Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 621: Hàn khí phát tác

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:11
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộ Tích Hoan đến đây, sắc mặt đổi. Hắn vốn tình trạng thể của Mộ Thanh. Lại nghĩ đến thời điểm cơn đau xuất hiện, lập tức hiểu .

“Kỳ nguyệt san của nàng sắp tới?”.

Vu Cẩn gật đầu.

Bộ Tích Hoan lập tức hỏi: “Có tổn hại đến thể ?”.

Giọng vẫn bình tĩnh, nhưng bàn tay đang nắm tay Mộ Thanh siết chặt hơn.

Vu Cẩn trầm ngâm giây lát đáp:

“Vốn dĩ thể cô cần ba năm để từ từ điều dưỡng. Hàn khí tiêu dần, khí huyết thông thuận, đến khi kỳ nguyệt san trở tự nhiên sẽ chịu quá nhiều đau đớn”.

hiện giờ d.ư.ợ.c lực của Ngạc Nữ Thảo phá vỡ quá trình . Hàn khí trong cơ thể cưỡng ép trục xuất, khí huyết cũng theo đó mà biến động, khiến kỳ nguyệt san thúc đến sớm hơn dự liệu. Không đến mức tổn thương căn cơ”.

Nghe đến đây, sắc mặt Bộ Tích Hoan mới dịu xuống. câu tiếp theo của Vu Cẩn khiến ánh mắt trầm xuống.

“Chỉ là... cô sẽ chịu khổ”.

Bộ Tích Hoan hỏi ngay: “Bao lâu?”.

“Sau tuyệt đối kiêng lạnh, hạn chế thức ăn cay nóng, giữ ấm, tránh gió rét. Ta sẽ kê thêm một phương t.h.u.ố.c ôn hòa để điều dưỡng khí huyết”.

Vu Cẩn Mộ Thanh.

“Khoảng một năm”.

“Một năm?”.

“Ừm. Trong một năm , kỳ nguyệt san thể sẽ đều. Mỗi tới... e rằng đều sẽ khá vất vả”.

Bộ Tích Hoan im lặng.

Mộ Thanh cũng im lặng.

Một lát , Vu Cẩn dậy.

“Ta sắc thuốc”.

Đi hai bước, dừng , đầu :

“Phía hậu viên một hồ suối nước nóng. Để cô ngâm nửa canh giờ, nóng thể giúp khí huyết lưu thông, cơn đau sẽ dịu phần nào”.

Nói xong, Vu Cẩn xoay rời khỏi phòng. Bóng áo trắng nhanh chóng khuất cánh cửa.

Mộ Thanh theo. Trong đầu nàng vẫn còn vương ánh mắt Vu Cẩn khi bước phòng. Kinh ngạc. Bàng hoàng. Nghi hoặc.

Nàng khẽ nhíu mày. Rốt cuộc thấy gì khuôn mặt nàng?

cơn đau bụng âm ỉ kéo tới, khiến nàng chẳng còn tâm trí nghĩ sâu thêm nữa.

Vu Cẩn sinh ở Nam Quốc, từ nhỏ chịu giá rét. Bởi , phía hậu viên Cẩn Vương phủ riêng một hồ suối nước nóng. Trên hồ dựng một gian nhà trúc.

Nhà trúc lớn, nhưng thanh u đến cực điểm. Bàn kỷ, ghế trúc, đệm mây đều sắp đặt giản dị mà tinh tế. Một bức bình phong thanh nhã ngăn cách gian ngoài với gian trong, bên cạnh còn kê một chiếc giường nhỏ để nghỉ ngơi.

Trên án đặt một cây d.a.o cầm. Lư hương bên cạnh đang cháy thứ trầm hương nhàn nhạt, khói mỏng như tơ, lững lờ quấn quanh dây đàn.

Góc phía nam của nhà trúc xây sát hồ suối nóng. Hơi nước trắng xóa quanh năm tan, từng làn nhiệt khí len qua khe trúc, khiến cả gian phòng ấm áp như giữa tiết xuân muộn.

Quanh hồ xây thành bằng đá chạm trổ cầu kỳ, mà chất những tảng đá tùng lớn nhỏ tự nhiên. Xen giữa khe đá còn trồng cỏ t.h.u.ố.c và vài bụi trúc xanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-621-han-khi-phat-tac.html.]

Hơi nước bảng lảng. Bóng trúc lay động. Tiếng mưa xuân rơi mái nhà hòa cùng tiếng nước khe khẽ vọng lên từ hồ, khiến nơi đây chẳng còn giống một góc trong phủ vương hầu giữa Thịnh Kinh.

Mà tựa một chốn thâm sơn u cốc, tách biệt với bụi trần bên ngoài.

“Thích ?”. Bộ Tích Hoan hỏi.

Thấy nàng ngắm nghía hồi lâu, liền nàng thích nơi .

Mộ Thanh đáp, chỉ đưa mắt hiệu cho Bộ Tích Hoan tránh . Nàng y phục.

“Nương t.ử còn vững, để vi phu giúp nàng một tay”.

Bộ Tích Hoan đương nhiên chẳng chịu tránh. Vừa , đưa tay giúp Mộ Thanh tháo bộ ngân giáp .

Rõ ràng nàng vững. Là cứ nhất quyết ôm nàng chịu buông thì .

Lúc , bộ ngân giáp Mộ Thanh tháo xuống đặt đất. Bộ Tích Hoan cúi đầu tháo giáp bảo vệ cánh tay cho nàng. Vừa ngẩng lên trông thấy sắc mặt Mộ Thanh, liền bật , ung dung đổi sang một lý do khác:

“Nương t.ử thể quý giá, chuyện y phục thế thể để nàng tự động tay?”.

Thân thể quý giá? Sao thẳng là nàng mềm thể yếu ?

“Nửa tháng dẫn quân đ.á.n.h cho Tiêu Kỵ doanh một trận”. Mộ Thanh nhịn nhắc nhở Bộ Tích Hoan.

Trong lúc , giáp bảo vệ cánh tay của nàng cũng tháo xuống. Thế nhưng khi Bộ Tích Hoan đưa tay cởi đai lưng, nàng ngăn cản.

Hai ít mật kề cận. Bộ Tích Hoan xưa nay tuy chẳng mấy đắn, nhưng bao giờ vượt quá giới hạn. Huống hồ đêm nay thể nàng khỏe, càng thể mất chừng mực.

Ngoại bào, trung y, Thần Giáp... từng lớp y phục lượt rơi xuống đất.

Nhà trúc đơn sơ mà thanh nhã, nước từ hồ suối nóng bảng lảng như sương, khiến cảnh vật mắt mơ hồ tựa một giấc mộng. Trong giấc mộng , dường như họ chẳng còn là Đế vương và Đô đốc, cũng chẳng vướng bận triều cục binh quyền, mà chỉ là một đôi phu thê bình thường giữa nhân gian.

Ngoài song, mưa xuân khi thưa khi nhặt. Trong phòng, tự tay tháo trâm, cởi áo cho nàng.

Nếu khung cửa sổ dán thêm một chữ hỷ đỏ thắm, cảnh tượng lúc quả thật chẳng khác nào đêm động phòng hoa chúc.

Đến khi nàng chỉ còn dải vải bó n.g.ự.c và tiết khố, mới bế nàng xuống nước.

“Chàng…”.

“Buông nàng , lát nữa bụng đau, lỡ sặc nước thì ?”.

Từ lúc giúp nàng cởi y phục, Bộ Tích Hoan còn vẻ ung dung trêu ghẹo như ban nãy. Giọng khàn, trầm thấp, khiến nét lười nhác vốn càng thêm vài phần thấm lòng .

Ven hồ xây những bậc đá ngập làn nước ấm. Bộ Tích Hoan xuống bậc đá thấp hơn, ôm Mộ Thanh đặt lên đùi .

Nước hồ ngập quá nửa hai . Suối nước nóng ấm áp, ngâm xuống, Mộ Thanh cảm thấy cơn đau nơi bụng dịu đôi chút.

Tinh thần thả lỏng, nàng liền Bộ Tích Hoan đúng.

Những ngày qua ở quân doanh, quả thật nàng phần mệt mỏi. Hôm nay cưỡi ngựa suốt nửa ngày đường, đến lúc là giờ Tý. Cơn đau bụng giày vò, cộng thêm hương an thần thoang thoảng trong nhà trúc, khiến cả nàng rã rời, chẳng động đậy, chỉ tìm một chỗ dựa mà nghỉ.

Nếu Bộ Tích Hoan xuống cùng, để một nàng ngâm trong hồ suối nóng lúc quả thật .

Mộ Thanh tựa đầu lòng .

Mái tóc đen như mực buông dài bên vai, ôm lấy gương mặt thanh tú tuyệt trần. Dưới làn nước bảng lảng, dung nhan tựa cành hoa hé giữa tiết xuân tháng hai, thanh nhã mà diễm lệ, phong tư khó ai sánh bằng. Chỉ là sắc mặt nàng vẫn còn nhợt nhạt, thiếu chút hồng hào kiều nhu thường thấy ở những thiếu nữ cùng tuổi.

 

Loading...