Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 644: Cái chết của Đào Hương

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:35
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tổ mẫu tra kẻ trộm, cuối cùng đổ hết tội lên đầu hạ nhân bên cạnh mẫu .

Đào Hương, nha chuyên quét dọn bàn trang điểm, lôi tra khảo.

Lão phu nhân gán cho nàng tội lười biếng, sơ suất thất lạc đồ ngự tứ, sai đ.á.n.h trượng đến c.h.ế.t.

Kể từ ngày , mẫu bao giờ nhắc chuyện với nữa. Trong phủ cũng tiếp tục truy xét.

Hôm nay, hộp Bách Hoa Yên Đại tìm thấy chính xe ngựa của . Hắn cũng tự miệng thừa nhận đó là thứ tặng Xuân Nương. Mẫu hẳn sớm đoán đây chính là hộp Bách Hoa Yên Đại thất lạc năm đó. Vậy tại lúc còn cố ý hỏi ?

“Con hỏi ?”.

Hiểu con ai bằng . Lâm thị đứa con trai do chính mang nặng đẻ đau, ánh mắt nhẹ bẫng, u uất đến gần như vô hồn.

“Con tưởng đến hôm nay mới sự thật? Bách Hoa Yên Đại mùi hương đặc biệt, dính lên một hai ngày cũng tan. Từ lúc ban xuống, từng dùng. Mùi hương , quen thuộc hơn bất kỳ ai. Tổ mẫu con tuổi cao, mắt kém mũi cũng chẳng còn thính. chẳng lẽ nhận ?”.

Lão phu nhân đến đây, lập tức trợn mắt Lâm thị. Bà dám bà già đến mức mũi còn thính?

“Con còn nhớ Đào Hương ?”.

Lâm thị hỏi.

“Nhớ”. Tư Mã Kính đáp: “Là đại nha bên cạnh nương. Nhi t.ử từng xin nương mấy , nhưng nương cho”.

“Con chỉ nhớ từng thôi !”.

Lâm thị đột nhiên quát lên.

Bao năm qua bà luôn ôn nhu hiền thục, ăn chay niệm Phật, đến hạ nhân trong phủ cũng từng bà nặng lời lấy một câu. Cơn giận bất ngờ bùng nổ khiến Tư Mã Kính sợ đến biến sắc. Ngay cả Tư Mã Trung và Lão phu nhân cũng giật kinh hãi.

Lâm thị chỉ chằm chằm con trai. Trong mắt là tuyệt vọng.

“Con chỉ nhớ trong phủ nha đầu nào xinh . Chỉ nhớ Đào Hương là đại nha của . con nhớ nó là đứa con duy nhất của v.ú nuôi ?”.

“Ngoại tổ mẫu con mất sớm. Vú nuôi theo xuất giá đến Tư Mã phủ. Đứa con gái duy nhất của bà cũng ở bên cạnh hầu hạ. Ta từng hứa sẽ tìm cho Đào Hương một mối nhân duyên t.ử tế”.

Giọng bà chợt nghẹn .

chỉ vì con… chỉ vì con gây họa mà dám nhận. Còn con mụ già đê tiện , chỉ vì che giấu chuyện cháu đích tôn trộm cống phẩm ngự tứ mang khỏi phủ, liền đổ tội lên đầu một nha . Bà sai đ.á.n.h c.h.ế.t Đào Hương. Tội nghiệp v.ú nuôi của … tuổi già mất đứa con duy nhất để nương tựa, đau đớn thành bệnh. Đến lúc c.h.ế.t… bà vẫn nhắm nổi mắt!”.

“Con mụ già đê tiện” là ai, tất cả trong công đường đều hiểu rõ.

Lão phu nhân trợn ngược hai mắt, suýt nữa tức đến ngất nữa.

Tư Mã Trung nổi giận: “Ngươi—”.

“Ông câm miệng!”.

Lâm thị gắt lên, giọng sắc như dao.

“Ta nhận tội ! Muốn trói thì trói. Muốn hưu thì hưu. Tư Mã gia , chịu đựng hai mươi năm. Ta sớm sống kiểu nữa”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-644-cai-chet-cua-dao-huong.html.]

thẳng Tư Mã Trung.

“Ông là đứa con đại hiếu. Chuyện gì cũng lão thái thái. Ông thừa chuyên quyền độc đoán, mà vẫn mặc kệ bà nuôi dạy Kính nhi. Ông phụ , đến gia pháp cũng dùng con trai . Ra ngoài thì mang danh hiếu tử. chính cái hiếu của ông hại c.h.ế.t Kính nhi!”.

“Còn con!”.

Lâm thị đột ngột sang Tư Mã Kính.

“Ba tuổi khai tâm. Sáu tuổi nhập học. Người dạy con lễ nghĩa liêm sỉ. Vậy mà con thì ? Không liêm sỉ, chỉ đắm chìm trong nữ sắc. Bao nuôi xướng ca bên ngoài. Trộm đồ trong nhà. Đến khi truy hỏi thì hèn nhát dám nhận. Không lấy một chút cốt khí của nam nhi!”.

Tư Mã Kính mắng đến mặt trắng bệch. Lâm thị vẫn dừng.

“Vì một con đào hát, con dám trộm cống phẩm ngự tứ mang khỏi phủ. Con từng dùng đầu mà nghĩ ? Thịnh Kinh mấy kẻ đơn giản? Trong phủ mở tiệc thưởng viên, bao nhiêu con mắt ? Bao nhiêu kẻ chỉ chờ nhà lộ sơ hở? Phụ con khó khăn lắm mới xin cho con một chức nhàn ở Hộ Tào, quản chuyện hộ tịch. Chỉ cần sang năm xuất sĩ là thể nhậm chức. nếu chuyện con trộm vật ngự tứ đem cho xướng ca truyền đến tai Thái Hoàng Thái hậu… con còn giữ nổi chức đó ?”.

“Không quan chức, hôn sự của con càng khó. Đào Hương là đại nha của . Những vật quý trong phòng chỉ con bé phép động . Nếu bảo một tiểu nha nào đó ăn trộm, ai sẽ tin?”.

“Chuyện do chính con gây . Cuối cùng để Đào Hương gánh tội !”.

“Lão tiện nhân!”.

Lâm thị phắt sang lão phu nhân. Ánh mắt dữ dội đến mức gần như xé nát đối diện.

“Bà chuyên quyền độc đoán suốt hai mươi năm. Con trai do m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh , bà cướp nuôi. Trong phủ, chuyện lớn chuyện nhỏ, đối nội đối ngoại, bà đều nắm trong tay. xem!”.

“Bà nuôi dạy cháu đích tôn thành cái thứ gì? Người , ngợm ngợm. Không đánh. Không mắng. Không quản. Từ ngày sinh Kính nhi đến nay, một ngày nào nhịn bà. Cũng một ngày nào mong bà c.h.ế.t sớm!”.

Lão phu nhân ôm ngực, thở dốc như kéo bễ. Một chữ cũng thốt nổi. Bà chỉ run rẩy chỉ tay về phía t.h.i t.h.ể Xuân Nương.

Lâm thị theo, bật lạnh.

“Bà g.i.ế.c con xướng ca là chủ ý của ? Muốn câu: loại xướng ca xứng đáng c.h.ế.t cổng phường bài - là do ?”.

Lão phu nhân run run chỉ bà, miệng mấp máy thành tiếng.

“Không sai. Câu đó là ”.

Lâm thị càng lạnh.

“Làm chồng con dâu hai mươi năm, ai hiểu bà coi Kính nhi như mạng sống hơn . Ta chỉ cần một câu mặt bà… bà sẽ ghi lòng. Sau đó âm thầm sai ”.

Bà chậm rãi bước đến gần lão phu nhân.

chuyện thì đáng là bao? Bà còn nhớ đêm Đào Hương đ.á.n.h c.h.ế.t ? Hôm đó quỳ mặt bà. Ta cầu xin bà: Nương, Bách Hoa Yên Đại do Đào Hương trộm. Người cũng là Kính nhi lấy mà. Xin tha cho Đào Hương một mạng”.

Giọng Lâm thị càng lúc càng lạnh.

“Bà trả lời thế nào?”.

“Bà : Đồ trong phòng còn giữ nổi, đó là do nha đầu lười biếng trốn việc. Cũng là do chủ t.ử như ngươi quản giáo hạ nhân. Ngươi dạy, để lão dạy ngươi”.

 

Loading...