Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 63: Kiêu hãnh nhường này (3)

Cập nhật lúc: 2026-06-16 10:26:39
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bức thư ngắn gọn, những chuyện về bản chỉ vỏn vẹn vài chữ. Nhìn thư như thấy , nếu vụ án, nàng vẫn luôn ít lời như thế.

Ánh mắt nam t.ử dừng ở bốn chữ " ngày về". Đèn cung đình rọi lên những dòng chữ bay bổng, bóng màu đỏ tía, xanh lam đan xen, tựa như tâm tư phức tạp của ai đó, mãi chịu tan .

Không bao lâu , tay áo đỏ của nam t.ử buông xuống, giấu nét mực, như một áng mây đỏ, bỗng nhiên vút khỏi hoa điện, lướt trời cao...

Mộ Thanh đưa khỏi thành buổi trưa. Cùng với nàng trăm , đều là tân binh Tây Bắc nhập ngũ từ thành Biện Hà.

Những đa phần là thiếu niên, áo quần rách rưới, giày dép tả tơi, qua là xuất nghèo khó. Mộ Thanh là duy nhất mặc áo gấm, đường thu hút ít ánh .

Chế độ đẳng cấp của Đại Hưng nghiêm ngặt, thế gia vọng tộc hưng thịnh, tuyển chọn quan vẫn dựa dòng dõi, các chức quan quan trọng trong triều đình đều một ít quý tộc thế gia lũng đoạn, thượng phẩm hàn môn. Điều là do Cao Tổ khi lập quốc phong tước lớn cho công thần, tạo một lớp quý tộc thế gia. Những thế gia trở thành công khanh đời đời, học trò và quan cũ trải khắp thiên hạ, con cháu kế thừa gia học, quan nhập sĩ cực dễ dàng. Trải qua sáu trăm năm, hình thành nên những đại tộc thế gia đời đời quan, sinh một lượng lớn những kẻ xa hoa dâm dật, chi phí xa xỉ của các thế gia còn hơn cả thiên tai. Triều đại hưng thịnh sáu trăm năm ngửi thấy mùi mục nát.

Còn con em hàn môn thứ tộc (nhà nghèo, dòng họ nhỏ) quan bái nhập môn hạ của quý tộc, hoặc môn khách, hoặc môn sinh, quý tộc tiến cử. Nếu con đường , hoặc là cả đời vô duyên với quan trường, hoặc là xếp bút nghiên mà theo việc binh đao, dấn nơi biên ải, đem tính mạng đ.á.n.h cược một tiền đồ, sinh t.ử .

Hai giai cấp cùng chiếu, gả cưới thông hôn, đẳng cấp cực kỳ nghiêm ngặt.

Các thiếu niên tuy bộ vĩ gấm Mộ Thanh, nhưng cũng chất liệu y phục của nàng đắt tiền, khi đường liền tản xa nàng một chút.

Mộ Thanh vốn tính tình lạnh lùng ít , ai kết bạn với , nàng ngược cảm thấy thanh tịnh, cứ thế theo đội ngũ đến nơi đóng quân của trại tân binh.

Hành quân trăm dặm, đến doanh trại thì trời khuya. Trại tân binh đóng chân núi Mân Sơn, đèn đuốc trải mắt như ngàn , cảnh tượng hùng vĩ trải dài khiến kinh ngạc, một cái thấy điểm cuối, chỉ cảm thấy đến hàng vạn .

Người đưa Mộ Thanh và những khác đến là một tiểu hiệu (chức quan nhỏ), cao lớn nhưng rắn rỏi, da dẻ gió Tây Bắc thổi đen nhẻm, khi đôi mắt sáng:

"Chưa đến hai tháng, tân binh báo danh gần năm vạn , Giang Nam cũng ít nam nhi đấy chứ!".

Hắn đưa lệnh bài cho tướng giữ cửa trại, dẫn quân doanh.

Trại tân binh về đêm ồn ào náo nhiệt, vẻ gì của quân đội thép. Tiểu hiệu dẫn đến một quân trướng để nhận quân phục, mỗi hai bộ, cộng thêm hai đôi giày. Tiểu tướng phát quân phục chắc là phát nhiều quen tay, luyện con mắt tinh đời, liếc qua là kích cỡ, chẳng tốn bao nhiêu công sức, quần áo giày dép cho cả trăm phát xong.

Lúc sắp xếp biên chế càng đơn giản hơn, năm một tốp, cứ thế lùa với như lùa đậu, phân xong lều trại liền đuổi nghỉ ngơi.

Trước khi lều, Mộ Thanh cảm thấy kéo tay áo , thấy tiểu hiệu nháy mắt với nàng, nàng bèn dừng bước, ở bên ngoài lều.

"Trước khi Lỗ tướng quân dặn chiếu cố ngươi, trong quân nhận quen, chỉ nhận nắm đấm. Nếu Lỗ tướng quân chiếu cố ngươi, càng phục ngươi. Ngươi đừng trách ngài , quân doanh , ngươi dựa chính ”. Tiểu hiệu nhỏ.

Mộ Thanh gật đầu, ánh đèn bên ngoài lều hắt lên đáy mắt nàng chút ấm áp. Người đều quân Tây Bắc là nam nhi huyết tính, quả nhiên sai.

"Đa tạ Tướng quân chỉ điểm”. Nàng .

Tiểu hiệu gọi là Tướng quân, lập tức ngượng ngùng gãi đầu, mặt đỏ lên: "Đừng gọi là Tướng quân, Lỗ tướng quân mà sẽ đá đ.í.t bảo bộ tịch cho coi”.

Mộ Thanh cụp mắt, nở một nụ nhẹ.

"Sáng mai dậy sớm sẽ thao luyện, chiến sự Tây Bắc đang căng thẳng, tân binh đến Tây Bắc là chiến trường, đường sẽ hành quân thao luyện. Lỗ tướng quân sai, cái hình của ngươi luyện tập cho kỹ, nếu chiến trường c.h.é.m đầu giặc Hồ, sợ cánh tay nhỏ của ngươi vung trường đao nổi. Trên đường cố gắng một chút, sớm ngày tích lũy quân công, phục ngươi thì chúng chuyện cũng tiện hơn”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-63-kieu-hanh-nhuong-nay-3.html.]

Mộ Thanh chỉ mới thắng cược Lỗ Đại, để lộ bản lĩnh gì khác, mà tiểu hiệu nhận định nàng tiền đồ, đối đãi với nàng như nhà.

Sự thẳng thắn chân thành , chút lừa lọc dối trá, dường như khiến nàng ngửi thấy mùi gió tự do của Tây Bắc dù đang ở cách xa ngàn dặm.

Tây Bắc... lẽ thực sự hợp với nàng, mặc dù, đó là mục đích cuối cùng của nàng.

"Đa tạ Tướng quân”. Mộ Thanh một tiếng bước lều.

Nghe tiếng tiểu hiệu lẩm bẩm một bên ngoài, lầm bà lầm bầm: "Đã bảo đừng gọi Tướng quân , thằng nhóc hiểu tiếng thế nhỉ? Sau tránh xa một chút, kẻo Lỗ tướng quân đá thật...”.

Rèm lều buông xuống, ngăn cách tiếng lẩm bẩm bên ngoài. Trong lều vốn tiếng , thấy Mộ Thanh , bỗng nhiên im bặt.

Mộ Thanh quét mắt quanh lều, thấy bên trong bốn gã đàn ông đang cởi trần như nhộng, ha hả quân phục, thuận tiện "thả rông". Ánh mắt nàng hề né tránh, cấu tạo cơ thể đều giống , bàn giải phẫu nàng thấy nhiều .

Lều trại tân binh chẳng qua chỉ là dựng một cái lều vải, đất là cỏ, bên cạnh xếp năm chiếc chiếu cói, điều kiện đơn sơ. Mộ Thanh cùng, chỗ ở giữa đều chọn hết , chừa một chiếc chiếu sát mép lều, gió lùa , Giang Nam mưa nhiều, nếu đêm xuống trời mưa thì chỗ còn hắt nước, căn bản ngủ .

Mộ Thanh để ý, ôm quần áo giày dép đặt lên chiếc chiếu đó. Khi thấy bốn gã đàn ông nhanh chóng mặc xong quân phục, tuổi tác khí độ đều khác .

Một lớn tuổi hơn chút, chừng hơn ba mươi, là một hán t.ử vạm vỡ. Ba còn đều là thiếu niên, một nhóc mặt đen, một thư sinh mặt trắng, còn một mặc quân phục toát lên vẻ võ tướng, tướng mạo tuấn tú, ánh mắt sắc bén.

"Vị đài , tại hạ là Hàn Kỳ Sơ ở Ngô Hương thành Biện Hà, bên cạnh là đồng hương của tại hạ Chương Đồng, dám hỏi danh tính đài?". Thư sinh mặt trắng cân nhắc hỏi.

Chương Đồng chính là thiếu niên tuấn tú khí chất võ tướng , nhíu mày lạnh lùng, lời đầy gai góc: "Hàn hà tất hỏi ? Thứ con cháu hàn môn như , xứng tên họ ?".

Hán t.ử trung niên trông vẻ khá chất phác, nhóc mặt đen thì chút rụt rè, hai đều gì, trốn sang một bên.

Mộ Thanh Chương Đồng, chỉ khẽ gật đầu với Hàn Kỳ Sơ: "Huyện Cổ Thủy, Chu Nhị Đản”.

Lời nàng ngắn gọn, mặt biểu cảm, nhưng bốn trong lều đều khóe miệng giật giật, ánh mắt kỳ quái.

Nhị Đản, Cẩu Oa (chó con), mấy cái tên kiểu ở quê thường thấy, cũng chẳng gì lạ, chỉ là một thiếu niên mặc áo gấm mang cái tên , sự tương phản lớn đến mức thể khiến cảm thấy kỳ quái.

Hàn Kỳ Sơ hồi lâu mới nặn nụ : "Ách, tại hạ bất tài, nhiều huyện chí, thích tìm hiểu địa lý phong tục, huyện Cổ Thủy dường như từng đại tộc họ Chu”.

"Nhà thường dân thôi”.

" y phục đài... tại hạ nếu lầm, hẳn là vĩ gấm”.

"Đánh bạc thắng ”.

Trong lều lập tức im phăng phắc, bốn kinh ngạc.

Hóa ? Thảo nào, con cháu thế gia dựa gia thế là thể quan, đời nào đến nơi khổ hàn Tây Bắc chịu khổ bán mạng? Cho dù tòng quân, cũng tuyệt đối chuyện bắt đầu từ lính trơn.

________________________________________

 

Loading...