Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 622: Cái “lều” một canh giờ

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:12
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộ Tích Hoan cúi mắt nàng, bất giác nhớ đầu hai gặp ở Giang Nam.

Khi nàng thanh lãnh, cao ngạo, chẳng hiểu chút nào về tình ý nam nữ. Hắn tốn bao tâm tư mới từng chút một sưởi ấm trái tim nàng. Vậy mà cuối cùng, chẳng chăm sóc cho thể nàng.

Bộ Tích Hoan khẽ thở dài.

“Đồ ăn sai đưa tới quân doanh, nàng chịu khó ăn uống t.ử tế ? Sao vẫn chẳng thêm chút thịt nào?”.

Mộ Thanh nhắm mắt, thản nhiên đáp: “Thêm nhiều thịt quá, ôm nổi ”.

Nàng cứ mở miệng là y như rằng thể khiến nghẹn lời. Bộ Tích Hoan cúi mắt nàng một thoáng, chậm rãi phản kích:

“Xem lời vi phu cũng hẳn đúng. Trên nương t.ử vẫn chỗ đầy đặn hơn ”.

Dải vải bó n.g.ự.c của nàng vẫn tháo. Lời dứt, một bàn tay lướt đến tấm lưng trắng nõn của nàng.

Mộ Thanh định ngăn , nào ngờ Bộ Tích Hoan tháo nút cực kỳ thuần thục. Những ngón tay linh hoạt khẽ móc kéo một cái, lớp vải đang bó chặt quanh lập tức nới lỏng.

Cảm giác gò bó chợt biến mất, Mộ Thanh theo bản năng đưa tay che .

“Che cái gì?”.

Bộ Tích Hoan vẻ bực , giọng điệu còn phần đường hoàng.

“Có nước che , nàng còn sợ ai thấy?”.

Mộ Thanh cúi đầu thử. Quả nhiên nước hồ ngang ngực, nước mờ mịt bảng lảng mặt hồ, những gì bên đều che khuất.

Nàng lúc mới yên tâm, nhắm mắt , thản nhiên tựa tiếp tục ngâm .

Khóe mắt Bộ Tích Hoan thấp thoáng ý . Hắn cũng gì, chỉ ung dung cụp mắt xuống mặt nước, vẻ mặt vô cùng vô tội.

Mặt hồ phẳng lặng như gương, nước lững lờ trôi. Dưới làn nước trong veo, thấp thoáng như đóa tuyết liên soi bóng, trắng ngần ẩn hiện giữa màn sương. Rõ ràng chẳng gió, mà mặt nước khẽ lay, từng vòng sóng nhỏ lăn tăn lan .

Mộ Thanh nào , lời của Bộ Tích Hoan thì đường đường chính chính, thực chất đang cố tình lừa nàng. Hắn tuy thể vận dụng nội lực, nhưng cũng mất hết công lực. Tai mắt vốn tinh nhạy hơn thường, thị lực càng chẳng thể đem so với bình thường.

Nàng thấy. Hắn thấy rõ ràng.

Thế nên khi Mộ Thanh yên tâm nhắm mắt, chỉ lặng lẽ ôm nàng, trong mắt giấu một nét đầy đắc ý, tuyệt nhiên ý định tự thú.

Có điều Mộ Thanh chuyện , nghĩa là nàng chuyện khác. Nàng yên lặng tựa trong lòng ngâm một lúc, bỗng lên tiếng:

“Bộ Tích Hoan”.

“Ừm?”.

“Đã thấy, còn dựng lều?”.

“…”

Bộ Tích Hoan im lặng hồi lâu. Cuối cùng, chỉ bật .

Cách , nếu đây Huyết Ảnh từng bẩm báo , e rằng còn chẳng hiểu nàng đang ám chỉ điều gì. giờ hiểu, chợt nhớ tới một chuyện.

“Bao giờ nương t.ử mới vẽ cho vi phu một bức? Vi phu vẫn đang chờ đấy”.

Mộ Thanh vẫn nhắm mắt, bình thản đáp: “E là vẽ ”.

“Vì ?”.

Bộ Tích Hoan ngạc nhiên: “Chẳng chính nàng bản lĩnh ?”.

“Chàng đừng hiểu lầm. Ta bản lĩnh , chỉ e bản lĩnh phối hợp thôi”.

“…”

Bộ Tích Hoan nheo mắt. Trực giác mách bảo đây tuyệt đối chẳng lời ho gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-622-cai-leu-mot-canh-gio.html.]

“Nàng ý gì?”.

“Tranh của chú trọng tả thực. Muốn vẽ một bức, ít nhất cũng mất một canh giờ”.

Mộ Thanh thong thả : “Ta thể vẽ suốt một canh giờ, nhưng thể dựng lều suốt một canh giờ ?”.

Bộ Tích Hoan im lặng.

Một lúc lâu , Mộ Thanh mới thấy tiếng khe khẽ vọng lên từ lồng n.g.ự.c .

“Thanh Thanh”.

Hắn hồi lâu, đến khi ngừng mới chậm rãi gọi nàng.

“Ừm?”.

Mộ Thanh rõ mấy phần nghiến răng nghiến lợi trong giọng . nàng chắc chắn đêm nay sẽ . Biết rõ chẳng thể gì nàng, cảm giác chỗ dựa nên chẳng sợ gì thế ... quả thật .

“Sau chúng sẽ thành ”.

“Rồi ?”.

“Nương t.ử dù thế nào... cũng nên chừa cho một đường lui chứ”.

“…”

Hai ngâm trong suối nóng câu câu chăng trò chuyện. Nước suối ấm áp, bên cạnh cũng ấm áp.

Không lâu , hạ nhân Cẩn Vương phủ mang t.h.u.ố.c sắc đến tận cửa, còn chu đáo chuẩn thêm hai bộ y phục khô sạch.

Mộ Thanh uống t.h.u.ố.c xong, Bộ Tích Hoan ôm nàng ngâm thêm một lúc. Mãi đến khi nàng trong lòng , mới bế nàng khỏi hồ.

Đêm , hai nghỉ Cẩn Vương phủ.

Mưa xuân tí tách rơi suốt một đêm.

Sáng hôm , hương trúc thanh mát lan khắp khu vườn, lạnh đầu xuân vẫn thấm buốt tận xương. Thế nhưng khi Mộ Thanh bước khỏi phòng, nàng chẳng thấy lạnh chút nào. Trái , cả khoan khoái nhẹ nhõm, bụng cũng ấm áp dễ chịu.

Nàng tối qua Vu Cẩn cho uống thứ t.h.u.ố.c gì, chỉ thấy hiệu quả thật kỳ lạ, qua một đêm mà cả ấm lên nhiều.

“Vương gia chuẩn điểm tâm trong hoa sảnh, mời Bệ hạ và Đô đốc sang dùng bữa”.

Người đến hậu viên mời hai là lão quản gia của Cẩn Vương phủ. Ông vẫn cúi đầu cung kính, mãi đến khi Mộ Thanh và Bộ Tích Hoan xa mới chậm rãi ngẩng lên.

Nhìn theo bóng lưng Mộ Thanh, ông thất thần lẩm bẩm: “Sao ... giống đến ?”.

Sáng nay Mộ Thanh trang phục võ tướng, chỉ đeo mặt nạ. Giữa khu vườn trúc đen thăm thẳm, bóng dáng nàng thanh lãnh, cao nhã, đến cả cảnh sắc u tĩnh quanh vườn dường như cũng lấn át nổi phong tư .

Trong hoa sảnh, Vu Cẩn trông thấy đôi mày ánh mắt quen thuộc , liền sững . Hắn nàng hồi lâu, nhất thời thất thần.

Vu Cẩn vốn mắc bệnh sạch sẽ. Tối qua chịu để Mộ Thanh dùng hồ suối nóng của là chuyện hiếm , sáng nay còn chuẩn một bàn điểm tâm thịnh soạn để tiếp đãi.

Điểm tâm mang hương vị phương Nam, tuy giống khẩu vị Giang Nam, nhưng vẫn phảng phất nét tương đồng, hợp khẩu vị của Mộ Thanh.

“Đầu bếp đưa từ Nam Đồ tới, Đô đốc thấy hương vị chính tông ?”.

Vu Cẩn cầm đôi đũa ngọc, gắp một chiếc bánh bao chay đặt đĩa mặt Mộ Thanh.

“Chắc là chính tông”. Mộ Thanh đáp.

“Ồ?”.

Vu Cẩn thoáng sững , nhưng hề tỏ vẻ phật ý, chỉ ánh mắt sâu thêm.

“Gạo kê ở Thịnh Kinh tất nhiên giống Nam Đồ. Nguyên liệu khác, hương vị khó tránh khỏi đôi phần sai biệt. Đầu bếp Vương gia đưa từ cố quốc tới hẳn là tay nghề, nhưng dù tài nghệ cao đến , e rằng cũng chỉ thể hương vị gần giống quê nhà, khó lòng giữ nguyên vẹn phong vị năm xưa”.

 

Loading...