Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 663
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:19:59
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọn núi nổi danh nhờ vách đá dựng hiểm trở, phía là hồ Đại Trạch mênh mông, non xanh nước biếc, phong cảnh vô cùng hữu tình.
Dọc chân núi và sườn núi ít điền trang, phần lớn đều thuộc sở hữu của quan quyền quý trong thành Thịnh Kinh. Chiếc xe ngựa lật rãnh , thể cũng là của một nhà quyền quý nào đó.
Mộ Thanh đoán sai.
Chỉ là đến nơi hỏi rõ mới , những thuộc phủ Tham lĩnh Tiêu Kỵ doanh.
Tiêu Kỵ doanh và Thủy quân nay vốn hòa thuận. lúc xe đổ đè , mạng quan trọng hơn cả. Mộ Thanh chút do dự, lập tức lệnh cứu .
Chương Đồng dẫn vài nhảy xuống rãnh, cùng đám gia đinh hợp sức nâng chiếc xe ngựa lên. Một chân của con ngựa kẹt bánh xe.
Mộ Thanh cũng nhảy xuống rãnh, tiên tháo dây cương, chỉ huy nâng bánh xe lên giải cứu con ngựa. Con ngựa đè đến hoảng loạn, liên tục vùng vẫy dậy. Đám gia đinh chỉ chăm chăm nâng thùng xe để cứu chủ nhân, thành sức và sức ngựa cứ giằng co lẫn , chẳng trách nâng mãi vẫn . Hơn nữa, mỗi con ngựa giãy mạnh, xe kéo rung lên, bên càng chịu thêm đau đớn. Nếu cứu ngựa , nâng thùng xe lên cũng chỉ là phí công.
Dưới sự chỉ huy của Mộ Thanh, cùng dồn sức nâng bánh xe. Vừa thoát khỏi vật đè, con ngựa lập tức chật vật bò dậy, hoảng sợ hí vang lồng thẳng rừng.
Chẳng ai còn tâm trí đuổi theo. Mọi tiếp tục hợp sức nâng thùng xe, cuối cùng kéo một thiếu nữ từ bên ngoài.
Thiếu nữ vẫn còn thở. khuôn mặt lấm lem bùn đất, da vài vết trầy xước. Y phục cũng cào rách nhiều chỗ, cả trông vô cùng chật vật.
Đến khi đám gia đinh đưa nàng lên đường mòn, nàng mới từ từ tỉnh . Đôi mắt mở , đám thiếu niên Thủy quân gần đó đều bất giác sững . Cho dù khuôn mặt dính đầy bùn đất, đôi mắt vẫn trong trẻo đến lạ. Tựa một dòng suối nhỏ phản chiếu ánh sáng trong rừng sâu. Lại như mặt hồ cơn mưa gột rửa, trong vắt gợn bụi trần. Nàng giống một đóa lan rừng sinh trưởng nơi thâm cốc, thanh nhã mà tĩnh lặng.
Vừa thoát khỏi một phen sinh tử, trong mắt nàng nửa phần kinh hoảng, cũng chẳng vẻ mừng rỡ vì may mắn sống sót. Rõ ràng còn đang ở độ tuổi thanh xuân, mà khí chất trầm tĩnh đến mức như từng trải qua nhiều chuyện, sớm quen với vô thường sinh tử.
Nha đỡ nàng dậy. Một chân thiếu nữ xe đè trúng. Tuy xương gãy nhưng bước vô cùng khó khăn. Dẫu , nàng vẫn cố nén đau, lên nhún gối hành lễ với Mộ Thanh.
“Tiểu nữ Diêu Huệ Thanh, là thứ nữ của Tham lĩnh Tiêu Kỵ doanh Diêu Sĩ Giang”.
“Đa tạ Đô đốc cứu mạng”.
Thứ nữ?
Mộ Thanh khẽ gật đầu. Nàng vốn để tâm tới phận đích thứ, chỉ cảm thấy khí chất điềm tĩnh của thiếu nữ mặt quả thật hiếm thấy. Cho dù là đích nữ nuôi dưỡng trong phủ lớn, phong thái như cũng xứng đáng. Cứ như thể nàng sớm nếm đủ hỉ nộ ái ố và sóng gió của đời .
“Chỉ tiện tay thôi”. Mộ Thanh đáp nhạt.
So với phận của Diêu Huệ Thanh, nàng hứng thú với việc chiếc xe ngựa vì lật xuống rãnh hơn.
Ngọn núi điền trang san sát, xe ngựa ngày ngày qua . Mấy hôm nay mưa, mặt đường khô ráo, lầy lội, cũng chẳng hố sâu đá lớn cản đường. Một chiếc xe đang yên , thể lật nhào xuống rãnh?
Mang theo nghi ngờ, Mộ Thanh bước xuống sườn dốc. Nhớ lúc cứu ban nãy, nàng chợt nhận chiếc xe chỉ còn ba bánh. Khi mạng quan trọng, nàng thời gian xem xét kỹ. Lần xuống rãnh, nàng men theo dấu cỏ bánh xe đè nát, tìm về phía .
Cách chừng sáu trượng, quả nhiên thấy một chiếc bánh xe rơi lăn lóc dốc cỏ. Chỉ liếc qua một cái, ánh mắt Mộ Thanh lập tức trầm xuống. Nàng xách chiếc bánh xe lên, ném mạnh lên mặt đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-663.html.]
Đợi Chương Đồng cùng những khác tiến gần, nàng mới chỉ phần trục bánh.
“Bánh xe cố ý cưa . Chỗ nối với trục xe còn rõ vết răng cưa. Kẻ tay cưa sâu gần nửa thốn. Lúc xe còn chạy trong thành, mặt đường bằng phẳng nên xảy chuyện. khỏi thành, đường núi xóc nảy, leo dốc. Hai bánh chịu lực lớn, cộng thêm chấn động liên tục, phần cưa dễ gãy lìa”.
Nàng ngẩng mắt lên.
“Đây tai nạn. Có chuẩn từ để hại ”.
Chương Đồng lập tức cau mày. Hắn còn tưởng phu xe điều khiển vững mới xe lật xuống rãnh. Không ngờ âm thầm động tay động chân từ .
Chương Đồng đầu Diêu Huệ Thanh.
Nàng nha dìu tới gần. Nghe Mộ Thanh , đám nha và gia đinh theo hầu đều kinh ngạc thôi. Riêng nha cạnh Diêu Huệ Thanh thì sắc mặt lập tức lạnh xuống, trong mắt thoáng hiện sát khí. Rõ ràng nàng phần nào đoán kẻ chuyện .
Mộ Thanh phản ứng , trong lòng cũng đại khái hiểu . Hơn phân nửa là ân oán trong nội viện.
Nàng :
“Vết cưa đều, hẳn là do loại cưa răng cố định gây . Muốn tìm hung khí khó. Cho dù cùng một thợ rèn , hai lưỡi cưa cũng khó thể để dấu vết giống . Nếu tiểu thư truy kẻ chủ mưu, chỉ cần gom hết cưa trong phủ , đối chiếu với vết cắt bánh xe. Cái nào khớp nhất, nhiều khả năng chính là hung khí”.
Diêu Huệ Thanh xong chỉ khẽ mỉm . Ánh mắt nàng trong veo, bình tĩnh đến mức gần như thấu chuyện. Không kinh ngạc. Cũng sợ hãi. Thậm chí còn vẻ quen với những chuyện như thế , chẳng bận lòng.
Nàng nhún gối hành lễ với Mộ Thanh, dịu giọng :
“Tiểu nữ vốn thể yếu ớt, đến điền trang cũng chỉ để tĩnh dưỡng. Nay may thương ở chân, coi như lý do nghỉ ngơi thêm một thời gian”.
Mộ Thanh hiểu. Nàng gọi đây là “ may thương”, rõ ràng định truy cứu nữa.
Người c.h.ế.t. Người hại cũng lớn chuyện. Mộ Thanh càng chẳng lý do gì xen sâu ân oán nhà khác.
“Đã , chúng xin phép hồi doanh”.
“Hôm nay đa tạ ân cứu mạng của Đô đốc”.
Diêu Huệ Thanh :
“Tiểu nữ nhất định sẽ thư về phủ bẩm báo phụ , để đích đến cảm tạ”.
“Chuyện nhỏ thôi, cần bận tâm”.
Mộ Thanh vẫn chỉ đáp nhạt một câu. Dứt lời, nàng dẫn Chương Đồng cùng lên núi.