Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 619: Lại thua hắn một nước

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:09
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến lúc nàng mới nhận , chỉ vì phản ứng quá nhanh mà vô duyên vô cớ thua một nước. Nàng lập tức nhắm tịt mắt, mặt , quyết định thèm để ý đến nữa.

Mộ Thanh vùi mặt lồng n.g.ự.c Bộ Tích Hoan. Hương tùng thanh nhã quen thuộc phảng phất nơi chóp mũi, khiến tâm thần đang căng lên vì đau đớn cũng dần thả lỏng. Chỉ vành tai nhỏ nhắn ánh đèn chập chờn là lặng lẽ ửng đỏ.

Bộ Tích Hoan cúi đầu, thấy. Ánh mắt dừng nơi vành tai đỏ hồng , ý càng sâu. Đáng yêu đến thế, trêu một chút quả thực với chính .

“Thế…”.

Hắn ung dung hỏi: “… đám đó trông ?”.

Không rõ “đám đó” là ai… Lại là một câu hỏi mập mờ. Rõ ràng chiếm thượng phong một , giờ còn thừa thắng xông lên.

Mộ Thanh nhất quyết cho như ý. Nàng nhắm nghiền mắt, vùi mặt n.g.ự.c , im lặng cự tuyệt ứng chiến.

Bộ Tích Hoan bật trầm thấp. Thấy nàng nhất quyết chịu tiếp chiêu, bèn thong thả đổi sang chuyện khác:

“Vậy bức họa lụa sai đưa đến... ?”.

Khóe môi Mộ Thanh cuối cùng cũng cong lên. Lần nàng chịu mở miệng, nhưng vẫn chẳng buồn mở mắt, chỉ thản nhiên đáp:

“Người thật đang ở ngay đây, việc gì xem tranh?”.

Bước chân Bộ Tích Hoan khựng trong thoáng chốc. Ngay đó, tiếng bật vang vọng cả mật đạo. Hắn đến lồng n.g.ự.c rung lên, cánh tay ôm nàng cũng bất giác siết chặt. Cười xong cúi xuống trong lòng, nghiến răng nghiến lợi:

“Nàng đang khỏe, thừa chẳng thể gì nàng, nên mới cố ý chọc ?”.

Mộ Thanh im lặng.

“Phải ?”.

Vẫn im lặng.

Khóe môi nàng cong lên. Rõ ràng là ngầm thừa nhận. Bộ Tích Hoan nàng hồi lâu, cuối cùng chỉ thể bật bất lực.

lúc , bước chân dừng hẳn. Mộ Thanh cảm nhận , bèn mở mắt quanh. Hai vẫn đến cuối mật đạo, mà đang một khúc quanh. Trước mặt chỉ là một bức tường đá xanh kín mít, thoạt khác gì những đoạn tường khác.

Bộ Tích Hoan vẫn ôm nàng trong tay, chỉ nghiêng , đưa tay gõ hai tiếng lên viên gạch thứ tư tính từ xuống ở phía trái.

Cốc. Cốc.

Sau đó gõ ba tiếng lên viên gạch thứ năm tính từ lên ở phía .

Cốc. Cốc. Cốc.

Hai viên gạch xanh đồng thời lún sâu trong. Ngay đó, tiếng cơ quan trầm đục vang lên. Bức tường đá tưởng như kín mít mặt chậm rãi nâng lên, để lộ một lối tối hun hút phía .

Lại là một mật đạo khác.

Mộ Thanh bên trong, ánh mắt động.

Mật đạo chính mà nàng từng nối cửa hàng đồ cổ Vinh Ký trong nội thành với miếu Quan Âm ở ngoại thành. Không ngờ giữa đường còn giấu một nhánh rẽ bí mật như thế . Xem phương hướng, con đường hẳn thông đến phủ Cẩn Vương về phía bắc thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-619-lai-thua-han-mot-nuoc.html.]

Bộ Tích Hoan ôm nàng bước qua cửa đá.

Sau lưng, cơ quan phát tiếng chuyển động nặng nề. Cánh cửa chậm rãi hạ xuống, che kín lối phía , từ bên ngoài e rằng chẳng ai nhận nơi đây còn giấu một ngã rẽ.

Bộ Tích Hoan tiếp tục về phía .

Mộ Thanh gì nữa. Thực nàng , từ lúc bước mật đạo đến giờ, Bộ Tích Hoan vẫn luôn cố ý trò chuyện với . Hết trêu chọc chuyện Tiêu Kỵ doanh, nhắc đến bức họa lụa, lời nào cũng như tùy tiện thuận miệng . chính những câu chuyện chẳng khiến nàng phân tâm, còn dồn hết tâm trí từng cơn đau âm ỉ bụng.

Nàng . Chỉ là mà thôi.

Trong mật đạo thấy ánh trăng, cũng chẳng tiếng canh giờ, khó bao lâu. Mộ Thanh chỉ cảm thấy những cơn đau lúc nặng lúc nhẹ, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ. Đến khi mặt xuất hiện ánh sáng, nàng mới nhận tới nơi.

Cửa mật đạo mở . Bộ Tích Hoan ôm nàng bước lên.

Mộ Thanh ngước mắt quanh, mới phát hiện lối ngay trong một gian phòng ngủ. Cơ quan giấu gầm sập sưởi, kín đáo đến mức nếu tận mắt thấy, e rằng chẳng ai nghĩ bên còn một mật đạo.

Bộ Tích Hoan bước thẳng đến bên sập, nhẹ nhàng đặt Mộ Thanh xuống.

Động tác của nhẹ, nhưng buông nàng , sắc mặt lập tức trầm xuống. Hắn mở cửa, lạnh giọng dặn hầu đang bên ngoài:

“Đi mời Cẩn Vương tới đây”.

Dừng một chút, thúc giục: “Mau lên!”.

Người hầu giọng điệu , nào dám chậm trễ, lập tức lĩnh mệnh chạy tìm chủ nhân Cẩn Vương phủ — Vu Cẩn.

Mộ Thanh lúc mới tâm trí quan sát gian phòng.

Cách bài trí trong Cẩn Vương phủ quả nhiên giống hệt chủ nhân nơi đây, thanh nhã mà tự nhiên, hề vẻ phô trương xa hoa của phủ vương hầu.

Bên cạnh sập là một chiếc giường trúc màu đen, đầu giường đặt chiếc gối đan bằng dây đằng. Cửa sổ hé mở một khe nhỏ, mái hiên treo chiếc lồng chim tinh xảo, bên trong một con hoàng yến đang rúc đầu cánh ngủ say.

Trên bàn, kệ, thậm chí trong bình hoa đặt cạnh cửa sổ cũng chẳng thấy những loài danh hoa quý giá thường dùng để trang trí. Thay đó đều là d.ư.ợ.c thảo. Có thứ lá dài mảnh như kiếm, thứ xanh biếc như ngọc, những nhánh cỏ nở hoa li ti, từng đóa nhỏ xíu như trời, rải rác xen giữa những phiến lá xanh.

Trong phòng phảng phất một mùi t.h.u.ố.c nhàn nhạt. Không nồng, cũng chẳng đắng. Hương thơm thanh mát quanh quẩn trong ấm của căn phòng, dường như tác dụng an thần. Mộ Thanh vốn mệt mỏi một ngày cưỡi ngựa dầm mưa, cơn đau hành hạ suốt mấy canh giờ, lúc xuống sập, mí mắt lập tức trở nên nặng trĩu.

Nàng mơ mơ màng màng sắp .

Bộ Tích Hoan xuống bên sập. Hắn gì, chỉ nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, bao trọn trong lòng bàn tay .

Khi Vu Cẩn đẩy cửa bước , thứ thấy chính là cảnh tượng . Một sập, sắc mặt nhợt nhạt, dường như nửa tỉnh nửa mê. Một bên cạnh, lặng lẽ nắm tay nàng.

Nghe tiếng cửa mở, Bộ Tích Hoan lập tức ngẩng đầu sang.

Người sập vẫn khoác chiến bào giáp bạc, ngân quan tháo, mái tóc dài buộc gọn đầu. Đó rõ ràng là quan phục của võ quan tam phẩm đương triều. Thế nhưng mặc nó lúc là một thiếu nữ.

Mộ Thanh vốn đang mơ màng buồn ngủ. Nghe tiếng cửa mở, nàng khẽ nâng mi mắt, theo bản năng về phía bước .

 

Loading...