Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 638: Tái hiện hiện trường

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:28
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh chậm rãi :

“Tư Mã Kính si mê Xuân Nương đến mức nạp ả . Bà đưa đến trang viên ngoài thành dưỡng bệnh, lẽ nào phái canh chừng? Huống hồ đó là để chữa bệnh. Lang trung mời tới, hạ nhân trong trang viên càng để mắt đến nhất cử nhất động của . Vậy dựa thể dễ dàng lẻn khỏi trang viên?”.

“Sơ hở thứ nhất”.

Mộ Thanh tiếp tục:

“Sơ hở thứ hai”.

“Tư Mã đại nhân là Ngoại thành Thủ úy, binh lính canh giữ cổng thành đều thuộc quyền quản lý của ông . Tư Mã Kính lén từ trang viên trở thành, thật sự một ai phát hiện? Cho dù cải trang qua cửa thành, ở trang viên phát hiện mất tích, chẳng lẽ lập tức báo về phủ? Trong phủ bỏ , chẳng lẽ đoán thành để gặp Xuân Nương? Nếu thật sự ngăn hai gặp , chỉ cần phái đến Hạnh Xuân Viên chặn ”.

“Vì ?”.

Mộ Thanh thẳng Lão phu nhân.

“Còn sơ hở thứ ba”.

“Tư Mã Kính lén thành, đó ngủ tư trạch ở ngoại thành. Người trong phủ bỏ trốn khỏi trang viên, mà vẫn phái đến tư trạch bắt về”.

Nàng lạnh.

“Quá vô lý! Cho nên chỉ một khả năng. Bà sẽ lén thành gặp Xuân Nương. Và bà cố ý để ”.

Từ lúc bước chân công đường, bất kể Mộ Thanh gì, Lão phu nhân cũng một mực mắng nàng “hồ ngôn loạn ngữ”. , xong từng tầng phân tích, bà như câm, thốt nổi một lời phản bác.

Mộ Thanh tiếp tục:

“Trưởng tùy và phu xe bên cạnh Tư Mã Kính đều là tâm phúc lệnh bà. Bọn chúng giúp Tư Mã Kính trốn khỏi trang viên, giúp tư hội với Xuân Nương. Trưởng tùy kiếm cớ đuổi kiệu phu của Hạnh Xuân Viên về, tạo cơ hội cho tên phu xe đưa Xuân Nương rời khỏi tư trạch”.

Nàng sang tên phu xe.

“Hắn chọn dây thừng gai loại nhỏ vì dễ giấu. Vo nhét tay áo, chẳng ai phát hiện. Sau đó chở Xuân Nương đến hẻm Hà Hoa. Và ngay trong cỗ xe , siết cổ ả đến c.h.ế.t”.

Mộ Thanh chỉ ngoài công đường.

“Chiếc xe ngựa đó chính là hiện trường gây án đầu tiên”.

Cỗ xe bốn bánh hai càng đỗ giữa sân nha môn, mui xe chạm trổ tinh xảo, rèm gấm lộng lẫy xa hoa. Gió xuân lồng lộng cuốn tấm rèm tung bay. Hoa thêu gấm như nở rộ theo gió, những cánh bướm bên bụi hoa tưởng chừng sắp vỗ cánh bay lên.

Một cảnh tượng đẽ như , lúc vô cớ toát vẻ âm u lạnh .

Mộ Thanh sải bước khỏi công đường, vén mạnh rèm xe.

Bốn vách bên trong đều bọc gấm. Một góc đặt lư hương, hương hoa cỏ thoang thoảng lan khắp khoang xe. Chính giữa trải một tấm nệm tròn mềm mại. Chỉ qua cũng những thứ cần mới sạch sẽ.

Mộ Thanh vẫn chui trong.

Nàng lật nệm gấm lên, kiểm tra từng góc, từng khe hở, bỏ sót một chỗ nào. Lúc nghiệm thi, nàng đặc biệt chú ý đến móng tay Xuân Nương. Móng ngón giữa và ngón áp út bên tay trái đều vết nứt, nhưng gãy hẳn. Trong kẽ móng cũng da thịt.

Nói cách khác, lúc siết cổ, Xuân Nương từng giãy giụa, nhưng cào trúng hung thủ. Điểm phù hợp với việc tên phu xe vết cào xước.

Mộ Thanh tìm kiếm dấu vết, tái hiện quá trình gây án trong đầu.

Xuân Nương trong xe. Hung thủ từ phía siết cổ ả mà cho ả kịp đề phòng, thời cơ thích hợp nhất hẳn là lúc ả chuẩn xuống xe. Mà với kết cấu của cỗ xe , vị trí thể tay cũng chỉ hai chỗ…

Đang tập trung tìm kiếm, tấm rèm phía Mộ Thanh bỗng vén lên.

Bộ Tích Hoan bên ngoài, một tay giữ rèm, hình nép lớp gấm. Khóe môi cong lên biếng nhác. Ánh mắt rõ ràng đang hỏi nàng: Làm gì ?

“Đến đúng lúc lắm”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-638-tai-hien-hien-truong.html.]

Mộ Thanh lập tức chui khỏi xe, nhảy xuống đất.

“Lên xe!”.

Bộ Tích Hoan hồ nghi liếc nàng một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo. Trong lúc bước xe, Mộ Thanh công đường lấy sợi dây cương .

Khi nàng trở vén rèm , Bộ Tích Hoan khoanh chân tấm nệm tròn. Hắn mặc y phục vệ, mang khuôn mặt của Nguyệt Sát, nhưng cốt cách vẫn chẳng thể che giấu: Lười nhác mà cao quý. Tựa như dù khoác lên bộ y phục nào, mang gương mặt của ai, khí độ vương giả bẩm sinh vẫn thể mất .

Bộ Tích Hoan nàng, khóe môi mang ý chiều chuộng, ánh mắt như đang hỏi nàng định giở trò gì.

Mộ Thanh chẳng đáp.

Xoẹt!

Nàng thả rèm xuống, vòng sang cửa sổ bên hông xe.

Cộc. Cộc.

Hai tiếng gõ vang lên khung cửa.

Bộ Tích Hoan nhướng mày, mở cửa sổ.

Bên ngoài chẳng thấy bóng . Hắn nghiêng , chồm tới định thò đầu … Một bóng bất ngờ lao tới từ bên hông xe.

Mộ Thanh giang hai tay. Sợi dây cương to bằng ngón tay trong tay nàng lập tức tròng thẳng qua cổ Bộ Tích Hoan.

Cú siết , Mộ Thanh chỉ bộ chứ thật sự dùng sức. Bộ Tích Hoan hề . Bị tập kích bất ngờ, nhất thời mất trọng tâm, theo bản năng đưa tay tìm chỗ bám trong xe.

Xe ngựa Tư Mã gia vốn rộng rãi, cửa sổ cũng nhỏ. Đầu Bộ Tích Hoan tuy sợi dây kéo ngoài, Mộ Thanh vẫn thể xuyên qua trống bên cạnh , quan sát xem hai tay bám để mượn lực.

Cảnh tượng khiến công đường đồng loạt sửng sốt.

Quý Diên lập tức chồm dậy, vượt qua đám Tư Mã gia ngoài.

Vu Cẩn chỉ liếc t.h.i t.h.ể còn giữa công đường, dường như cảm thấy bước qua đó sẽ bẩn vạt áo trắng muốt của , cuối cùng vẫn nguyên tại chỗ.

Nguyên Tu cũng động.

Quý Diên lên che khuất quá nửa tầm . Hắn chỉ thể qua trống về phía cửa sổ xe ngựa. Ánh mắt dừng khuôn mặt đang dây cương kéo ngoài . Mi tâm trầm xuống, tĩnh lặng như vực sâu.

Trên trời, mây đen cuồn cuộn kéo đến. Một trận mưa xuân sắp đổ xuống.

Quan sát xong, Mộ Thanh lập tức buông tay, vòng phía xe vén rèm.

“Xuống xe!”.

Bộ Tích Hoan chỉnh y phục, liếc nàng một cái, khóe môi cong lên như như . Hắn bước đến cửa xe, sợi dây trong tay Mộ Thanh bất ngờ tròng qua cổ.

Nàng thuận thế giật mạnh. Bộ Tích Hoan tức đến bật . Giữa tiếng , lảo đảo ngã trở trong xe, thuận theo lực kéo của nàng nghiêng về phía càng xe.

“Không chỗ ”.

Mộ Thanh thu tay.

“Nạn nhân siết c.h.ế.t ở cửa sổ”.

Mô phỏng xong hai khả năng, nàng lập tức kết luận.

 

Loading...