Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 629: Dấu vết hành phòng

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:19
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nữ thi dù cũng là nữ tử. Giữa thanh thiên bạch nhật, mặt bao nhiêu mà cởi cả tiết khố thế , quả thực khiến khỏi nghĩ đến hai chữ phong hóa.

Dẫu đôi chân nữ thi lóc đến chỉ còn xương trắng nhuốm máu, nhưng nếu ngay cả tiết khố cũng cởi xuống, bên trong...

lúc còn đang nghĩ ngợi lung tung, Mộ Thanh cúi đầu .

Tiết khố kéo xuống , chỉ dừng ở ngang đầu gối; lớp váy dài bên ngoài vẫn phủ xuống che khuất thi thể. Mộ Thanh thấy tiện quan sát, bèn vén vạt váy lên, cúi hẳn đầu bên kiểm tra.

Gió dường như cũng ngừng thổi. Cả con hẻm thoáng chốc im phăng phắc.

Nguyên Ngọc đỏ bừng cả mặt.

Quý Diên thì trợn tròn mắt. Hắn vốn vẫn cho rằng bản đủ mức mặn nhạt gì cũng nuốt trôi, nào ngờ so với tên tiểu t.ử mắt... khẩu vị của xem vẫn còn thanh đạm chán.

Bộ Tích Hoan vẫn mang gương mặt Nguyệt Sát, thần sắc hề đổi. Chỉ hàng mi khẽ rũ xuống, che khuất ánh mắt thoáng trở nên sâu thẳm.

Mí mắt Nguyên Tu giật liên hồi. Hắn chằm chằm Mộ Thanh đang cúi lớp váy của nữ thi, nhất thời dường như chẳng nên phản ứng thế nào.

thoáng kinh ngạc ban đầu, ánh mắt dần trầm xuống.

Mộ Thanh đương nhiên chuyện vô nghĩa.

Ban chủ rõ ràng đang dối, nàng tiếp tục ép hỏi, trái còn cố ý hỏi hỏi , buộc chính miệng xác nhận hai chuyện — từ giờ Sửu đến giờ Dần, một ngoài nào bước Hạnh Xuân Viên, cũng một bên trong nào rời khỏi đó.

Đến khi khẳng định chắc như đinh đóng cột, nàng mới một tiếng “Tốt”, sang kiểm tra phần hạ của nữ thi.

Hiển nhiên, nàng phát hiện điều gì đó. Hoặc ít nhất, nàng đang tìm gì. Mà thứ đó một khi tìm thấy, thể sẽ trực tiếp chứng minh lời khai của ban chủ là giả.

Bởi , nàng mới vội vạch trần . Nàng đang chờ chứng cứ tự lên tiếng.

Vu Cẩn dời mắt sang chỗ khác, nụ nơi khóe môi phảng phất nét cổ quái.

Cảnh tượng mắt kiều diễm đẫm máu, khiến ít chẳng nên đặt mắt .

Mộ Thanh chỉ nán lớp váy nữ thi chốc lát chui . Vừa dậy, nàng giơ một bàn tay lên.

Dưới ánh nắng ban mai, chiếc găng tay trắng muốt dính vài vệt dịch thể nhờ nhờ.

“Là t.i.n.h d.ị.c.h của nam tử. Đêm qua, c.h.ế.t từng hành phòng với khác”.

Mộ Thanh xoay lòng bàn tay về phía ban chủ Hạnh Xuân Viên. Động tác chẳng khác nào một cái tát vô hình giáng thẳng mặt .

“Ngươi đêm qua một ai Hạnh Xuân Viên”.

Nàng , lạnh nhạt hỏi: “Vậy thể suy , nam nhân từng hành phòng với ả đêm qua đang ở ngay trong Hạnh Xuân Ban của các ngươi ?”.

Sắc mặt ban chủ lập tức đổi. Hàm ý trong lời quá rõ ràng. Nếu đêm qua quả thật ngoài bước , cũng trong rạp rời , nam nhân từng hành phòng với c.h.ế.t chỉ thể là của Hạnh Xuân Ban.

Mà một khi liên quan đến thời điểm xảy án mạng, hiềm nghi g.i.ế.c đương nhiên cũng sẽ rơi xuống đầu trong gánh hát. Ban chủ nào ngờ chỉ vì một câu dối, cuối cùng tự tay kéo bộ của Hạnh Xuân Ban vòng hiềm nghi.

“Còn chịu thật?”.

Mộ Thanh sải bước đến mặt , giơ bàn tay dính dịch thể lên cho rõ.

“Tinh dịch hóa lỏng, nhưng ngả vàng xanh. Màu sắc bất thường, khả năng đang mắc viêm nhiễm ở đường s.i.n.h d.ụ.c hoặc tuyến phụ”.

Nàng dừng một nhịp, ánh mắt lạnh lẽo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-629-dau-vet-hanh-phong.html.]

“Loại bệnh thường gặp ở kẻ túng d.ụ.c quá độ, trầm mê nữ sắc”.

“Cái... cái ...”.

Ban chủ cứng họng, cãi nổi nửa lời, nhưng hai tròng mắt vẫn đảo liên hồi.

Mộ Thanh còn đang vắt óc tìm cách lấp liếm. Nàng lạnh, đột ngột hỏi:

“Đêm qua Hạnh Xuân Ban dùng bữa tối giờ nào?”.

Câu hỏi chuyển hướng quá nhanh, chẳng ai đoán nàng định gì.

Ban chủ giây còn đang cuống cuồng nghĩ cách che giấu chuyện đêm qua, giây hỏi sang chuyện ăn uống. Không theo kịp mạch tra hỏi của Mộ Thanh, chỉ đành ấp úng đáp:

“Sau khi Đô đốc và các quân gia rời , tiểu nhân mới dùng bữa tối”.

“Người c.h.ế.t ăn gì?”.

“Chuyện hỏi trong viện của Xuân Nương. Ả là đào hát hồng bài của gánh hát, ăn uống đều tiểu trù phòng lo riêng, tiểu nhân để ý”.

Nói , ban chủ liếc về phía một tiểu nha chừng mười tuổi.

Tiểu nha co rúm , giọng non nớt nhỏ như muỗi kêu:

“Xuân Nương chỉ ăn hai miếng bánh gạo táo đỏ. Tỷ ... tỷ giữ gìn vóc dáng, buổi tối bao giờ ăn nhiều”.

“Bánh gạo táo đỏ”.

Mộ Thanh gật đầu, xoay trở bên thi thể. Nàng tháo đôi găng tay dính tinh dịch, cẩn thận cất hòm đồ nghề vật chứng, lấy một đôi găng mới đeo .

Không giải thích thêm một lời, nàng trực tiếp tháo chiếc yếm nữ thi. Chiếc yếm gỡ xuống, cảnh tượng m.á.u me dữ tợn bên lập tức phơi bày còn gì che chắn.

Phần da thịt n.g.ự.c và bụng nữ thi lóc gần như sạch sẽ, chỉ còn một lớp mô mỏng bao lấy lục phủ ngũ tạng và ruột bên trong. Hung thủ dường như cố ý chừa lớp mô để nội tạng trào khỏi khoang bụng.

Mộ Thanh tháo mảnh giáp tay, rút con d.a.o giải phẫu giấu bên . Mũi d.a.o hạ xuống chút do dự.

Xoẹt!

Ba đường d.a.o liên tiếp, tạo thành một đường rạch hình chữ Y.

Nhanh, chuẩn, dứt khoát.

Đến khi kịp nhận nàng đang gì thì còn cơ hội ngăn cản.

Mộ Thanh đưa tay tách vết mổ. Khoang n.g.ự.c và bụng lập tức mở .

Một luồng khí tanh hôi của nội tạng xộc thẳng ngoài. Lục phủ ngũ tạng phơi bày ngay mắt bàn dân thiên hạ, một lời báo , khiến tất cả những đang vây xem đều c.h.ế.t lặng.

Một lúc lâu , những tiếng nôn ọe mới liên tiếp vang lên.

Mộ Thanh chẳng buồn để ý ai nôn, ai ngất. Ánh mắt nàng từ đầu đến cuối chỉ đặt thi thể.

Nàng lấy chiếc bát dùng giã Lãng đãng thảo, rửa sạch đặt sang bên cạnh. Sau đó thò tay khoang bụng, lấy dày của nữ thi , rạch một đường.

Toàn bộ dịch vị cùng thức ăn còn sót bên trong đổ bát. Chất dịch đục ngầu lẫn với thức ăn tiêu hóa đầy ắp một bát, mùi chua thối lập tức bốc lên nồng nặc.

 

Loading...