“Tiểu nữ mấy ngày Đô đốc dẫn quân đ.á.n.h cho Tiêu Kỵ doanh tan tác”.
Nguyên Ngọc chẳng còn tâm trí nào để ý tới ca ca đang đau đầu . Nàng kéo luôn khay hạt dưa, trái cây bàn về phía , hai mắt sáng rực Mộ Thanh.
“Trận chiến đêm rốt cuộc đ.á.n.h thế nào? Đô đốc thể kể cho từ đầu đến cuối ?”.
Nói đoạn, nàng tiện tay nhón một hạt dưa lên cắn. Bộ dạng , chỉ còn thiếu ôm cả khay lòng, ngay ngắn chờ thuyết thư vỗ kinh đường mộc kể chuyện.
“Muội còn như thế nữa, đưa ngoài ”.
Nguyên Tu nàng, buồn bất đắc dĩ.
Hắn chỉ một ruột . Mẫu chiều nàng, cô mẫu cũng chiều nàng, từ nhỏ đến lớn gần như chẳng ai nỡ quản thúc quá nghiêm. Thành thử mắt thấy sắp đến tuổi cập kê, tính tình vẫn cứ hồn nhiên như một đứa trẻ, chẳng chịu lớn lên chút nào.
“Không xem hậu đài thì ngoan ngoãn ở trong phòng”.
Nguyên Tu dậy.
“Ta và Anh Duệ quân cơ đại sự cần bàn. Chúng ngoài chuyện”.
Nguyên Ngọc dù nghịch ngợm đến cũng là đích nữ phủ Tướng quốc, những chừng mực nên vẫn hiểu rõ. Vừa bốn chữ “quân cơ đại sự”, nàng lập tức thôi quấn lấy hai .
Nguyên Tu và Mộ Thanh cùng rời khỏi nhã gian. Hai dọc hành lang nối giữa Đông Các và Tây Các, đến chỗ vắng mới dừng bước.
Hành lang quanh co, tĩnh mịch.
Một nhành hoa mận từ ngoài lan can nghiêng vươn . Cánh hoa phơn phớt sắc hồng, đọng một tầng mưa bụi mỏng manh. Ánh đèn lồng đỏ mái hiên hắt xuống, soi nhành hoa thấp thoáng trong màn mưa, tựa bóng dáng một thiếu nữ e ấp nép ánh đèn.
“Đa tạ”.
Mộ Thanh nhành hoa mận mắt, bất chợt lên tiếng.
Nguyên Tu đáp.
Mộ Thanh hiểu nàng đang cảm tạ chuyện gì.
Trận chiến đêm khiến Thủy quân Giang Bắc và Tiêu Kỵ doanh kết oán quá sâu. Hai bên đóng quân gần , ngày khó tránh khỏi va chạm. Nếu đổi một khác tới tiếp quản Tiêu Kỵ doanh, món nợ cũ chắc chịu bỏ qua, hai quân thể sẽ tiếp tục tranh đấu ngừng.
Quý Diên thì khác. Hắn và nàng vốn quen , chẳng thù oán gì với Thủy quân Giang Bắc. Nay Nguyên Tu tiến cử Tướng quân Tiêu Kỵ doanh, chẳng những hóa giải nguy cơ hai quân tiếp tục xung đột, mà thậm chí còn thể biến Tiêu Kỵ doanh thành đối thủ thao luyện của Thủy quân.
Thủy quân Giang Bắc chỉ một năm. Một năm để luyện một đội quân thực sự thể bước lên chiến trường. Chỉ thao luyện trong doanh, dù khắc nghiệt đến cũng thể thế thực chiến. Muốn luyện binh, nhất định đối thủ. Mà Tiêu Kỵ doanh đóng quân ngay bên cạnh, vốn là tinh kỵ của Long Võ Vệ, còn gì thích hợp hơn.
Điều Mộ Thanh hiểu. Nguyên Tu, chinh chiến với Hồ suốt mười năm nơi biên ải Tây Bắc, đương nhiên càng hiểu rõ hơn nàng. Cho nên nàng , việc Nguyên Tu tiến cử Quý Diên tuyệt đối chỉ đơn giản là tìm cho một chức quan. Hắn đang mở đường cho nàng.
“Chuyện của Quý Diên... đa tạ ngài”.
Nguyên Tu vốn bình tâm đôi chút. Nghe thêm câu , bỗng im lặng.
Gió đêm mang theo lạnh của mưa xuân lùa qua hành lang. Hắn hít sâu một , bàn tay đặt lan can chậm rãi siết chặt.
Một lúc , Nguyên Tu mới đầu nàng. Khóe môi cong lên. Rõ ràng là đang , nhưng nụ chìm giữa màn mưa mỏng phảng phất một nét bi thương vụn vỡ, như thể thứ gì đó nghẹn trong lòng, mà thể .
“Nàng...”.
Hắn nàng hồi lâu.
“Nàng quả thật bản lĩnh khiến tức đến phát điên”.
Mộ Thanh khẽ nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-615-mot-la-vi-nang-hai-la-vi-ta.html.]
Nguyên Tu vẻ mặt chẳng hiểu gì của nàng, chỉ cảm thấy cơn giận mới ép xuống âm ỉ bốc lên.
Đa tạ. Lại là đa tạ.
Giữa và nàng, từ bao giờ cần khách sáo đến mức ? Hắn tin nàng ở mặt kẻ , cũng xa cách và khách khí đến mức .
“Việc nào việc đó”. Mộ Thanh .
“Bớt !”. Nguyên Tu cáu kỉnh ngắt lời nàng.
“Không cần cảm tạ . Ta chuyện chỉ vì nàng, mà cũng là vì chính bản ”.
Mộ Thanh thì nữa, chỉ lặng lẽ chờ tiếp.
Nguyên Tu im lặng lâu.
Ngoài hành lang, tiếng hát từ sân khấu xa xa vẳng tới, hòa cùng tiếng mưa tí tách mái hiên, kéo dài miên man trong đêm xuân.
Mộ Thanh cũng thúc giục.
Không qua bao lâu, Nguyên Tu mới chậm rãi đầu nàng. Ánh mắt sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng.
“A Thanh”.
“Ngày mốt trở về Tây Bắc”.
Mộ Thanh sững . Nàng mơ cũng ngờ điều là chuyện .
“Sao cơ?”.
Phản ứng rơi mắt Nguyên Tu, khiến đôi mắt vốn trầm lặng của chợt sáng lên đôi chút. Ngay cả nỗi uất nghẹn trong lòng dường như cũng theo đó mà vơi vài phần.
Nàng vẫn lo cho . Bất kể sự quan tâm xuất phát từ tình đồng đội năm xưa tình nghĩa bằng hữu hôm nay, ít nhất nàng vẫn thật lòng lo lắng cho . Chỉ cần như , đủ .
“Ngũ Hồ ngoài quan ải vì chuyện Thần Giáp bộ trộm mà sinh lòng nghi kỵ lẫn , mắt chiến sự thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Hô Diên Hạo là kẻ vô cùng xảo trá, lo sẽ nhân lúc các bộ giao chiến mà ngấm ngầm mưu tính chuyện khác”.
Nguyên Tu màn mưa ngoài hành lang, giọng dần trầm xuống.
“Biên ải thể lâu ngày thiếu chủ soái trấn giữ. Ta trở về nắm quân quyền, ít nhất thể bảo đảm biên cương xảy đại loạn”.
Hắn dừng một thoáng, sang Mộ Thanh.
“Nàng cần lo. Một năm , khi Địch bộ hòa với triều đình, sẽ trở về. Ngày Thủy quân Giang Bắc duyệt binh, nhất định sẽ mặt”.
Ánh mắt Nguyên Tu trở nên kiên định: “Ta tuyệt đối để nàng xảy chuyện”.
“...”
Mộ Thanh nhất thời nên đáp thế nào.
Nguyên Tu : “Lão Quốc công phủ Trấn Quốc công là vị võ sư đầu tiên của thuở nhỏ. Quý Diên và cũng lớn lên bên , tình nghĩa ngày một ngày hai”.
Hắn đưa mắt về phía nhã các, nơi Quý Diên và Nguyên Ngọc vẫn còn ở đó, khóe môi khẽ cong lên. Nụ mang theo đôi phần tự giễu, nhưng ẩn sâu bên là sự kiêu ngạo vốn của Nguyên Tu.
“Cho nên, giao Tiêu Kỵ doanh cho Quý Diên. Một là vì nàng. Hai là vì ”.