Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 665
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:01
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong điền trang Tướng phủ lúc nhiều tiểu thư quyền quý, nàng dám điều hết thị vệ tìm , chỉ thể sai một tiểu tư ngoài lùng sục.
núi non hiểm trở, đường sá lầy lội, gặp mưa lớn gió mạnh, đêm tối mịt mù. Mấy ngày gần đây trong kinh thành cũng chẳng yên . Càng nghĩ, Nguyên Ngọc càng sợ Trịnh Thanh Nhiên xảy chuyện. Nhớ tới chân núi chính là đại doanh Thủy quân, chẳng hiểu nàng cảm thấy chỉ cần tìm Mộ Thanh thì nhất định sẽ cách. Bởi mới tự cưỡi ngựa chạy tới cầu viện.
“Đã báo cho phủ Thịnh Kinh ?”. Mộ Thanh hỏi.
Giờ cửa thành tuy đóng, nhưng của Nguyên gia gọi mở cổng chẳng chuyện khó.
“Đã sai ”.
“Trịnh Thanh Nhiên tới Diêu gia lúc nào?”.
“Khoảng cuối giờ Dậu”.
“Cô bắt đầu sai tìm lúc nào?”.
“Khoảng giờ Hợi”.
Mộ Thanh xong, khẽ cau mày. Giờ gần canh bốn. Người mất tích hai ba canh giờ. Khoảng thời gian dài như , chuyện gì cũng thể xảy .
Nàng lập tức sang Nguyệt Sát:
“Điểm một doanh binh mã. Chuẩn đuốc. Lập tức núi tìm ”.
Nguyệt Sát lĩnh mệnh rời .
Mộ Thanh lúc mới sang Nguyên Ngọc, hỏi:
“Vì tiểu thư một tới đây?”.
Đêm khuya đường núi hiểm trở, ít nhất cũng cùng bảo hộ. Nàng tới cầu viện, thậm chí còn chẳng áo tơi. Hạ nhân ở điền trang Nguyên gia nặng nhẹ thì thôi. Còn Ninh Chiêu Quận chúa? Nàng để cô em chồng tương lai một cưỡi ngựa vượt núi giữa đêm mưa như thế? Đây trong thành Thịnh Kinh.
Nguyên Ngọc liền ngẩng mặt . Nụ chút kiêu ngạo, mang vài phần ngây thơ.
“Bọn họ cũng theo lắm chứ. ai bảo họ đuổi kịp Thanh Thông của ? Tìm thể chậm trễ. Ta chẳng rảnh chờ bọn họ, nên tự tới !”.
Nhìn bộ dạng nàng còn vẻ đắc ý, Mộ Thanh chỉ nhíu mày.
Vị tiểu công chúa Nguyên gia nuông chiều từ nhỏ, quả thật chút trời cao đất dày. May mà tâm tính .
Sắc mặt Mộ Thanh còn kịp giãn , phía xuất hiện một dải ánh đuốc. Tiếng vó ngựa, tiếng gọi xuyên qua màn mưa, càng lúc càng gần. Tiểu tư của Nguyên gia đ.á.n.h xe ngựa chạy tới. Trên xe chuẩn sẵn áo tơi, y phục khô cùng lò sưởi.
Nguyên Ngọc thấy liền bướng bỉnh :
“Không cần! Ta đang mặc đây!”.
Tiểu tư khổ sở khuyên:
“Tiểu thư, xiêm y ướt hết . Quận chúa đặc biệt dặn bọn nô tài chuẩn y phục khô trong xe, còn nhóm cả lò sưởi. Đêm xuân lạnh buốt, mau đồ , nếu sẽ nhiễm phong hàn mất!”.
Không nhắc thì thôi. Bị nhắc một câu, Nguyên Ngọc mới thấy cả lạnh run. cúi chiếc áo tơi đang khoác, nàng chút nỡ cởi.
Vừa định giở tính bướng bỉnh, phía truyền tới tiếng vó ngựa dồn dập.
Đội quân Thủy quân tập hợp xong. Mộ Thanh xoay lên ngựa. Trước khi thúc ngựa rời , nàng chỉ lạnh lùng bỏ một câu:
“Có y phục khô thì mau !”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-665.html.]
Giọng dứt tiếng mưa nuốt mất.
Đám tiểu tư Nguyên phủ đội quân Thủy quân phi ngựa lướt qua mặt, trong lòng khỏi bực bội.
Thái độ gì chứ!
“Đi thôi!”.
lúc , giọng Nguyên Ngọc vang lên. Đám tiểu tư đầu mới phát hiện nàng chui trong xe ngựa từ lúc nào.
Phía đông ngọn núi gãy là rừng cây và những khe rãnh chằng chịt, phía tây phân bố điền trang cùng vườn cây ăn trái. Cỏ cây um tùm, nhà cửa rải rác khắp nơi, tìm một giữa đêm mưa gió chẳng khác nào mò kim đáy bể.
ngay từ lúc lên núi, Mộ Thanh lệnh ưu tiên lục soát phía đông .
Suy nghĩ của nàng đơn giản.
Thứ nhất, khả năng Trịnh Thanh Nhiên đưa khỏi vùng núi cao. Quanh ngọn núi gãy hai đại doanh, một bên là Thủy quân, một bên là Tiêu Kỵ doanh. Phía bắc thông với thành Thịnh Kinh, phía tây dẫn tới huyện Hứa.
Tính từ thời điểm Trịnh Thanh Nhiên mất tích, dù hung thủ đưa nàng thì lúc cổng thành vẫn mở. Hơn nữa nàng là con gái của Phủ doãn Thịnh Kinh. Một khi tin mất tích truyền , chậm nhất ngày mai, chân dung truy tìm của nàng sẽ xuất hiện khắp các huyện lân cận Thịnh Kinh.
Nếu hung thủ còn mang theo đường, chẳng khác nào tự rước họa . Nói cách khác, khả năng lớn Trịnh Thanh Nhiên vẫn còn ở quanh ngọn núi gãy.
Hoặc c.h.ế.t. Hoặc vẫn còn sống.
Nếu c.h.ế.t, những khu rừng rậm cùng khe rãnh ở phía đông là nơi giấu xác lý tưởng. Nếu còn sống, đám điền trang ở phía tây mới là nơi thích hợp để giam .
Dù cũng lục soát cả hai phía, Mộ Thanh liền cho tìm từ phía đông .
Thủy quân điều hẳn một doanh binh lực núi. Hơn hai ngàn cầm đuốc, tản thành từng hàng, lục soát từng tấc rừng theo kiểu trải thảm. Ai nấy đều tưởng đêm nay chắc chắn quần thảo trắng đêm. Không ngờ mới tìm bao lâu phát hiện bất thường.
Một thiếu niên cầm đuốc bên mép mương, gọi bên cạnh tới.
“Ngươi xem, mắt hoa ? Sao thấy nước bùn ở đây đỏ lòm thế ?”.
Mấy lập tức xúm , cùng đưa đuốc xuống soi. Nhìn một hồi, vẫn chẳng ai dám khẳng định.
“Nhìn kỹ thì đúng là đỏ…”.
“Có khi nào do ánh lửa chiếu xuống ?”.
Chẳng bao lâu, quanh đoạn mương tụ một đám .
Mộ Thanh báo liền chạy tới. Chỉ liếc qua một cái, sắc mặt nàng lập tức trầm xuống. Nàng ngẩng đầu dọc theo triền núi, dứt khoát hạ lệnh:
“Men theo con mương , lục soát ngược lên !”.
Nước trong mương vốn mang màu vàng đục của bùn đất. Đất quanh Thịnh Kinh phần lớn là đất phù sa vàng, gặp mưa lớn, dòng nước chảy xuống tất nhiên cũng sẽ đục vàng. những vũng nước đọng mắt ánh lên màu đỏ sẫm. Rõ ràng bình thường. Hơn nữa, giữa mùi mưa và bùn đất còn lẫn một thứ mùi tanh nhàn nhạt.
Mộ Thanh khám nghiệm bao nhiêu thi thể. Mùi máu, nàng tuyệt đối thể nhận nhầm. Muốn nhuộm đỏ cả dòng nước bùn như , lượng m.á.u chảy cực lớn. Mất nhiều m.á.u đến mức … nạn nhân thể còn sống.
Mọi chuyện quả nhiên ngoài dự đoán của nàng. Chỉ điều, nơi tìm thấy t.h.i t.h.ể quen thuộc đến bất ngờ. Dưới rãnh là một chiếc xe ngựa tàn tạ lật nghiêng, chỉ còn ba bánh. Thùng xe mắc bên sườn dốc.
Ánh đuốc chập chờn soi sáng khu vực xung quanh. Gió mưa ngừng quật rèm xe. Từng dòng m.á.u từ trong khoang thấm theo sàn gỗ, chảy ngoài. Tấm ván đáy xe dường như ngâm trong m.á.u suốt nửa đêm, đỏ sẫm một mảng. Ngay cả rèm xe cũng loang lổ vết máu.