Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 613: Nguyên Tu nổi giận

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:02
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngụy đại nhân định gặp ai thế?”.

Một thiếu niên lập tức tò mò hỏi.

“Đại cô nương?”.

“Hay là tiểu kiều thê giấu ở Thịnh Kinh?”.

“Không chừng là tình nhân cũ!”.

“Ha ha ha!”.

Ngụy Trác Chi vốn lòng trong quân. Hắn vẻ cao ngạo của tướng lĩnh, ngày thường , đám thiếu niên Trại Đặc Huấn ở mặt chẳng câu nệ bao nhiêu. Vừa mở đầu, cả bàn lập tức thi trêu chọc.

Bầu khí vốn dè dặt vì cảnh sắc xa hoa của Hạnh Xuân Viên cũng theo đó mà náo nhiệt hẳn lên.

Ngụy Trác Chi một hồi mới đặt đũa xuống.

“Xoạt!”.

Chiếc quạt trong tay bung mở. Hắn phe phẩy hai cái, khôi phục dáng vẻ công t.ử phong lưu thường ngày, :

“Đại cô nương gì chứ? Tiểu kiều thê ở ?”.

Hắn ngẩng cằm, vẻ thần bí: “Bổn công t.ử chỉ một vị hôn thê qua cửa”.

Ồ! Mấy bàn gần đó lập tức dựng cả tai lên.

Ngụy Trác Chi càng thêm đắc ý: “Tuổi đôi tám, tên gọi Tiểu Phương”.

“Vị hôn thê thật ?”.

“Xinh ?”.

“Người Thịnh Kinh ?”.

“Đã hôn ước còn gọi là cố nhân?”.

Đám thiếu niên lập tức hỏi tới tấp.

Ngụy Trác Chi đột nhiên ngậm chặt miệng. Hắn chỉ , cúi đầu tiếp tục gắp thức ăn, mặc cho đám bên cạnh gặng hỏi thế nào cũng nhất quyết chịu hé thêm nửa chữ.

Người khác chỉ cho rằng đang thuận miệng trêu đùa.

Mộ Thanh thêm một . Không giống đùa. Ít nhất, khoảnh khắc nhắc tới hai chữ “Tiểu Phương”, nét mặt giống giả. Nàng đang định quan sát kỹ hơn, khóe mắt bỗng bắt một ánh sáng nơi phía đối diện.

Mộ Thanh đầu. Nhã các phía tây của Hạnh Xuân Viên chẳng từ lúc nào sáng đèn. Nàng khẽ cau mày.

Đêm nay phủ Đô đốc bao trọn Hạnh Xuân Viên. Theo lý mà , ngoại trừ của nàng cùng hí ban, trong vườn nên khách ngoài. Vậy trong nhã các phía tây là ai?

Mộ Thanh định gọi tới hỏi, cầu thang vang lên tiếng bước chân vội vã. Ban chủ Hạnh Xuân Viên đích chạy lên lầu. Vừa tới nơi, ông khom lành:

“Đô đốc, thực sự quấy rầy nhã hứng của ngài”.

Mộ Thanh ông .

Ban chủ vội tiếp: “Trong nhã các phía tây một vị quý khách đợi Đô đốc khá lâu, mời ngài sang đó vài câu”.

Tiếng bàn tiệc thoáng chốc nhỏ xuống. Đám thiếu niên Trại Đặc Huấn . Ánh mắt chạm ánh mắt , trong lòng cùng hiện lên một nghi vấn.

Chẳng Đô đốc bao trọn Hạnh Xuân Viên ? Vậy mà vẫn đường đường chính chính trong nhã các đợi ngài? Lai lịch lớn đến mức nào mới khiến ban chủ dám tự tiện phá lệ?

Mộ Thanh chẳng hỏi. Nếu thể đây, hỏi ban chủ cũng chẳng ý nghĩa gì.

“Dẫn đường”.

Nàng dậy.

Ba tòa nhã các của Hạnh Xuân Viên hành lang mái che nối liền với . Mộ Thanh theo ban chủ xuyên qua dãy hành lang quanh co, giữa màn mưa bụi và ánh đèn đỏ thấp thoáng, một đường tới nhã các phía tây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-613-nguyen-tu-noi-gian.html.]

Lên lầu hai, ban chủ dừng một gian phòng.

“Đô đốc, chính là nơi ”.

Ông khom , hết sức khách khí: “Ngài cứ tự . Tiểu nhân xin phép lui ”.

Nói xong liền lui xuống thật.

Mộ Thanh cánh cửa đóng kín mặt. Đã tới tận đây, nàng cũng lười đoán bên trong là ai. Nàng giơ tay đẩy cửa.

Cánh cửa mở . Trong phòng bày một bàn rượu. Bên bàn ba .

Mộ Thanh thấy họ liền khựng một thoáng.

Trước đó, khi trông thấy nhã các phía tây sáng đèn, nàng từng thoáng nghĩ lẽ Bộ Tích Hoan nàng hồi kinh, cố tình xuất cung tới đây chờ nàng, cho nàng một phen bất ngờ.

Không ngờ… . Người trong phòng là Nguyên Tu. Ngoài Nguyên Tu, còn hai khác. Một mặc cẩm bào màu xanh tùng, mặt như ngọc, môi tựa son, từ đầu đến chân đều toát phong thái của một vị quý công t.ử phong lưu, tôn quý.

Mộ Thanh đương nhiên nhận .

Tiểu Quốc công Trấn Quốc công phủ — Quý Diên.

Người còn thoạt là một thiếu niên quý tộc. Đôi mắt sáng lấp lánh, thần thái hoạt bát linh động. Ánh mắt mang ba phần hiếu kỳ, tâm tư gần như đều hết lên mặt.

Mộ Thanh chỉ liếc một cái … nữ giả nam trang. Là ruột của Nguyên Tu, Nguyên Ngọc.

Nguyên Tu.

Nguyên Ngọc.

Quý Diên.

Mộ Thanh lập tức hiểu vì phủ Đô đốc bao trọn Hạnh Xuân Viên mà ban chủ vẫn dám mở nhã các phía tây cho khác.

Ba mắt , một là công t.ử Nguyên gia, một là tiểu thư Nguyên gia, còn là Tiểu Quốc công Trấn Quốc công phủ. Ở đất Thịnh Kinh , ban chủ Hạnh Xuân Viên đắc tội nổi ai trong ba ?

Mộ Thanh bước phòng. Nàng chẳng khách sáo, thẳng tới bàn xuống, liếc Nguyên Tu.

“Ta ngài còn thú vui ăn cơm trong bóng tối đấy”.

Câu đương nhiên là với .

Ba rõ ràng tới từ lâu, nhã các vẫn tối om, đến khi nàng chú ý sang đây mới thắp đèn. Không đang giở trò gì.

Nguyên Tu bên cửa sổ. Hắn nàng, chỉ phóng mắt qua song cửa, sân khấu thấp thoáng trong màn mưa xuân bên ngoài. Trong tay là một chén rượu hoa mận. Hương rượu thanh dịu. Nguyên Tu khẽ nhấp một ngụm, hồi lâu mới nhàn nhạt đáp:

“Ta thói quen gì... nàng mấy phần?”.

Lời hờ hững. rượu hoa mận miệng rõ ràng là ngọt. Chẳng hiểu khi nuốt xuống, chỉ còn một vị đắng nghẹn nơi cổ họng.

Kể từ chia tay ở đại doanh Thủy quân hôm , thấm thoắt một tháng trôi qua. Suốt một tháng , Trại Đặc Huấn luyện binh náo nhiệt đến mức kinh động cả Thịnh Kinh, mà Nguyên Tu từng tới xem lấy một .

Mộ Thanh vốn đoán vẫn còn giận chuyện hôm . Nay gặp mặt, quả nhiên sai. Nghe câu âm dương quái khí , sắc mặt nàng lập tức lạnh xuống. Nàng phắt dậy, xoay định bước ngoài.

“Nếu ngài vui, tìm chuyện, sẵn lòng đây !”.

Nàng dừng một thoáng, giọng càng lạnh hơn:

nếu ngài cứ nghẹn trong lòng chịu , chỉ quanh co châm chọc, thì đợi đến khi nào ngài bình tâm hẵng tới tìm !”.

Rầm!

Nguyên Tu đập mạnh bầu rượu xuống bàn.

Khúc nhạc sân khấu lầu lúc dâng cao, tiếng đàn sáo át âm thanh chói tai , nhưng chẳng thể nào che nổi cơn giận đang cố sức đè nén.

“Quay !”.

 

Loading...