Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 652

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:19:48
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh yên một lát. Đợi sắc mặt trở bình thường mới ngoài.

Dương thị đang đun nước trong bếp. Mộ Thanh bảo bà mang nước tắm gian phòng phụ.

Xưa nay nàng luôn tắm gác. Tối nay đột nhiên đổi chỗ, Dương thị chút ngạc nhiên. bổn phận, hỏi.

“Ta mệt. Đêm nay nghỉ sớm. Bà cũng nghỉ . Phòng ốc cứ để Việt Từ dọn”.

Dương thị đổ đầy nước thùng tắm lui .

Mộ Thanh đóng cửa.

Đến lúc nàng gần tắm xong, Nguyệt Sát trở .

Giữa phòng dựng một tấm bình phong. Hắn đặt khay gỗ đựng hý phục ngoài cửa. Trước khi khép cửa, cổ tay khẽ hất. Khay gỗ lập tức trượt êm sàn thẳng tới bên cạnh thùng tắm.

Kẽo kẹt. Cửa đóng.

Mộ Thanh cúi đầu . Vành tai lập tức đỏ bừng.

Sao cả yếm? Không chỉ yếm. Còn tiết khố. Son phấn. Đại kẻ mày. Son môi. Trâm hoa. Bộ diêu. Hoa điền bằng vàng lá. Tất cả xếp ngay ngắn khay.

“…”

Hiệu suất việc của Nguyệt Sát… quả nhiên càng lúc càng cao.

Trong đầu Mộ Thanh lập tức nảy ý nghĩ… là mặc nguyên chiến bào, bưng cái khay lên gác, ném mặt Bộ Tích Hoan. Bắt mặc. Bắt bôi son điểm phấn.

nghĩ đến bộ dạng lặng lẽ ánh đèn tấu chương cho , lòng nàng mềm.

Mộ Thanh đưa tay nhấc chiếc yếm lên. Lụa mềm mịn trượt qua đầu ngón tay. Dưới ánh nến, hình thêu Hỉ tước đăng mai thấp thoáng hiện . Nàng chằm chằm mấy đóa mai phơn phớt trắng hồng hồi lâu.

Sau đó nghiến răng. Thêu chỗ nào thêu. Lại cứ chọn đúng cái chỗ . Cuối cùng nàng vẫn c.ắ.n răng mặc .

Rồi cúi xuống cầm chiếc tiết khố. Cũng màu đỏ. Dài quá đầu gối ba tấc. Gấu quần thêu những cánh mai rơi tinh xảo.

Lạc mai…

Theo tục lệ Đại Hưng, kiểu tiết khố chỉ tân nương mới mặc.

Hoa mai rơi… ngụ ý trinh nữ sẽ vì tân lang mà “lạc mai” trong đêm động phòng.

“…”

Nguyệt Sát. Đáng c.h.ế.t.

Mặt Mộ Thanh xanh mét. Nàng chỉ bảo tìm hý phục. Hắn rốt cuộc nghĩ ?

Nàng suýt quăng luôn chiếc tiết khố lên thành thùng tắm. nhớ tới nam t.ử gác. Nhớ im lặng bên cạnh suốt mấy canh giờ khi nàng chìm trong vụ án. Nhớ sự thấu hiểu cần thành lời .

Cuối cùng… nàng vẫn c.ắ.n răng mặc .

Mộ Thanh bước khỏi thùng. Khom nhặt áo váy lên. Trong phòng chỉ một ngọn nến nhỏ như hạt đậu. Ánh sáng mờ ảo.

Sau bình phong, bóng thiếu nữ cúi mặc váy, xoay lưng thắt đai, từng đường cong mảnh mai lay động theo ánh lửa.

Mờ mịt. Như một giấc mộng.

Trên gác xép, Bộ Tích Hoan đặt bút xuống. Nhìn về phía cầu thang.

Đi ? Nếu nàng khỏi phủ, nhất định sẽ với . Nguyệt Ảnh cũng sẽ báo.

Im lặng xuống lâu như , lẽ nghĩ điểm gì trong vụ án, đang dặn dò bên .

Thấy nàng trở , dậy lấy tấu bản. Bản nháp xong. cuối cùng vẫn để nàng tự tay chép lên tấu bản.

Hắn xếp giấy, bút mực và bản nháp ngay ngắn chỗ của nàng. Chỉ chờ nàng trở về.

Nhàn rỗi việc gì , Bộ Tích Hoan thuận tay cầm cuốn thủ trát của nàng lên . hững ngày nàng ở Phủ Đô đốc, vẫn thường tới đây xem thủ trát.

Càng , càng thấy kỳ lạ.

Mười phần đến tám chín phần từ ngữ trong đó từng xuất hiện ở triều đại . Thoạt lạ. nghiền ngẫm kỹ, thấy vô cùng hợp lý.

Hắn càng lúc càng tò mò về thế của nàng. Chỉ tiếc một trăm ngày dưỡng thương của qua. Nàng chịu . Hắn cũng chỉ thể chờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-652.html.]

Đọc một lúc, Bộ Tích Hoan dần chìm những con chữ. Cho đến khi tiếng bước chân từ cầu thang vang lên. Hắn vẫn ngẩng đầu. Nghe nhịp bước quen thuộc, là Mộ Thanh, khóe môi cong lên .

“Về ?”.

“Ta còn tưởng nàng…”.

Hắn ngẩng đầu.

Rồi… im bặt.

Nụ cứng môi. Ánh sáng nơi cầu thang tối.

Thiếu nữ từ vùng sáng tối giao chậm rãi bước . Áo khoác ngắn màu hồng rỉ nhạt, thắt đai thêu phượng. Váy lụa cùng màu, in hoa mẫu đơn. Gác xép vốn chẳng lấy một đóa hoa. theo từng bước chân nàng, dường như từng tầng mẫu đơn đỏ thắm đang nở rộ gót.

Váy lụa lay động. Hoa bay chập chờn. Nàng son phấn. Tóc đen chỉ buộc hờ, vài lọn rơi tự nhiên bên má. Vẻ thanh lãnh, thoát tục vẫn còn nguyên. Thế nhưng khoác lên sắc đỏ lộng lẫy … nhan sắc bừng sáng đến mức khiến thể dời mắt.

Nến đỏ. Hương thơm. Lầu các tĩnh lặng.

Nam t.ử bất động. Nhìn nàng đến thất thần.

Mộ Thanh bưng khay gỗ tới. Hai má nóng. Nàng tránh ánh mắt .

“Cái đó… rành mấy thứ ”.

Ý nàng là trang điểm.

Bộ Tích Hoan dường như chẳng thấy. Vẫn .

Vành tai Mộ Thanh đỏ hẳn. Nàng bực đặt phịch chiếc khay xuống mặt .

Cạch!

Bộ Tích Hoan giật tỉnh . Đây lẽ là hiếm hoi thất thố đến .

Hoàn hồn xong, chính cũng bật .

Mộ Thanh đến mức chịu nổi. Nàng ngoắt .

“Nếu quen mắt… ”.

Cổ tay lập tức giữ . Bộ Tích Hoan ngày thường lười nhác đến tận xương. sức tay mạnh đến kinh .

Mộ Thanh kéo lùi hai bước. Cả ngã lòng . Nam t.ử vẫn ghế, ôm lấy nàng, vùi mặt lớp váy đỏ, bật trầm thấp.

Cười lâu. Mới ngẩng đầu.

“Thanh Thanh… chuyện là thật ?”.

Hắn mơ chứ? Niềm vui tới quá bất ngờ. Đến mức cả như vẫn còn lơ lửng mây.

“Giả đấy”.

Mộ Thanh lạnh mặt.

“Vốn định mang lên bắt mặc”.

Bộ Tích Hoan càng vui hơn. Tính nàng thế nào, còn ? Rõ ràng là miệng cứng lòng mềm.

“Nương t.ử thế … cần gì vi phu giả nữ nữa?”.

Hắn thở dài từ tận đáy lòng. Rồi đột nhiên bế bổng nàng lên.

Mộ Thanh khẽ hít . Cả lập tức căng lên.

Bộ Tích Hoan bế nàng đến giường. Mà thẳng tới bàn trang điểm.

Nói là bàn trang điểm, thực chỉ là một chiếc bàn gỗ lê chạm trổ, bên đặt gương đồng.

Hắn đặt nàng xuống ghế tròn.

“Ngồi yên”.

Mộ Thanh đầu . Bộ Tích Hoan tới bàn sách, bê khay son phấn, trâm hoa, hoa điền tới. Hắn đặt từng thứ lên bàn. Rồi lưng nàng. Hai qua gương đồng.

 

Loading...