Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 617: Đường về nội thành

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:07
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh ngoảnh đầu, chỉ thấy Ngụy Trác Chi cưỡi ngựa đuổi theo, chẳng mấy chốc tới mặt hai . Hắn hỏi:

“Quên mất hứa đưa thành ?”.

Mộ Thanh thoáng sửng sốt, ngay đó mới hiểu ý .

“Ngươi nội thành?”.

Thảo nào thuật dịch dung của Ngụy Trác Chi vang danh thiên hạ, trộn Thịnh Kinh vốn chẳng việc khó, đó vẫn nhờ nàng đưa thành.

Hóa nơi thực sự đến là nội thành.

Ban ngày, đoàn của Mộ Thanh từ doanh trại Thủy quân Giang Bắc trở về, tiên qua cổng ngoài để tiến ngoại thành Thịnh Kinh. Hạnh Xuân Viên và khách điếm trong hẻm Hà Hoa đều ở khu vực ngoại thành, cho nên từ lúc thành đến giờ, bọn họ vẫn hề bước chân nội thành.

Ngoại thành qua kẻ đông đúc, chỉ cần phận văn điệp và lộ dẫn vấn đề thì việc quá khó. nội thành khác. Nơi đó tập trung phủ của hoàng quốc thích, trọng thần huân quý, cửa thành canh phòng nghiêm ngặt, phận thích hợp tuyệt đối thể tùy tiện .

Với bản lĩnh của Ngụy Trác Chi, dịch dung thành một công t.ử sĩ tộc để trộn cũng chắc là chuyện khó. phận càng cao quý càng dễ liên lụy đến nhiều . Một khi sự việc bại lộ, thể sẽ vô duyên vô cớ kéo theo một trận phong ba.

Đang lúc thế cục Thịnh Kinh nhạy cảm, vì chút tư sự mà gây động tĩnh như quả thực đáng. Theo Mộ Thanh đường đường chính chính qua cổng nội thành, ngược an hơn nhiều.

“Vậy thôi”.

Mộ Thanh chẳng ý dò hỏi gặp ai, chỉ dặn: “ sáng mai nhất định trở phủ Đô đốc hội họp”.

Ngụy Trác Chi mỉm , chắp tay với nàng xem như cảm tạ.

Ba tiếp tục thúc ngựa về phía nội thành.

Thế nhưng còn tới cổng thành, khi ngang qua một con hẻm vắng, Nguyệt Sát đột nhiên đổi hướng, dẫn Mộ Thanh và Ngụy Trác Chi rẽ trong.

Trong con hẻm tối đang lặng lẽ đỗ một chiếc xe ngựa.

Khanh Khanh trông thấy chiếc xe , lập tức khẽ hí vang một tiếng, vui vẻ chạy vòng quanh xe.

Từ bên trong truyền một tiếng trầm thấp. Rèm xe vén lên. Một cúi bước xuống.

Mưa xuân rả rích, ánh trăng lẩn khuất nơi cuối ngõ sâu. Nam t.ử bung ô màn mưa, một tay cầm cán ô, tay áo rộng buông xuống theo gió, dường như ôm trọn cả vạt mưa xuân cùng ánh trăng thanh lãnh trong tà áo.

Bộ Tích Hoan ngẩng đầu Mộ Thanh, khóe môi cong lên.

“Còn mau xuống ngựa? Thân thể vốn khỏe, còn cứ thích dầm mưa chạy khắp nơi”.

Miệng tuy trách cứ, tay đưa về phía nàng. Mộ Thanh đặt tay tay . Bộ Tích Hoan nắm lấy, đỡ nàng xuống ngựa tự nhiên nghiêng tán ô sang, che hơn nửa về phía nàng.

Lúc mới sang Khanh Khanh.

“Lâu gặp, dạo vẫn khỏe chứ?”.

Khanh Khanh khịt mũi một tiếng, chẳng là đáp lời tỏ ý thèm để ý tới .

Bộ Tích Hoan bật , vuốt nhẹ bờm ngựa: “Đến đúng lúc lắm. Ta chuyện cần ngươi giúp”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-617-duong-ve-noi-thanh.html.]

Khanh Khanh lập tức ngẩng cao đầu, nghểnh cổ sang một bên, hai lỗ mũi phì một luồng nóng.

Bộ Tích Hoan liếc Mộ Thanh một cái mới nghiêm túc :

“Nàng khỏe, đưa nàng tìm lang trung. Ta sắp xếp dịch dung thành nàng , lát nữa sẽ nàng qua cổng nội thành, trở về phủ Đô đốc”.

Mộ Thanh: “...”

tướng giữ cổng nội thành quen nàng. Nếu nổi hứng hỏi han quá kỹ, khó tránh khỏi sơ hở”.

Bộ Tích Hoan thong thả vuốt bờm Khanh Khanh, giọng điệu chân thành đến mức gần như thể bắt bẻ:

“Ngươi là thần câu hiếm đời, hôm nay cùng nàng Thịnh Kinh mắt bao nhiêu . Nếu lát nữa đóng giả nàng cưỡi ngựa trở về phủ Đô đốc mà bên cạnh ngươi, ngược dễ khiến sinh nghi”.

“Cho nên phiền ngươi theo nàng qua cổng nội thành một chuyến. Có ngươi ở đó, phận của đóng giả nàng càng khó nghi ngờ. Huống hồ tướng giữ thành thấy ngươi, hơn phân nửa cũng sẽ ngươi thu hút, chắc còn tâm trí quan sát nàng quá kỹ”.

“Chuyện nhờ ngươi ”.

Mộ Thanh: “...”

Ngụy Trác Chi bên cạnh từ đầu đến cuối, khóe môi giật giật, cuối cùng chỉ thể cúi đầu ho khan hai tiếng để che tiếng .

Tên quả nhiên vẫn một bụng nước đen như ngày nào. Nói đường hoàng bao. Nào là thể nàng khỏe. Nào là tìm lang trung. Nào là tướng giữ cổng nội thành quen mặt, sợ đóng giả sơ hở.

Thực chất chẳng qua Bộ Tích Hoan âm thầm đưa Mộ Thanh nơi khác, thể để ngoài phát hiện nàng trở về phủ Đô đốc. Bởi mới sắp xếp giả trang thành nàng, nàng qua cổng nội thành.

Mà Khanh Khanh ban ngày nghênh ngang theo Mộ Thanh Thịnh Kinh mắt bao nhiêu . Nếu “Mộ Thanh” trở về phủ Đô đốc mà bên cạnh thiếu mất con thần câu nổi bật , chẳng càng khiến chú ý ?

Cho nên Khanh Khanh nhất định cùng giả. Một , một ngựa cùng xuất hiện, mới càng giống Mộ Thanh thật sự trở về phủ Đô đốc.

Lý do thì quả thực chu .

Chỉ điều... Ngụy Trác Chi liếc Bộ Tích Hoan, âm thầm bật . Muốn đẩy con ngựa để ở riêng với trong lòng thì cứ thẳng . Ấy mà còn sợ Khanh Khanh chịu, vòng vo tâng bốc nó là “thần câu hiếm đời”, trịnh trọng mở miệng nhờ nó giúp đỡ.

Đến một con ngựa mà cũng dùng tâm kế để dụ. là hết t.h.u.ố.c chữa!

Khanh Khanh dẫu thông minh đến mấy, suy cho cùng cũng chỉ là một con ngựa, hiểu nổi những khúc quanh trong bụng Bộ Tích Hoan?

Nó nghiêng đầu suy nghĩ một lát, dường như cảm thấy chuyện quả thật cần đến , bèn ngoắt đầu, ve vẩy chiếc đuôi dài nghênh ngang cất bước.

Đi vài bước, thấy phía chẳng động tĩnh, Khanh Khanh dừng chân ngoái đầu, Nguyệt Sát và Ngụy Trác Chi. Cái đầu ngựa ngẩng cao, lỗ mũi hếch lên trời, vẻ mặt kiêu ngạo đến mức chẳng cần mở miệng cũng nó đang nghĩ gì:

Còn mau theo Bổn mã vương?

Ngụy Trác Chi dở dở , lắc đầu thở dài. Chắc kiếp mắc nợ nhà họ Bộ. Làm tùy tùng cho thì thôi , hôm nay còn tùy tùng cho một con ngựa.

Đường đường là Thiếu chủ Ngụy gia, ngày tháng tiêu d.a.o sung sướng chịu hưởng, cứ lóc cóc chạy ngoài chịu tội. Nghĩ nghĩ , cũng chỉ thể trách chính tự chuốc lấy.

 

Loading...