Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 616: Ngày mốt về Tây Bắc

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:06
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ c.h.ế.t sống , Nguyên Tu nghĩ thông nhiều chuyện.

Năm xưa trốn khỏi Thịnh Kinh, chạy thẳng đến Tây Bắc. Tưởng rằng chỉ cần cách xa nơi , chỉ cần cầm đao bảo vệ biên cương, thể cần đối mặt với những tranh đấu trong triều, cần kẹp giữa gia tộc và quân vương, càng cần lựa chọn giữa trung và hiếu. cuối cùng, những thứ đến vẫn cứ đến. Hắn trốn một thời, thể trốn cả đời.

Những ngày qua trở về nhà, khuyên nhủ, tranh cãi, chịu gia pháp. Thậm chí từng lấy cái c.h.ế.t để chứng minh tâm ý của . tất cả đều vô dụng.

Cho đến lúc Nguyên Tu mới thật sự hiểu rõ một chuyện… chỉ một đội Tây Bắc quân trong tay thì đủ. Hắn thể là chiến thần nơi sa trường, thể khiến quân Hồ tên mà khiếp sợ, nhưng ở Thịnh Kinh, trong triều đình , vẫn đủ quyền thế để khiến khác lắng . Muốn lời của trọng lượng, tự quyết định con đường sẽ , thể mãi dựa Nguyên gia. Hắn tự xây dựng thế lực của chính .

Phủ Trấn Quốc công sẽ là bước đầu tiên. Mà Tiêu Kỵ doanh trấn giữ kinh kỳ, vị trí trọng yếu. Một khi Thịnh Kinh biến, đội quân sẽ trở thành một quân cờ vô cùng quan trọng.

“Ta ”.

Nguyên Tu bỗng lạnh.

“Nàng gả, lấy vợ. Ta sẽ buông tay”.

Muốn buông tay? Không thể. Kẻ nên buông tay là mới !

Người giang sơn, sẽ giúp đoạt lấy giang sơn. giang sơn và trong lòng… Nguyên Tu tin đời chuyện đến mức tất cả đều thể nắm trọn trong tay. Nếu lên vị trí cao nhất , thì thứ , tất sẽ đ.á.n.h đổi thứ khác. Đến lúc đó, xem sẽ chọn thế nào.

Mộ Thanh định mở miệng, Nguyên Tu dứt khoát xoay rời . Không cho nàng cơ hội thêm một lời. Tâm ý dành cho nàng là chuyện của . Nàng tiếp nhận , ép. nàng khuyên từ bỏ… cũng .

Còn cuộc so tài giữa , đó là chuyện giữa hai nam nhân bọn họ.

Bóng dáng Nguyên Tu dần khuất khúc quanh của hành lang. Mộ Thanh nguyên tại chỗ, hồi lâu mới khẽ thở dài. Nàng định khuyên . Hắn vì nàng, nàng cảm kích. Hắn vì chính , nàng càng mừng cho . Ít nhất, Nguyên Tu hôm nay tìm con đường .

Hắn còn là kẹt giữa gia tộc và quân vương, giữa trung và hiếu, tiến một bước cũng khó, lùi một bước cũng đau. Không còn ngày ngày chịu đựng cái khổ của hai chữ “lưỡng nan”, rõ ràng sống theo tâm ý mà hết đến khác những thứ lưng kéo ngược trở về.

Đáng lẽ nàng nên vui cho . Thế nhưng chẳng hiểu vì , trong lòng dâng lên một nỗi bi thương nhàn nhạt. Hắn mục tiêu. Đã tranh, giành, gây dựng thế lực cho chính . cũng chính vì , thiếu niên năm xưa chỉ một lòng báo quốc, chân thành thẳng thắn, trong mắt chỉ biên cương và bá tánh... lẽ sẽ bao giờ trở nữa.

Mộ Thanh trong gió lạnh hồi lâu. Mãi đến khi định về nhã các, bụng bỗng nhiên quặn lên một trận đau nhói.

Nàng khựng bước. Cơn đau đến dữ dội hơn , từng đợt từng đợt siết chặt vùng bụng , khiến sắc mặt nàng thoắt cái trắng bệch.

Mộ Thanh lập tức vịn lấy lan can. Nàng nhắm mắt chịu đựng một lúc lâu, mãi đến khi cơn đau dữ dội nhất dần qua mới chậm rãi thở . Mày nàng nhíu chặt.

Lúc rời đại doanh, nàng còn tưởng hàn khí trong tan hết, gặp mưa xuân lạnh nên mới đau bụng. bây giờ đau thêm nữa... nếu đến thế mà nàng vẫn hiểu thì đúng là ngốc thật .

Đây chẳng lẽ là... kỳ nguyệt san sắp tới?

Mộ Thanh bất giác nhớ tới lời Bộ Tích Hoan từng . Thuốc Vu Cẩn đưa cho nàng d.ư.ợ.c tính ôn hòa. Chỉ cần kiên trì điều dưỡng, khí huyết dần định, mỗi khi đến kỳ nguyệt san sẽ còn đau đớn khó chịu như .

nếu ... đau đến thế?

Cơn đau âm ỉ vẫn tan hẳn, Mộ Thanh nhất thời cũng chẳng còn tâm trí suy nghĩ sâu hơn. Nàng tựa lan can thêm một lát, đợi cảm giác khó chịu dịu xuống, mới nhớ tới một trăm tướng sĩ Trại Đặc Huấn vẫn còn ở nhã các chờ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-616-ngay-mot-ve-tay-bac.html.]

Mộ Thanh xoay về. Vừa vòng qua khúc quanh hành lang, nàng suýt va một . Mộ Thanh khựng , ngẩng đầu .

Là Nguyệt Sát.

Nàng lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nguyệt Sát bỏ qua sắc mặt trắng bệch của nàng. Hắn nàng một lúc, cau mày hỏi:

“Ngươi thật sự chứ?”.

“Không ”.

Mộ Thanh cúi đầu, tránh khỏi ánh mắt dò xét của bước thẳng về phía .

Trở nhã các, nàng xuống bàn, tiếp tục dùng cơm cùng các tướng sĩ như từng xảy chuyện gì.

Ngụy Trác Chi đang kể chuyện giang hồ. Hắn vốn ăn dí dỏm, chuyện qua miệng càng thêm ly kỳ thú vị, khiến đám thiếu niên Trại Đặc Huấn đến mê mẩn, lúc thì vỗ bàn lớn, lúc nín thở chờ đoạn .

Mộ Thanh ăn , thỉnh thoảng mới ngẩng đầu sang.

Một lúc lâu , Nguyệt Sát mới trở .

Bữa tiệc kéo dài khá lâu. Đến lúc dùng bữa xong, bên ngoài sang canh hai. Mưa xuân trong vườn vẫn dứt. Dưới ánh đèn đỏ, từng sợi mưa mảnh như tơ phủ lên những cành mận đang nở, tiếng đàn sáo sân khấu vẫn dìu dặt giữa màn đêm.

Mộ Thanh thấy đám thiếu niên khó khăn lắm mới dịp Thịnh Kinh một chuyến, bèn gọi thêm hai vở kịch. Cả đám xem đến tận canh ba. Lúc , nàng mới dậy, dẫn rời khỏi Hạnh Xuân Viên.

Trong hẻm Hà Hoa ở ngoại thành một gian khách điếm, hôm nay cũng phủ Đô đốc bao trọn. Đêm nay, một trăm tướng sĩ Trại Đặc Huấn sẽ nghỉ nơi .

Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải theo Mộ Thanh trở về phủ Đô đốc, mà ở khách điếm cùng đám thiếu niên, đề phòng nửa đêm xảy chuyện.

Trước khi , Mộ Thanh lấy một tấm ngân phiếu đưa cho Lưu Hắc Tử, dặn:

“Sáng mai đến tiền trang đổi lấy bạc vụn, phát mỗi mười lạng, để bọn họ tự dạo ngoại thành một vòng. trông chừng cho kỹ, đừng để gây chuyện”.

“Mạt tướng hiểu!”.

Lưu Hắc T.ử nhận lấy ngân phiếu.

Phủ Đô đốc của Mộ Thanh trong nội thành. Vì , khi thu xếp thỏa cho đám Trại Đặc Huấn ở ngoại thành, Mộ Thanh và Nguyệt Sát mới lên ngựa, dẫn theo Khanh Khanh rời hẻm Hà Hoa, men theo đường lớn về phía cổng nội thành.

“Đợi !”.

Mới nửa con phố, phía vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.

 

 

Loading...