Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 658
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:19:54
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên đảng phế đế đoạt ngôi, Nguyên Tu thì khó thành sự. Chỉ riêng việc trở Tây Bắc đủ giúp Bộ Tích Hoan giảm bớt áp lực từ chuyện tuyển Hậu. Vậy mà Bộ Tích Hoan vẫn bỏ qua cơ hội bái đường với nàng.
Chiếu thư lập Hậu, tên nữ t.ử khác. Hôn thư, cũng trao cho bất kỳ ai khác. Nói cho cùng, kẻ thật sự để tâm đến danh phận , là . Thậm chí còn coi trọng hơn cả nàng.
“Đi thôi”.
Mộ Thanh thu hồi suy nghĩ.
“Ta còn về đại doanh Thủy quân. Thuận đường thì cùng xuất thành”.
Dứt lời, nàng dẫn theo trăm Trại Đặc huấn thúc ngựa . Nguyên Tu lập tức theo . Mộ Thanh qua cửa thành mới ghìm cương, đầu .
Hàng trăm xe ngựa chở bạc đang lạch cạch nối rời thành. Triệu Lương Nghĩa và Vương Vệ Hải dẫn quân hộ tống phía . Chỉ Nguyên Tu vẫn dừng bên trong cửa thành. Bên cạnh chiến mã của , thấp thoáng một bóng . Người nọ mặc y phục tiểu tư, hai tay nâng cao một phong thư quá đầu. Cổ tay lộ trắng nõn mảnh mai. Chỉ cần liếc qua là nha nữ phẫn nam trang.
Nguyên Tu nhận thư. Hắn chỉ một câu với nàng , đó vung roi, thúc ngựa rời thành.
Gió sớm lạnh buốt. Hai bên đường lớn trong thành chật kín bách tính tới tiễn quân. Nha một giữa dòng . Gương mặt hoang mang, luống cuống, mấy phần cô độc lạc lõng.
Mộ Thanh thoáng suy nghĩ. Hẳn là của Ninh Chiêu Quận chúa.
Lần Nguyên Tu hồi kinh thụ phong, Nguyên gia vốn định ép thành . bởi chuyện tự sát, hôn sự cuối cùng đành gác . Giờ hôn sự định, lên đường, một ít nhất một năm.
Ninh Chiêu Quận chúa cũng tới tuổi xuất giá. Hôm nay tiện đích xuất hiện, sai nha cải trang thành tiểu tư tới đưa thư cũng là chuyện thường tình.
“Đừng nữa”.
Nguyên Tu phi ngựa khỏi thành, thấy nàng vẫn đầu về phía nha , sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Đi!”.
Roi ngựa xé gió. Hắn thúc chiến mã vượt lên , phóng qua cây cầu dài mà hề ngoảnh . Chỉ để một bóng lưng cao ngạo. Giáp bạc lạnh lẽo lóe sáng nắng sớm, tay áo tung phần phật trong gió. Gió ban mai lướt qua kinh thành, cuốn bóng xa dần.
Ngày Nguyên Tu rời kinh, đoàn ngang qua đại doanh Thủy quân Giang Bắc. Những lão tướng Tây Bắc quân ai tiễn. Có lẽ chỉ cần thấy , họ sẽ nhớ Tây Bắc. Nhớ quê nhà. Nhớ đến mức nhịn theo.
Cũng thể bởi họ hứa với Mộ Thanh rằng từ nay còn là tướng lĩnh Tây Bắc quân, tôn nàng Đô đốc. Không quân lệnh của nàng, tự tiện hành động.
Là vì nặng tình. Hay vì giữ lời. Mộ Thanh đều thấy. gì.
Nguyên Tu rời kinh. Quý Diên nhậm chức. Mộ Thanh trở về đại doanh Thủy quân, chính thức bắt đầu những ngày huấn luyện quân.
Trong hai ngày nàng dẫn trăm Trại Đặc huấn về Thịnh Kinh, bốn thao trường lớn trong quân Hàn Kỳ Sơ chỉ huy chuẩn gần như chỉnh.
Cọc gỗ. Bao cát. Đầm lầy. Mương nước.
Mọi thứ đều bố trí xong. Tấu chương xin triều đình cấp thêm lượng lớn khí cụ luyện binh cho bốn thao trường cũng sẵn, chỉ còn chờ nàng trở về xem .
Ba ngày khi tấu chương dâng lên, công văn phê chuẩn của triều đình cùng cáo thị kết án vụ Xuân Nương đồng thời đưa tới đại doanh.
Cáo thị nhắc tới tội trạng của Lão Huyện chúa Tư Mã gia. Toàn bộ trách nhiệm gần như đẩy sang Thượng Thanh Am.
Trong cáo thị rằng:
Thượng Thanh Am thu nhận t.ử nhưng tra xét phận kỹ càng, để tà đạo trộn am, dùng tà thuật mê hoặc Lâm thị — phu nhân Tư Mã — khiến bà thần trí rối loạn, g.i.ế.c lăng nhục thi thể.
Xuân Nương, đào hát của Hạnh Xuân Viên, vì tham danh lợi mà hành sự chừng mực. Lâm thị thương con, tình thể cảm thông, vì khoan xử, chỉ giam trong Phật đường tại phủ, suốt đời bước ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-658.html.]
Trụ trì Thượng Thanh Am vì tội quản thúc bất nghiêm, bắt giam chờ xét xử. Am đường niêm phong. Các đạo cô trong am phân tán tới nơi khác.
Trong cáo thị còn đặc biệt tuyên dương Thủy quân Giang Bắc, khen Mộ Thanh phá án công, ban thưởng một ngàn lượng bạc.
Hơn trăm thiếu niên của Trại Đặc huấn vì vô cớ phủ Thịnh Kinh vây bắt tại khách điếm, mang tiếng nghi phạm, thanh danh ít nhiều ảnh hưởng. Triều đình vì thế đặc cách ban thưởng mỗi hai mươi lượng bạc, coi như trấn an.
Nỗi oan rửa sạch, còn bất ngờ bỏ túi hai mươi lượng bạc, đám thiếu niên tất nhiên vui mừng khôn xiết. Đêm đó, khi kết thúc buổi tập đối kháng, cả bọn mệt đến rã rời, la liệt bãi cát.
Có hào hứng hô:
“Đi ! Về doanh ngủ một giấc cho !”.
“Không về”.
Một bên cạnh khoát tay.
“Có về cũng chẳng ngủ nổi”.
“Sao thế?”.
“Hôm nay hai mươi lượng bạc, tiểu gia đang đau đầu nghĩ xem tiêu thế nào cho hết đây!”.
“Xùy! Đồ vô dụng!”.
Người bên cạnh mắng một câu, tiện chân đá một cái.
Mắng thì mắng , nhưng đối với những thiếu niên xuất nghèo khó trong Thủy quân, hai mươi lượng bạc thật sự là một khoản tiền lớn. Ai mà thèm?
Chỉ cần dốc sức thêm một chút, chẳng những cơ hội theo Đô đốc kinh, mở mang tầm mắt ở chốn hoàng thành phồn hoa, còn thể kiếm ít bạc gửi về phụng dưỡng gia đình. Chuyện như , ai chẳng mong tới lượt ?
Người thưởng thì mặt mày hớn hở. Kẻ thì sang đầy ao ước. Chẳng mấy chốc, đám thiếu niên tụm năm tụm ba, ríu rít bàn xem bạc nên dùng việc gì.
Thạch Đại Hải gãi đầu:
“Trong quân ăn mặc đều cấp phát, cầm từng bạc cũng chẳng tiêu . Ta chỉ gửi về nhà, tiếc là đường xa quá”.
Trong quân chuyên chuyển thư. Cứ nửa năm, binh sĩ gửi thư về Giang Nam một . đường sá xa xôi, trắc trở đủ bề. Thư cho dù thật sự tới Giang Nam, cũng chắc đưa tới tận tay nhà. Thông thường chỉ thể giao cho nha môn các châu huyện, nhờ sai nha chuyển tiếp.
Mà đám sai nha phần lớn lười nhác. Thư ném kho, để chuột gặm nát cũng chẳng ai buồn để ý. Nếu bên trong còn kẹp chút bạc đồ vật, mười phần thì đến tám chín phần bòn rút sạch sẽ. Bởi trong quân chỉ gửi thư về nhà, ít ai dám gửi tiền bạc.
Có tòng quân mười năm từng trở về. Có gia đình mười năm chẳng con còn sống c.h.ế.t. Những chuyện như thế trong quân chẳng hề hiếm.
“Thế thì cứ giữ lấy ”.
Có lên tiếng.
“Chúng là Thủy quân, sớm muộn gì cũng xuống sông đ.á.n.h trận. Đến khi đường thủy, chẳng gần Giang Nam hơn ?”.
Lời dứt, bầu khí lập tức chùng xuống.