Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 628: Một giọt Lãng đãng thảo
Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:18
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám bộ khoái lúc ngừng nôn, bách tính vây xem cũng nín thở chờ đợi. Quý Diên vốn chỉ đưa Vu Cẩn tới, nhưng tới thì nhất quyết chịu nữa.
Trong nhất thời, ánh mắt đều đổ dồn đôi tay Mộ Thanh.
Pha t.h.u.ố.c xong, nàng tiện tay bẻ một đoạn cuống thảo dược, chấm lấy một giọt nước thuốc. Hai ngón tay vạch mí mắt nữ thi, nàng cẩn thận nhỏ giọt t.h.u.ố.c mắt.
“Lùi ”.
Mộ Thanh vẫn cúi đầu, chỉ hai chữ.
Bốn nam nhân quanh lập tức hiểu ý, đồng loạt lùi ba bước.
Bộ Tích Hoan ngẩng đầu ánh ban mai, thấy tia nắng chiếu xiên mắt nữ thi. Nước t.h.u.ố.c dần lan . Ngay đó, đồng t.ử của c.h.ế.t bỗng... chậm rãi giãn rộng.
“Trá... trá... trá thi!”.
Một tên bộ khoái sợ đến biến sắc, thất thanh kêu lên.
Đám đông còn kịp náo loạn, Mộ Thanh lạnh lùng liếc sang. Ánh mắt sắc như d.a.o khiến tiếng kêu của lập tức nghẹn trong cổ.
“Tuyệt diệu!”.
Người khác còn hiểu huyền cơ trong đó, Vu Cẩn nhịn cất lời tán thưởng.
Ba loại thảo d.ư.ợ.c Mộ Thanh yêu cầu đều là độc thảo. Riêng Lãng đãng thảo, trúng độc thể xuất hiện những triệu chứng như thất thường, mê sảng, ảo giác, đồng t.ử giãn rộng, mạch đập nhanh... Vu Cẩn thường dùng nó để chế độc, đương nhiên d.ư.ợ.c tính khiến đồng t.ử giãn .
từng nghĩ tới... thứ độc thảo thể dùng để nghiệm thi. Chuyến hôm nay quả nhiên uổng.
Hắn nhiều dịp tận mắt xem Mộ Thanh nghiệm thi, nhưng dường như mỗi chứng kiến, nàng đều thể khiến thấy một điều nay từng nghĩ tới.
“Đồng t.ử vẫn còn phản ứng với thuốc”.
Mộ Thanh buông mí mắt c.h.ế.t xuống, trong đầu nhanh chóng tổng hợp những dấu hiệu kiểm tra.
“Thi thể xuất hiện co cứng , giác mạc vẩn đục, môi bắt đầu nhăn, đồng t.ử vẫn còn phản ứng với t.h.u.ố.c gây giãn. Tổng hợp các dấu hiệu ...”.
Nàng ngẩng đầu.
“Thời gian t.ử vong hai đến ba canh giờ ”.
Bách tính xung quanh còn hiểu nổi vì c.h.ế.t mà đồng t.ử vẫn thể phản ứng, Mộ Thanh chuyển sang bước tiếp theo. Nàng thẳng về phía chưởng quỹ khách điếm.
“Đêm qua ai trực đêm?”.
Chưởng quỹ từ đầu đến cuối dám về phía thi thể. Nghe hỏi, ông vẫn cúi gằm mặt, run rẩy chỉ sang một thiếu niên bên cạnh.
“Bẩm... bẩm Đô đốc, đêm qua là Tiểu Xuyên trực”.
Tiểu Xuyên gọi đến hoảng hốt quỳ sụp xuống.
“Đô đốc! Người... do tiểu nhân g.i.ế.c! Tiểu nhân oan uổng!”.
Mộ Thanh chẳng để ý đến tiếng kêu oan của , hỏi thẳng:
“Từ giờ Sửu đến giờ Dần đêm qua, ai rời khỏi khách điếm ?”.
Tiểu Xuyên thoáng sững . Sau đó lập tức lắc đầu liên hồi.
“Không... ”.
Ánh mắt bất giác lấm lét né tránh.
“Không cần e ngại bọn họ là binh lính trướng mà dám thật. Ngươi chỉ cần trả lời đúng những gì . Đêm qua, từ giờ Sửu đến giờ Dần, ai rời khỏi khách điếm ?”.
“Không ! Thật sự !”.
Tên tiểu nhị lắc đầu như trống bỏi, nhưng dáng vẻ chột đang dối.
Ánh mắt Mộ Thanh lập tức lạnh xuống.
“Người ! Lôi xuống, đ.á.n.h trượng!”.
Đám nha sai phủ Thịnh Kinh vốn đang vòng ngoài ngăn bách tính, trong tay đều cầm sẵn đại trượng. Trịnh Quảng Tề phất tay áo, hiệu cứ theo lệnh Mộ Thanh mà . Hai tên nha sai lập tức xách trượng bước tới.
Tên tiểu nhị sợ đến mềm nhũn cả , cuống quýt kêu lên:
“Đô đốc tha mạng! Tiểu nhân ! Tiểu nhân thật! Tiểu nhân... tiểu nhân đêm qua các quân gia ngoài . Nửa đêm về sáng, tiểu nhân buồn ngủ quá, nên chui xuống gầm quầy... chợp mắt một lát”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-628-mot-giot-lang-dang-thao.html.]
Chưởng quỹ xong tức đến dựng cả râu, giơ chân đá một cú.
“Giỏi lắm! Ăn tiền công của mà đến phiên trực đêm cũng dám lười biếng ngủ gật!”.
Tên tiểu nhị đá lăn đất, ôm lóc t.h.ả.m thiết.
Nguyên Tu khẽ cau mày. Lời khai quả thực bất lợi cho binh sĩ Trại Đặc huấn.
Tên tiểu nhị ngủ quên đúng thời gian xảy án mạng. Nói cách khác, lời khai của thể chứng minh đêm qua binh sĩ Trại Đặc huấn từng rời khỏi khách điếm .
Thế nhưng Mộ Thanh chẳng hề tỏ sốt ruột. Nàng sang ban chủ Hạnh Xuân Viên.
“Đêm qua, từ giờ Sửu đến giờ Dần, ai tới Hạnh Xuân Viên ?”.
Ban chủ vội vàng lắc đầu.
“Bẩm Đô đốc, . Đêm qua Phủ Đô đốc bao trọn cả rạp. Tuy Đô đốc và các quân gia rời sớm, nhưng ngài bao trọn nguyên đêm, tiểu nhân nào dám mở cửa đón khách khác?”.
“Vậy ?”.
Mộ Thanh khẽ lạnh.
Không thì chỉ cần . Cớ gì vội vàng giải thích một tràng? Càng giải thích, càng giống đang cố che giấu điều gì. Lại thêm một kẻ dối.
“Xem ngươi cũng nên nếm thử mùi vị của đại trượng”.
Mộ Thanh liếc sang đám nha sai.
Hai tên nha sai còn kịp xử tên tiểu nhị, lập tức đổi hướng, xách trượng tiến về phía ban chủ.
Ban chủ thấy tình thế , vội quỳ rạp xuống đất.
“Đô đốc! Tiểu nhân đều là sự thật! Ngài... ngài thể tùy tiện đ.á.n.h , bức cung !”.
Mộ Thanh lạnh lùng một lúc. Không nghĩ đến điều gì, nàng bỗng nhắc đến chuyện đ.á.n.h trượng nữa, chỉ hỏi:
“Nói tức là khi rời đêm qua, tất cả trong Hạnh Xuân Viên đều ngủ?”.
Ban chủ ngờ kêu một câu “bức cung” thật sự tránh một trận đòn. Hắn còn tưởng vì ngoài miệng hẻm vô bách tính đang xem, Mộ Thanh e ngại mang tiếng lạm hình ép cung, ảnh hưởng thanh danh nên mới chịu nương tay. Trong lòng âm thầm đắc ý, lập tức gật đầu.
“ ”.
“Sau đó một ai từ bên ngoài bước Hạnh Xuân Viên?”.
“Không một ai!”.
Mộ Thanh .
“Ngươi chắc chứ?”.
Ban chủ thoáng khựng , nhưng nhanh gật đầu.
“Tiểu nhân chắc chắn!”.
“Vậy trong Hạnh Xuân Viên thì ?”.
Mộ Thanh hỏi tiếp, từng chữ đều rõ ràng: “Từ giờ Sửu đến giờ Dần, cũng một ai rời khỏi rạp?”.
“Không một ai!”.
“Tốt”.
Mộ Thanh gật đầu. Chỉ một chữ, giọng điệu bình thản đến mức chẳng chút cảm xúc nào.
Nàng hỏi thêm nữa, xoay trở bên thi thể.
Nguyên Tu gần nhất, thấy khẽ động ánh mắt.
Ban chủ rõ ràng điều che giấu. Với tính tình của Mộ Thanh, tuyệt đối thể chỉ vì một câu “bức cung” mà bỏ qua dễ dàng như thế. Nàng hỏi hỏi mấy , rõ ràng là chính miệng xác nhận lời khai.
Mộ Thanh xổm xuống bên nữ thi, thẳng tay cởi chiếc quần lụa đỏ ả, đó kéo luôn tiết khố xuống.
Nguyên Ngọc “á” lên một tiếng, vội đưa hai tay che mắt, hai má lập tức đỏ bừng.
Xung quanh đồng loạt vang lên những tiếng hít khí lạnh.