Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 635: Một câu như sấm

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:25
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ai bản công t.ử cởi trói?”.

Tư Mã Kính nở một nụ âm độc: “Đã gan trói bản công t.ử tới đây thì cứ để nguyên như thế! Ta xem, lát nữa tổ mẫu và cữu cữu đến, Trịnh đại nhân sẽ ăn thế nào!”.

Trịnh Quảng Tề sợ Lâm Mạnh. Lão phu nhân Tư Mã gia thì quả thật khiến ông đau đầu.

Mà sợ điều gì, điều lập tức tới.

Tư Mã Kính dứt lời, bên ngoài phủ nha vang lên một trận xôn xao.

Tiếng roi ngựa vun vút xé gió, tiếng vó ngựa dồn dập xen lẫn tiếng quát dẹp đường. Bách tính chen kín cửa nha môn vội vàng dạt sang hai bên, nhường một lối.

Hai cỗ xe ngựa lượt dừng phủ nha.

Lâm Mạnh và phụ Tư Mã Kính — Tư Mã Trung — bước xuống . Theo là Lão phu nhân Tư Mã gia, một phụ nhân dung mạo xinh dìu xuống xe.

Lâm Mạnh và Tư Mã Trung còn bước công đường, giọng Lão phu nhân vang lên từ xa:

“Kẻ nào to gan, dám trói tôn nhi của !”.

ngoài sáu mươi, mái tóc hoa râm, mặc áo váy thêu hạc, tay chống một cây gậy đầu hạc. Tuy tuổi cao nhưng sắc mặt hồng hào, bước chân vững chãi, giọng sang sảng đầy khí lực.

Phụ nhân dìu bà mang một vẻ khác. Dung mạo như phù dung, khí chất dịu dàng điềm tĩnh. Ánh mắt bước xuống xe vội vã hướng công đường, nét u sầu đọng giữa hai hàng mày, tựa cơn mưa xuân dứt, để một sân hoa rụng.

Một tay bà dìu Lão phu nhân, tay chuỗi Phật châu. Hẳn chính là mẫu của Tư Mã Kính.

Tư Mã Trung và Lâm Mạnh bước công đường.

Thấy Nguyên Tu, Vu Cẩn và Quý Diên đều mặt, hai cũng tỏ vẻ bất ngờ. Xem kẻ báo tin kể rõ đầu đuôi sự việc.

Hai tiên thi lễ với Nguyên Tu và Vu Cẩn.

Bọn họ Mộ Thanh từng là thuộc hạ trướng Nguyên Tu, cũng chính nàng lệnh trói Tư Mã Kính. chẳng ai trực tiếp chất vấn nàng.

Tư Mã Trung sang Trịnh Quảng Tề.

“Trịnh đại nhân, vì trói con trai đưa lên công đường?”.

Trịnh Quảng Tề còn kịp mở miệng, Lão phu nhân bước . Vừa trông thấy Tư Mã Kính trói gô giữa đại đường, bà lập tức biến sắc.

“Tôn nhi của !”.

“Tổ mẫu!”.

Tư Mã Kính lết tới, quỳ xuống mặt bà.

“Tôn nhi g.i.ế.c ! Tổ mẫu cứu con!”.

“Đừng sợ, đừng sợ! Có tổ mẫu ở đây!”.

Lão phu nhân đau lòng vuốt quan đầu đích trưởng tôn, đó ngẩng phắt lên, giận dữ quát:

“Kẻ nào là tên sơn dã mãng phu to gan lớn mật, dám trói tôn nhi của !”.

Miệng hỏi là “kẻ nào”, nhưng ánh mắt bà ghim thẳng Mộ Thanh.

Mộ Thanh lãnh đạm .

Ừm. Người nên tới đều tới. Náo nhiệt cũng đủ . Có thể bắt đầu thẩm án.

“Không sai. Tư Mã Kính là do sai …”.

“Khoan !”. Quý Diên đột nhiên chen ngang.

Hắn Lão phu nhân, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Lão phu nhân hỏi kẻ nào trói Tư Mã Kính, đúng ?”.

“Người là do Tiểu công gia đích trói”.

Hắn nhướng mày: “Vậy câu ‘sơn dã mãng phu’ … Lão phu nhân đang mắng đấy ?”.

Lão phu nhân Tư Mã gia nhất thời nghẹn lời. Rõ ràng bà đang mắng tên tiểu t.ử xuất tiện tịch từ chốn sơn dã . Sao Tiểu công gia phủ Trấn Quốc công đột nhiên nhảy nhận lấy?

Mộ Thanh khẽ cau mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-635-mot-cau-nhu-sam.html.]

“Là sai ngươi trói”.

 

Cái tên Quý Diên , cứ nhằm đúng lúc gay cấn mà phát bệnh ngạo kiều? Làm gián đoạn cả việc phá án của nàng.

“Hê! Nói thật đấy”.

Quý Diên lập tức giậm chân phản bác:

“Tiểu công gia lệnh ngươi trói . Ngươi với cùng quan trong triều, đường đường là Tiểu công gia như , dựa lệnh ngươi?”.

Hắn thèm lệnh nàng. Hắn chẳng qua chỉ kiếm một cái cớ thật đường hoàng để chuồn khỏi hiện trường nghiệm thi đáng sợ mà thôi.

“Ừ”.

Mộ Thanh gật đầu.

“Ngươi lệnh ”.

Nàng bình thản bổ sung: “Ngươi chỉ kiếm cớ chạy khỏi hiện trường nghiệm thi thôi”.

“…”

Một đao trúng ngay tim đen. Mặt Quý Diên lập tức đỏ bừng.

Mộ Thanh chẳng buồn để ý đang hổ đến nên lời, sang Lão phu nhân Tư Mã gia, rành rọt :

“Tư Mã Kính là do sai trói tới”.

Màn náo loạn ngắn ngủi khiến Lâm Mạnh và Tư Mã Trung nhất thời chút khó hiểu.

Tiểu công gia phủ Trấn Quốc công từng vì vị Đô đốc Thủy sư Giang Bắc mà mất chức bãi quan, thua bạc ở sòng bài, về nhà còn phạt cấm túc úp mặt tường. Theo lý mà , hai thâm cừu đại hận mới đúng. Sao bây giờ thế nào cũng giống hai bạn gặp là chí chóe?

Lão phu nhân Tư Mã gia chẳng quan tâm đến chuyện đó.

Bà là ruột của Thượng Lăng Quận vương, bản ngự phong Huyện chúa. Trưởng t.ử tuy chỉ mang hàm tứ phẩm, nhưng nắm giữ chức Ngoại thành Thủ úy, vị trí cực kỳ trọng yếu; con dâu trưởng ruột của Hình Bộ Thượng thư Lâm Mạnh.

Thượng Lăng Quận trấn giữ trọng địa phía bắc Trường Giang, nhà đẻ của bà quyền thế hiển hách. Tư Mã gia là thế gia bảy đời quan, căn cơ sâu dày, tuyệt đối hạng mới phất lên thể sánh bằng.

Bởi hôm nay, dù chuyện náo đến mặt Thái Hoàng Thái hậu, bà cũng nhất định đòi cho một lời phân xử!

“Lão lâu bước chân khỏi phủ, chẳng ngờ Phủ doãn Thịnh Kinh từ bao giờ đổi chủ, đến một võ tướng cũng thể đây lệnh cho phủ nha trói !”.

Lão phu nhân chống mạnh đầu gậy hạc xuống nền gạch.

Cộp! Cộp!

Bà chỉ thẳng Mộ Thanh:

“Ngươi dựa dám trói tôn nhi của ? Hôm nay nếu cho rõ ràng, lão sẽ lập tức tiến cung, thỉnh Thái Hoàng Thái hậu phân xử!”.

Mộ Thanh thể kiêng dè nhiều . tuyệt đối kẻ thù g.i.ế.c cha. Nàng lạnh. Từ đầu đến cuối vẫn nguyên tại chỗ, chẳng hề ý dậy, chỉ thản nhiên buông một câu:

“Nếu trói tới… mời Lão phu nhân đích đến công đường?”.

Một câu dứt, bầu khí đại đường lập tức đổi.

Bàn tay đang Phật châu của Lâm thị khẽ siết .

Lão phu nhân chằm chằm Mộ Thanh, giọng bỗng run lên:

“Ngươi… ý gì?”.

Sự run rẩy giống sợ hãi. Mà giống như kinh hãi quá mức, đến đầu lưỡi cũng trở nên cứng đờ.

Mộ Thanh bà.

“Lão phu nhân đích đến đây , còn giả hồ đồ?”.

Nàng từng chữ một: “Xuân Nương là do bà sai g.i.ế.c”.

Một câu như sấm nổ giữa công đường.

 

Loading...