Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 627: Công khai tra án
Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:17
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tổng hợp những dấu hiệu , thể phán đoán nạn nhân c.h.ế.t ba đến sáu canh giờ. Muốn xác định chính xác hơn, cần một thứ”.
“Thứ gì?”. Nguyên Tu hỏi.
Bộ Tích Hoan lúc đang mang phận Nguyệt Sát, tiện mở miệng, vì chỉ bên cạnh im lặng.
“Cà dược, Dương kim hoa hoặc Lãng đãng thảo”.
Mộ Thanh ngẩng đầu Quý Diên : “Phiền Tiểu công gia đến Cẩn Vương phủ một chuyến, hỏi Vương gia xem trong phủ ba loại d.ư.ợ.c thảo . Chỉ cần một loại là ”.
Trong vòng năm, sáu canh giờ khi c.h.ế.t, đồng t.ử vẫn thể xuất hiện phản ứng tác dụng của một d.ư.ợ.c chất. Muốn tiến hành kiểm tra , Mộ Thanh cần thứ tác dụng tương tự atropin.
Ở Đại Hưng đương nhiên thể tìm t.h.u.ố.c nhỏ giãn đồng t.ử như ở kiếp , nàng chỉ thể tìm những loại thảo d.ư.ợ.c chứa thành phần tương ứng. Ba loại kể đều thể dùng việc .
Mộ Thanh giải thích thêm. Có giải thích, những ở đây cũng chắc hiểu vì nghiệm thi cần đến d.ư.ợ.c liệu.
Quý Diên nàng nhờ vả, lập tức híp mắt, gật đầu vô cùng sảng khoái.
“Đi thì . Một ngàn lạng bạc!”.
Cuối cùng ông trời cũng mắt! Tên tiểu t.ử đáng ghét rốt cuộc cũng ngày mở miệng nhờ .
Nghĩ đến chuyện ở Ngọc Xuân Lâu , Quý Diên vẫn còn đau lòng. Đường đường Tiểu công gia Trấn Quốc công phủ, chẳng những lừa mất hai vạn lạng bạc, trở về còn tổ phụ phạt cấm túc suốt hai tháng, suýt nữa nếm thêm một trận gia pháp.
Món nợ vẫn nhớ kỹ!
“Ta trả cho ngươi”. Nguyên Tu lên tiếng.
“Không cần”.
Mộ Thanh từ chối chút do dự.
“Lần ở Ngọc Xuân Lâu, Tiểu công gia thua đến mức chỉ còn mỗi chiếc khố. Phủ Đô đốc thu của ngài hai vạn lạng bạc . Một ngàn lạng hôm nay cứ trừ thẳng đó là ”.
Quý Diên xong suýt nữa ngã khỏi lưng ngựa. Đang yên đang lành, nhắc chuyện chỉ còn mỗi chiếc khố gì ?
Nguyên Tu khẽ cau mày Mộ Thanh. Nàng tưởng ? Hai vạn lạng , khi vụ án tham ô tiền tuất của Tây Bắc quân phá, nàng nộp bộ quốc khố, một đồng cũng giữ .
Phủ Đô đốc hiện giờ lấy hai vạn lạng bạc? Trong tay nàng, ngoài chút tiền triều đình ban thưởng khi thụ phong tướng quân, căn bản chẳng bao nhiêu.
“Tiểu công gia ?”. Mộ Thanh lạnh nhạt thúc giục.
“Đi, ! Ta !”.
Quý Diên đáp liền mấy tiếng.
Biết tên tiểu t.ử mở miệng lôi chuyện cái khố bêu bàn dân thiên hạ, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chẳng thèm đòi một ngàn lạng .
Hắn xem như hiểu . Tên còn chịu thiệt hơn cả . Hôm nay nếu chịu chạy chuyến , trời mới lát nữa còn thể đào thêm chuyện gì .
Quý Diên lập tức thúc ngựa đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-627-cong-khai-tra-an.html.]
Chỉ điều con hẻm lúc đông nghịt , chen cũng khó chen nổi. May mà ở Thịnh Kinh chẳng mấy ai nhận Tiểu công gia Trấn Quốc công phủ. Thấy ngoài, là việc cho Mộ Thanh, đám bách tính đang nóng lòng chờ xem phá án lập tức phối hợp dạt sang hai bên.
Quý Diên chậm rãi thúc ngựa khỏi hẻm.
Theo là một đội nha sai phụng lệnh Mộ Thanh, đưa bộ của Hạnh Xuân Ban, mấy trăm binh sĩ Trại Đặc huấn, cùng chưởng quỹ và tiểu nhị của khách điếm đêm qua tới đây.
Xem hôm nay, hẻm Hà Hoa thật sự sắp một màn thẩm án giữa phố.
Đó cũng chính là ý định của Mộ Thanh.
Đêm qua Phủ Đô đốc bao trọn Hạnh Xuân Viên, đó xảy án mạng. Xét về thời gian và địa điểm, bộ binh sĩ Trại Đặc huấn đều khó tránh khỏi hiềm nghi.
từ tình trạng t.h.i t.h.ể mắt, Mộ Thanh phần nào nhận vụ án đơn giản. Khả năng hung thủ là của Thủy quân Giang Bắc lớn.
Nếu đóng cửa xét hỏi, âm thầm điều tra, bách tính bên ngoài chân tướng, lời đồn sẽ lan truyền thành hình dạng gì, chẳng ai kiểm soát nổi. Đến lúc đó, một vụ án mạng xảy đêm Phủ Đô đốc bao trọn hí viên dễ thêu dệt thành những câu chuyện phong lưu ô uế.
Nàng cho phép thanh danh của Thủy quân Giang Bắc hủy hoại như . Muốn tra, thì tra ngay mắt bàn dân thiên hạ. Muốn rửa sạch hiềm nghi, thì rửa cho sạch sẽ, đường đường chính chính. Không kẻ nào phép hắt chậu nước bẩn lên đầu Thủy quân Giang Bắc của nàng.
Chẳng bao lâu , những Mộ Thanh yêu cầu đều đưa tới.
Đám thiếu niên Trại Đặc huấn ngày đối đầu Tiêu Kỵ doanh còn trời sợ, đất sợ, mà hôm nay dính một vụ án mạng, trong lòng khó tránh khỏi phần thấp thỏm.
Vừa trông thấy Mộ Thanh, cả đám như lập tức tìm chỗ dựa, đồng loạt thẳng , cất tiếng:
“Đô đốc!”.
“Ta hỏi, ai phép lên tiếng”.
Mộ Thanh chỉ lạnh nhạt liếc qua đám binh sĩ Trại Đặc huấn.
Gần như ngay khi chạm ánh mắt nàng, đám thiếu niên lập tức ưỡn thẳng lưng, chỉnh tề nghiêm, chẳng khác nào đang quân lệnh trong doanh trại. Dù t.h.i t.h.ể m.á.u thịt nham nhở ngay chân Mộ Thanh, cả đám vẫn nhúc nhích, càng ai hé răng thêm nửa lời.
So với họ, của Hạnh Xuân Viên và khách điếm chẳng thể bình tĩnh như .
Binh sĩ Trại Đặc huấn từng theo Chương Đồng ngoài quan ải, tận mắt chứng kiến cảnh vạn quân c.h.é.m g.i.ế.c, m.á.u chảy thành sông, chiến mã giẫm qua xác , m.á.u thịt vó ngựa gần như hòa thành một mớ. Cảnh tượng mắt tuy thê thảm, nhưng vẫn đủ khiến họ thất thố.
Ngược , đám của Hạnh Xuân Viên và khách điếm thấy t.h.i t.h.ể mặt cắt còn giọt máu, hai chân run lên cầm cập.
Mộ Thanh vội tra hỏi. Nàng kiên nhẫn chờ thêm nửa canh giờ, Quý Diên mới trở . Không chỉ mang theo thảo dược, còn đưa cả Vu Cẩn tới.
Mới sáng nay chia tay, giờ gặp , Vu Cẩn vẫn một thanh lãnh xuất trần, thần sắc bình thản như thể chuyện đêm qua từng xảy . Chỉ đến khi ánh mắt lướt qua nữ thi phía Mộ Thanh, hàng mày mới khẽ chau .
“Quý Tiểu công gia đến tìm bổn vương xin thảo dược, nhưng bổn vương Đô đốc định dùng việc gì, nên mang cả ba loại tới đây”.
Trong tay Vu Cẩn là một hộp t.h.u.ố.c nhỏ. Hắn mở nắp, bên trong chia thành ba tầng, mỗi tầng đều chứa đầy d.ư.ợ.c thảo.
Mộ Thanh lời cảm tạ, đó lấy cối giã t.h.u.ố.c trong hòm dụng cụ , bốc một nắm Lãng đãng thảo giã nhuyễn pha thành nước t.h.u.ố.c đặc.
Bộ Tích Hoan và Nguyên Tu bên cạnh chăm chú quan sát.