vào Thủy quân Giang Bắc… thứ bắt đầu từ đầu”.

Đám lặng im.

Một lúc , Lư Cảnh Sơn cúi đầu thật sâu: “Mạt tướng hiểu!”.

Những phía đồng thanh: “Chúng mạt tướng tuân lệnh!”.

Mộ Thanh họ, điều cuối cùng:

“Thứ ba. Sau khi từ Thịnh Kinh trở về, quân sẽ bắt đầu một đợt thao luyện mới. Các ngươi cũng tham gia. Ta cần những chỉ vì từng tư lịch trong quân Tây Bắc. Muốn tướng lĩnh của Thủy quân Giang Bắc, lấy bản lĩnh mà giành vị trí của . Qua khảo hạch… ở . Không qua …”.

Mộ Thanh lạnh lùng : “Cuốn gói rời khỏi đây”.

Không ai lên tiếng ngay. Bốn vị Quân hầu cũ cùng đám Đô úy . Thật , những điều Mộ Thanh chẳng hề ngoài dự liệu. Bọn họ vốn là cựu bộ của quân Tây Bắc. Nếu xét về lòng trung thành đối với Mộ Thanh, họ đương nhiên chẳng thể so với những tướng lĩnh trẻ do chính nàng tuyển chọn và rèn giũa.

Mộ Thanh đang dựng một đạo quân mới. Một đạo quân như thế tất nhiên cần một tầng tướng lĩnh nòng cốt thực sự lệnh chủ soái, năng lực, bản lĩnh, thể cùng nàng tiến thoái. Mà bọn họ chứng minh bất cứ điều gì. Thậm chí đó còn từng vì lưu luyến Tây Bắc mà buông lỏng chức trách.

Chỉ riêng điểm , Mộ Thanh đủ lý do để nhân cơ hội gạt họ khỏi Thủy quân Giang Bắc, trả tất cả về cho Nguyên Tu.

Không ai thể nàng sai. nàng . Nàng vẫn cho họ một con đường.

Giáng chức. Luyện . Thi .

Muốn lấy vị trí cũ thì tự giành lấy bằng bản lĩnh. Đối với đám chỉ cần còn quân ngũ, là quá đủ.

Lư Cảnh Sơn lão Hùng. Lão Hùng cũng . Một lát , cả hai đồng loạt cúi đầu.

“Chúng mạt tướng lĩnh mệnh!”.

Hơn hai mươi phía cũng đồng thanh hô lớn: “Chúng mạt tướng lĩnh mệnh!”.

Tiếng hô vang qua màn mưa, hòa cùng tiếng sấm cuộn mặt hồ.

Từ giờ phút , họ còn là những tướng lĩnh quân Tây Bắc tạm thời ở Thịnh Kinh nữa. Mà là của Thủy quân Giang Bắc.

Mộ Thanh thêm gì nữa. Nàng xoay bước xuống sườn đồi, để mặc đám phía vẫn quỳ màn mưa xuân.

Những tướng lĩnh một lòng một trở về Tây Bắc, nay vác gai quỳ mưa, khổ sở cầu xin nàng cho ở . Xem Nguyên Tu thật sự buông tay, còn ý định gọi họ trở về trướng nữa.

đối với Mộ Thanh mà , chuyện chắc là điều . Thủy quân Giang Bắc chỉ một năm. Một năm để luyện binh. Một năm để dựng quân kỷ, rèn thể lực, luyện kỹ năng tác chiến, khiến năm vạn tân binh thật sự trở thành một đạo quân thể dùng chiến trường. Sau một năm , nàng chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.

Đến lúc đó, Thủy quân Giang Bắc thể cũng sẽ trực diện đối mặt với chiến sự. Một năm để luyện binh tuy gấp gáp, nhưng nếu phương pháp thích hợp, chắc thể .

 

Loading...