Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 630: Bữa ăn trước khi chết

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:20
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người của phủ Thịnh Kinh và bách tính vây xem nôn thốc nôn tháo, tưởng chừng mật xanh mật vàng cũng sắp trào hết.

Chẳng bao nhiêu lúc đang hối hận vì ban nãy ham vui chen xem náo nhiệt.

Quý Diên chính là một trong đó.

Bộ Tích Hoan và Nguyên Tu tuy đều cau mày, nhưng hai vốn quá quen với t.ử thi. Chỉ cần nín thở, ngửi thấy mùi, cảnh tượng mắt vẫn đến mức khiến họ chịu nổi.

Bộ Tích Hoan lặng lưng Mộ Thanh, từ đầu đến cuối hề nhúc nhích.

Nguyên Tu thì phi lên, chộp lấy Nguyên Ngọc. Lúc nàng vẫn còn lưng ngựa, mặt trắng bệch, một tay bụm miệng, hình lảo đảo như sắp ngã xuống. Hắn chẳng chẳng rằng, trực tiếp đưa nàng khỏi hẻm.

Vu Cẩn cũng bất động phía Mộ Thanh. Hắn dùng ống tay áo rộng che kín miệng mũi. Với bản tính ưa sạch sẽ đến gần như khắt khe của , ở nơi lúc chẳng khác nào chịu cực hình. , xem cách Mộ Thanh khám nghiệm, lát nữa ắt sẽ điều đáng . Vì thế chỉ đành c.ắ.n răng nhẫn nhịn.

Quý Diên thì bản lĩnh . Hắn nôn đến trời đất cuồng, ruột gan quặn thắt. Đợi đến khi trong bụng chẳng còn gì để nôn nữa, hai chân cũng mềm nhũn. Hắn chỉ Mộ Thanh, thều thào:

“Cái tên tiểu t.ử nhà ngươi... thù oán gì với tiểu gia ? Tiểu gia ngươi hại đến mức... đến mức nôn cả cơm đêm qua đây ...”.

“Cơm đêm qua, ngươi nôn ”.

Mộ Thanh thậm chí chẳng buồn đầu. Nàng cầm nhíp, gắp cặn thức ăn trong bát thản nhiên :

“Thức ăn cần thời gian tiêu hóa. Cơm và rau quả khi dày một canh giờ vẫn còn giữ hình dạng tương đối nguyên vẹn, chỉ một phần nhỏ chuyển xuống ruột. Sau hai canh giờ, phần lớn nhuyễn thành dạng cháo, chỉ còn sót ít hạt cơm và cặn rau. Đến ba canh giờ, dày về cơ bản trống, nhiều nhất chỉ còn chút vỏ, xơ rau hoặc những thứ khó tiêu hóa”.

Nàng dừng tay, bình thản kết luận:

“Bữa tối của ngươi cách đây năm sáu canh giờ. Tiêu hóa sạch từ lâu . Thứ ngươi nôn là bữa sáng hôm nay”.

Quý Diên: “...”

Mộ Thanh : “Có điều, thật lòng mong ngươi nôn cơm tối qua”.

Quý Diên lập tức cảnh giác nàng.

“Có ý gì?”.

“Nếu năm sáu canh giờ, ngươi vẫn thể ép thức ăn từ đường ruột trào ngược lên thực quản nôn ngoài…”.

Mộ Thanh cuối cùng cũng đầu .

“Vậy cơ thể ngươi đáng nghiên cứu. Ta thể dành riêng cho ngươi một chỗ đài giải phẫu”.

“...”

Quý Diên hiểu hết nàng những gì. hiểu một chuyện. Tên tiểu t.ử chắc chắn đang mắng !

Hắn nhịn nhịn, cuối cùng mới miễn cưỡng đè hai tay xuống, xông tới bóp cổ Mộ Thanh.

Mộ Thanh trở với chiếc bát mặt.

“Theo lời nha , đêm qua Xuân Nương chỉ ăn hai miếng bánh gạo táo đỏ. Từ lúc ả dùng bữa đến khi c.h.ế.t cách một thời gian, bánh gạo đáng lẽ tiêu hóa gần hết. Nếu còn tìm thấy gì trong dày, nhiều nhất cũng chỉ là chút vụn vỏ táo đỏ khó tiêu”.

Nàng dùng nhíp khẽ khuấy phần dịch vị trong bát.

trong thứ khác”.

Mộ Thanh gắp một mẩu thức ăn lên, đưa ánh nắng ban mai.

“Sợi xơ thô, gân thịt. Thịt bò”.

Nàng đặt nó sang một bên, gắp lên một mẩu khác.

“Màu xanh sẫm, trong, còn thấy rõ gân lá. Rau xanh”.

Mẩu thứ ba.

“Màu trắng, nhuyễn một phần nhưng vẫn còn thớ. Có thể là thịt gà hoặc thịt vịt”.

Nàng tiếp tục gắp.

“Thịt”.

“Cuống rau”.

Cuối cùng, Mộ Thanh cúi xuống ngửi phần dịch vị, ánh mắt khẽ động.

“Có mùi hèm rượu. Ả còn uống rượu”.

Nàng gắp thứ gì liền tên thứ , đó xếp từng mẩu ngay ngắn chiếu rơm, thịt một bên, rau một bên, phân loại rõ ràng đến mức chẳng khác nào đang kiểm kê vật chứng.

Chỉ điều, dù nàng sắp xếp gọn gàng đến , đám xung quanh cũng tuyệt đối cảm thấy cảnh tượng thuận mắt hơn chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-630-bua-an-truoc-khi-chet.html.]

Riêng Mộ Thanh vẻ khá hài lòng. Nàng xổm hàng cặn thức ăn phân loại, ngẩng đầu ban chủ Hạnh Xuân Viên.

Khóe môi nàng khẽ cong lên.

“Bây giờ một tin và một tin ”.

Nàng hỏi: “Ngươi tin nào ?”.

Người của Hạnh Xuân Viên ai nấy đều nôn đến mức tưởng chừng mật xanh mật vàng cũng sắp trào ngoài. Ban chủ càng t.h.ả.m hơn, hai chân mềm nhũn như bún, cũng vững, càng chẳng nên lời.

Mộ Thanh “tử tế” lựa chọn.

“Xem tinh thần ngươi lắm. Vậy tin , còn vui lên một chút”.

Nàng chỉ chiếc bát đựng thức ăn trong dày nữ thi.

“Tin là, khi kiểm tra dày, thời gian t.ử vong thể xác định chính xác hơn”.

Mộ Thanh cầm nhíp, lạnh nhạt tiếp:

“Thịt khó tiêu hóa hơn cơm và rau. Trong dày c.h.ế.t hiện vẫn còn khá nhiều thịt và một ít cuống rau, chứng tỏ ba canh giờ , tức giờ Sửu đêm qua, ả vẫn còn sống”.

Nàng ngẩng mắt ban chủ.

“Còn tin là, ngươi và của ngươi đều khai rằng giờ Tý ả chỉ ăn bánh gạo táo đỏ”.

Mũi nhíp khẽ gõ chiếc bát.

“Vậy thịt từ ?”.

Ban chủ há miệng, nhưng thốt nổi một lời.

Mộ Thanh đưa tay chọc nhẹ đoạn ruột trong khoang bụng nữ thi.

“Bánh gạo ăn từ giờ Tý chắc xuống ruột ”.

Nàng liếc .

“Có cần lấy , đưa tận mắt ngươi xem ?”.

Ban chủ lập tức rướn cổ nôn khan mấy tiếng, chỉ còn nước vàng trào lên. Hắn cuống quýt xua tay, sắc mặt trắng bệch.

Không cần! Tuyệt đối cần!

Nếu sớm dối trả cái giá thế , thà khai sạch ngay từ đầu còn hơn.

còn kịp mở miệng, Mộ Thanh cất d.a.o giải phẫu, tháo găng tay dậy. Giọng nàng lạnh hẳn xuống.

“Đêm qua rời Hạnh Xuân Viên giờ Tý”.

“Một canh giờ , Xuân Nương vẫn còn uống rượu, ăn thịt”.

“Ả vốn chú trọng vóc dáng, giờ Tý dùng bữa, tuyệt đối lý do gì đến giờ Sửu ăn thêm một bữa đầy rượu thịt”.

Nàng thẳng ban chủ.

“Chỉ một khả năng”.

“Ả tiếp khách”.

Không khí xung quanh lập tức lặng xuống.

Mộ Thanh tiếp:

“Sau khi ăn uống cùng đó, ả còn hành phòng”.

“Có thể gọi đào hát hồng bài của Hạnh Xuân Viên đến hầu hạ giữa đêm, là kẻ tửu sắc quá độ đến mức thể sinh bệnh…”.

Khóe môi nàng nhếch lên lạnh lẽo.

“Thân phận hẳn thấp”.

“Còn mau khai. Đêm qua Xuân Nương gặp ai?”.

“Khai! Tiểu nhân khai!”.

Ban chủ gần như bật . Lần thật sự phục , cũng thật sự sợ .

 

Loading...