Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 62: Kiêu hãnh nhường này (2)
Cập nhật lúc: 2026-06-16 10:26:38
Lượt xem: 106
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh gạt đám đông bước vòng chiến c.h.ử.i bới.
Bộ Tích Hoan dịch dung, tiện xuống xe, đành vén một góc rèm dặn tiểu tư: "Trông chừng nàng , đừng để nàng xung đột với ”.
Tiểu tư nhận lệnh, lập tức theo Mộ Thanh len đám đông. Đám tướng sĩ quân Tây Bắc đang chỉ ch.ó mắng mèo giữa đường, ngoài mặt c.h.ử.i Mỹ Nhân Ty, ngầm ý c.h.ử.i Hoàng thượng. Hắn tưởng Mộ Thanh lọt tai đòi công đạo cho Hoàng thượng, nào ngờ nàng gạt đám đông, lướt qua đám thái giám Mỹ Nhân Ty, lướt qua đám tướng sĩ quân Tây Bắc, một mạch dừng, thẳng đến chiếc bàn chữ "Tuyển quân" cửa nha môn, móc trong n.g.ự.c tờ giấy tờ tùy , đập mạnh xuống bàn.
"Bốp!".
Cú đập quá dứt khoát, quá quyết đoán, âm thanh quá giòn giã!
Đám đông vây xem im bặt, cuộc c.h.ử.i bới ngừng , ánh mắt đổ dồn về phía thiếu niên bàn tuyển quân.
Chỉ thiếu niên dõng dạc : "Ta tòng quân!".
Phó tướng quân Tây Bắc Lỗ Đại há hốc mồm, cằm suýt rớt xuống đất, trân trân thiếu niên mặt.
Ngoài đám đông, rèm xe ngựa giật phắt lên. Đám đông che khuất bóng lưng thiếu niên, cũng che khuôn mặt âm trầm biến ảo của nam tử.
Chiếc quạt tay Ngụy Trác Chi rơi 'bạch' xuống tấm t.h.ả.m gấm mềm mại trong xe, lắp bắp thành câu: "Nàng ... nàng ...”.
Tiểu tư kinh hãi, phản ứng liền lao tới định kéo Mộ Thanh, bỗng Lỗ Đại lớn một tiếng..
"Ha ha! Là thằng nhóc nhà ngươi!".
" , Tướng quân. Tướng quân sẽ từ chối chứ?". Mộ Thanh .
"Lão t.ử là loại nhỏ nhen thế ? Ngươi chơi đủ ba ván với lão t.ử thắng lão t.ử ba ngàn lượng, lão t.ử đều sảng khoái đưa cho ngươi, hôm nay ngươi theo lão t.ử Tây Bắc g.i.ế.c giặc Hồ, lão t.ử khó ngươi?".
Lỗ Đại hào sảng, vỗ mạnh vai Mộ Thanh: “Thằng nhóc nhà ngươi! Có cốt khí! Cha ngươi đặt tên khéo thật, Nhị Đản, là thấy 'bi' ! Hơn hẳn cái đám gốc rễ phía !".
Người của Mỹ Nhân Ty mới hồn, xắn tay áo lên định c.h.ử.i tiếp, nhưng của quân Tây Bắc chẳng thèm để ý nữa. Một đám đàn ông da đen nhẻm vây quanh Mộ Thanh như thấy sinh vật lạ.
"Tướng quân, thằng nhóc là Chu Nhị Đản ?".
"Thằng nhóc thắng Tướng quân ở sòng bạc hả?".
"! Chính là !".
Lỗ Đại ấn vai Mộ Thanh, xoay nàng đối diện với đám tướng sĩ quân Tây Bắc đang vây quanh, : “Đừng thằng nhóc tướng mạo bình thường mà coi thường, bản lĩnh đấy! Trên chiếu bạc mà thắng lão tử, ngoài Đại tướng quân thì là đầu tiên!".
"Ồ ồ ồ!".
Ngay lập tức mấy gã đàn ông vuốt cằm, lộ vẻ háo hức thử sức.
Lỗ Đại thấy nhướng đôi lông mày rậm: "Lão t.ử cảnh cáo các ngươi, cấm rủ thằng nhóc đ.á.n.h bạc. Cái hình chịu nổi ba mươi quân côn của Cố lão đầu , đến Tây Bắc đ.á.n.h tàn phế . Nói nhé, đứa nào rủ đ.á.n.h bạc, lão t.ử trở mặt với đứa đó".
Mấy gã đàn ông lập tức lộ vẻ tiếc nuối, hình Mộ Thanh, quả thực chút đơn mỏng yếu ớt, khỏi nhíu mày: "Thân hình liệu ? Sợ là ngay cả đao cũng cầm nổi”.
"Cầm nổi thì luyện! Các ngươi c.h.é.m đầu giặc Hồ mấy năm, quên mất cái dạng rụt rè của lúc mới lính hả?".
Lỗ Đại Mộ Thanh, ánh mắt sắc như dao, tựa gió gắt Tây Bắc cứa da thịt: “Lão t.ử cho ngươi , lúc luyện binh lão t.ử sẽ nể tình , nếu lên Tây Bắc ngươi sẽ c.h.ế.t đao giặc Hồ. Nếu sợ c.h.ế.t thì cầm giấy tờ về , hôm nay đừng bước qua cửa nha môn Binh Tào nữa”.
Mộ Thanh , lông mày hề nhúc nhích, đáp lời, chỉ xoay bước qua cửa lớn Binh Tào Chức Phương Ty.
Đám đông im lặng một thoáng, Lỗ Đại lớn: "Tốt! Có cốt khí!".
Hắn ôm cái m.ô.n.g đ.á.n.h sưng vù, khập khiễng đuổi theo, khoác vai Mộ Thanh, lải nhải suốt dọc đường:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-62-kieu-hanh-nhuong-nay-2.html.]
"Thằng nhóc nhà ngươi, bộ áo đấy, thắng tiền của lão t.ử tiêu d.a.o hết mới đến báo danh tòng quân chứ gì? Ngươi cũng khôn đấy, đến Tây Bắc bạc đúng là vô dụng, cả ngày ngoài thao luyện thì là g.i.ế.c giặc Hồ, ngay cả cái thị trấn cũng chẳng thấy , đừng đến nữ nhân".
"Ngươi đến cũng kịp lúc đấy, nửa tháng nữa tân binh sẽ xuất phát”.
"Ngươi cứ ở tạm trong nha môn , qua giờ Ngọ sẽ đưa các ngươi khỏi thành, cách thành trăm dặm là trại tân binh”.
"Đừng trông mong lão t.ử sẽ chiếu cố ngươi, trong quân đội ghét nhất là cái trò đó. Muốn ngóc đầu lên trong quân đội chỉ một đạo lý — ai c.h.é.m nhiều đầu giặc Hồ hơn! Cái hình nhỏ bé của ngươi, đến doanh trại chịu khó mà thao luyện”.
Lỗ Đại khoác vai Mộ Thanh, lải nhải xa dần.
Thiếu niên dần biến mất khỏi tầm mắt đám đông, bóng lưng kiên nghị, quyết tuyệt.
Suốt một đường, từng đầu...
Hành cung, cung Càn Phương.
Cửa điện đóng chặt, thị vệ ngoài điện ánh mắt sắc bén như dao, cung nhân cúi đầu ngoài, thở mạnh cũng dám.
Hoàng thượng tự nhốt trong cung cả ngày ...
Không ai chuyện gì chọc giận long nhan, chỉ đêm qua Hoàng thượng cùng Chu mỹ nhân đến điện Hợp Hoan tắm chung, sáng sớm chỉ một Hoàng thượng, Chu mỹ nhân . Có lẽ là hầu hạ chu đáo, thất sủng, nửa đêm đày lãnh cung .
... dường như ai thấy Chu mỹ nhân từ điện Hợp Hoan , giải lãnh cung.
Sự biến mất của Chu mỹ nhân, kỳ lạ!
ai dám nhắc đến chuyện , cũng ai rõ, trong cung tối kỵ thông minh, kẻ thông minh đều sống thọ.
Hoàng thượng cả ngày truyền gọi các bữa ăn, Nội đình Tổng quản thái giám Phạm Thông cũng dám điện khuyên giải, chỉ mang bộ mặt đưa đám như trời trồng cửa cung, như cây cột chống trời. Mặt trời chiếu , bóng dài ngắn, ngắn dài, cho đến khi hành lang đại điện thắp đèn cung đình, bóng nhuộm màu ánh đèn.
Một cung nữ bỗng nhiên vội vã tới, phá vỡ sự im lặng đầy lo âu suốt cả ngày.
"Tổng quản đại nhân!".
Cung nữ đó quỳ sụp xuống bậc thềm rồng cửa điện. Cung nhân dám ngước mắt, nhưng giọng thì hẳn là Thái Nga, nữ quan hầu hạ Chu mỹ nhân ở Tây điện.
Thái Nga giơ cao một vật qua đầu, tay run rẩy. Ánh mắt âm trầm của Phạm Thông quét tới, dừng vật đó, bước xuống bậc thềm nhận lấy, qua, trong mắt lóe lên tia khác lạ.
Đó là một bức thư riêng, phong bì gấp bằng giấy trắng năm chữ — Bộ Tích Hoan khải (Bộ Tích Hoan tự mở).
"…”
Danh húy của Hoàng thượng, đời chẳng mấy ai dám gọi thẳng, thảo nào Thái Nga kinh sợ như .
"Phát hiện lúc nào?".
"Vừa , khi nô tỳ dọn dẹp trong điện, phát hiện gối của Chu mỹ nhân”.
Phạm Thông cầm bức thư bước lên bậc thềm, khom kịp mở miệng, cửa điện "rầm" một tiếng mở toang. Trong điện thắp đèn nến, một bóng màu đỏ trong bóng tối, đưa tay giật lấy bức thư, x.é to.ạc xem.
Chữ trong thư thanh tú, nét bút uyển chuyển thấy rồng bay phượng múa, giống nét chữ mềm mại của nữ tử, ngược toát lên cốt cách trác tuyệt, phóng khoáng bay bổng mà nhiều nam t.ử thế gian cũng bì kịp.
"Bộ Tích Hoan, xưa sáng tỏ đức sáng trong thiên hạ, hết trị quốc; trị quốc, hết tề gia; tề gia, hết tu ; tu , hết chính tâm. Tâm chính mới tu, tu gia mới tề, gia tề quốc mới trị, quốc trị thiên hạ mới thái bình. Nay Tây Bắc, ngày về, mong ngài bảo trọng”.
________________________________________