Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 618: Ai hành hạ ai?

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:08
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lên xe ”.

Bộ Tích Hoan chẳng buồn để ý đến vẻ mặt của Ngụy Trác Chi, đột nhiên nắm lấy tay Mộ Thanh.

Lòng bàn tay nam nhân ấm áp lạ thường. Khi chạm bàn tay lạnh ngắt của nàng, ấm gần như nóng rực, theo đầu ngón tay truyền thẳng lòng.

Mộ Thanh khẽ giật .

Bộ Tích Hoan cụp vành ô xuống thấp hơn. Ý biếng nhác nơi chân mày cũng lặng lẽ tan biến, đó là một thoáng lo âu khó giấu.

Tay nàng lạnh đến thế?

“Ta ”.

Mộ Thanh khẽ một câu, đó bước lên xe. Bộ Tích Hoan theo sát phía .

Hai vững, : “Tháo mặt nạ xuống, đưa cho bên ngoài”.

Trong góc xe đặt một ngọn đèn bạch ngọc, ánh sáng dịu dàng phủ khắp khoang xe.

Mộ Thanh đưa tay tháo mặt nạ.

Lớp ngụy trang gỡ xuống, khuôn mặt thật của thiếu nữ lập tức hiện ánh đèn. Gương mặt vốn gầy ít những ngày luyện binh, giờ tái nhợt đến gần như còn chút huyết sắc.

Ánh mắt Bộ Tích Hoan tức khắc trầm xuống. Hắn gì, chỉ nhận lấy mặt nạ từ tay nàng, vén rèm đưa ngoài, đó trầm giọng dặn phu xe: “Đi!”.

Xe ngựa chậm rãi chuyển bánh.

Chẳng cần hỏi, Mộ Thanh cũng đoán Bộ Tích Hoan định đưa đến .

Cẩn Vương phủ.

Xem Vu Cẩn nàng là nữ nhi.

Tháng , khi nàng trở Thủy quân Giang Bắc, Bộ Tích Hoan từng đích đến Cẩn Vương phủ cầu thuốc. Cỏ Ngạc Nữ vốn là thánh thảo của tộc Đồ Ngạc, chuyên dùng để điều dưỡng thể nữ giới. Với tâm tư thông thấu của Vu Cẩn, chỉ cần thấy thứ t.h.u.ố.c Bộ Tích Hoan cần, còn đoán ?

Đêm khuya. Xe ngựa thẳng về phía cổng nội thành, mà vòng qua những con phố nhỏ và ngõ hẻm vắng của ngoại thành, cuối cùng dừng một ngôi miếu Quan Âm.

Nơi Mộ Thanh từng đến hai .

Nàng pho tượng Quan Âm trong miếu một mật đạo nối liền ngoại thành với nội thành. mãi đến đêm nay nàng mới , hệ thống mật đạo lòng đất chỉ dùng để bí mật hai khu vực, mà còn một nhánh đường thông thẳng đến Cẩn Vương phủ.

Bộ Tích Hoan nắm tay nàng bước miếu.

Hai men theo cơ quan tượng Quan Âm xuống. Phiến đá đỉnh đầu chậm rãi khép , ánh sáng bên ngoài cũng theo khe hở cuối cùng biến mất.

Mộ Thanh đặt chân xuống bậc đá đầu tiên, thể bỗng nhẹ bẫng. Bộ Tích Hoan cúi , một tay vòng qua lưng, một tay luồn đầu gối, trực tiếp bế bổng nàng lên.

Mộ Thanh giật : “Ta thương ở chân, tự ”.

Bộ Tích Hoan đáp. Hắn ôm nàng thẳng mật đạo.

Bình thường, Bộ Tích Hoan gì cũng mang dáng vẻ ung dung lười nhác, tựa hồ trời sập xuống cũng chẳng đáng để bước nhanh thêm nửa bước.

Thế nhưng đêm nay khác. Bước chân nhanh vững, tiếng giày giẫm lên nền đá liên tiếp vọng giữa mật đạo tĩnh mịch.

Hai bên vách treo những ngọn đèn dầu cách xa. Gió lạnh lòng đất thỉnh thoảng lướt qua, thổi ngọn lửa nghiêng ngả chập chờn. Ánh sáng lúc tỏ lúc mờ lướt qua gương mặt Bộ Tích Hoan, kéo bóng mi dài xuống đáy mắt, khiến thần sắc càng thêm khó dò.

Mộ Thanh ngẩng đầu .

Môi mím chặt. Khóe miệng trễ xuống. Ánh mắt thẳng về phía , còn chút ý . Hắn đang căng thẳng. Hơn nữa, tâm trạng rõ ràng cực kỳ tồi tệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-618-ai-hanh-ha-ai.html.]

“Giận ?”. Mộ Thanh hỏi.

Bộ Tích Hoan đáp. Chỉ tiếp tục ôm nàng về phía .

Mộ Thanh nhướng mày, khóe môi càng mím chặt hơn. Được . Không . Nàng cũng chẳng hỏi nữa.

lúc , bụng truyền đến một cơn đau âm ỉ.

Mộ Thanh khẽ cứng . Cơn đau dữ dội như lúc ở Hạnh Xuân Viên, nhưng từng đợt từng đợt quặn lên, kéo theo cảm giác lạnh buốt khó chịu. Nàng dứt khoát nhắm mắt, tựa đầu n.g.ự.c Bộ Tích Hoan, cố thả lỏng hàng mày, ngay cả thở cũng cố giữ thật đều.

Không thể để . Nếu , chỉ sợ sắc mặt còn khó coi hơn nữa. nàng quên mất một chuyện. Người đang ôm nàng là Bộ Tích Hoan.

Nam t.ử cúi mắt trong lòng.

Hiếm khi nào Mộ Thanh ngoan ngoãn đến thế. Không giãy , lạnh mặt bảo chân tự , cũng chẳng giữ cách với như thường ngày. Nàng chỉ lặng lẽ tựa lồng n.g.ự.c , ngoan ngoãn đến mức thoạt chẳng khác gì một cô nương bình thường đang mệt mỏi dựa tin cậy.

Nếu là ngày thường, chỉ riêng chuyện thôi cũng đủ khiến Bộ Tích Hoan vui vẻ hồi lâu. giờ phút , chẳng vui nổi. Gương mặt nhỏ nhắn trong lòng trắng bệch như tuyết. Hàng mi tuy khép nhưng thỉnh thoảng vẫn khẽ run. Hơi thở nàng nhẹ, tưởng như bình , nhưng đang ôm nàng cảm nhận rõ từng nhịp hô hấp dồn dập hơn bình thường.

Rõ ràng đang đau. Vậy mà vẫn cố nhịn. Còn giấu .

Ánh mắt Bộ Tích Hoan lập tức lạnh xuống. Bước chân vốn nhanh càng thêm gấp gáp. Vẻ biếng nhác thường ngày nơi mi tâm biến mất, chỉ còn khí thế trầm lạnh của quen cao, khiến cả mật đạo dường như cũng trở nên ngột ngạt.

Hồi lâu, giọng mới vang lên:

“Cứ thả nàng một chuyến, lúc trở về cũng thành cái bộ dạng ”.

Thanh âm thấp, như đang trách mắng, nhưng từng chữ đều nặng trĩu tức giận lẫn xót xa.

“Nàng đúng là bản lĩnh tự hành hạ !”.

Lần buông tay để nàng đến Tây Bắc, lúc trở về nàng mang theo một thương tích, bệnh tật quấn .

Lần chẳng qua chỉ để nàng ngoài thành luyện binh một tháng. Một tháng mà thôi. Vậy mà lúc trở về, gầy một vòng, sắc mặt trắng bệch, bàn tay lạnh như băng, đau đến mức c.ắ.n răng chịu đựng vẫn còn dám mở miệng với hai chữ “ ”.

Bộ Tích Hoan càng nghĩ càng giận. cánh tay đang ôm nàng bất giác siết chặt thêm đôi chút, giữ nàng vững vàng trong lòng, bước chân hề chậm .

Mộ Thanh mở mắt, cau mày: “Đây bệnh, cũng chẳng tự hành hạ bản ”.

Bộ Tích Hoan khẽ bật . Lồng n.g.ự.c rung nhẹ theo tiếng . Mộ Thanh đang tựa đầu nơi đó, thanh âm trầm thấp vọng qua lồng ngực, tựa tiếng nhạc ngân nga ngoài hành lang trong đêm mưa, êm tai đến lạ.

“Ừ”.

Hắn thong thả đáp: “Nàng hành hạ bản . Nàng chỉ chuyên hành hạ khác thôi”.

Mộ Thanh: “...”

Hắn đang đám Tiêu Kỵ doanh?

“Bọn họ do hành hạ”. Nàng nghiêm túc trình bày sự thật.

“Ồ?”.

Bộ Tích Hoan cúi mắt nàng. Trong đôi mắt dài hẹp ngập đầy ý .

“Ta đang chuyện nàng luyện binh, hành hạ đám tướng sĩ trướng đến sống dở c.h.ế.t dở. Còn nàng...”.

Hắn cố ý kéo dài giọng: “… đang nghĩ đến chuyện gì thế?”.

Mộ Thanh: “...”

 

Loading...