Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 667

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:03
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh tiếp tục kiểm tra.

Thật nàng cố tình giải thích cho đám xung quanh . Chỉ vì mỗi khám nghiệm đều bên ghi chép thi đơn, lâu dần thành thói quen khám thuật những gì phát hiện.

Hoen t.ử thi? Màu sắc còn nhạt?

Đám sườn dốc chẳng ai hiểu mấy lời ý nghĩa gì. ánh mắt Mộ Thanh thì mỗi lúc một kỳ quái.

“Vùng mông”… cho văn vẻ thôi, trắng chẳng là cái m.ô.n.g ?

Đô đốc chui trong xe, cởi quần Trịnh tiểu thư để xem m.ô.n.g với đùi ?

Trước đó trong quân từng râm ran lời đồn rằng lúc khám nghiệm nữ thi treo phường bài, Đô đốc từng chui xuống váy cô nương nhà , còn sờ soạng thi thể.

Mọi vốn chỉ coi đó là chuyện tiếu lâm, chẳng mấy ai thật sự tin. Không ngờ đêm nay tận mắt thấy Đô đốc chui xe ngựa, buông rèm kín mít. Nhớ cảnh chiếc xe lúc nãy còn rung rung... Ánh mắt đám thiếu niên Mộ Thanh lập tức càng thêm quái dị.

Đô đốc nhà bọn họ... thật sự sở thích gì kỳ quái đấy chứ?

Mộ Thanh đám đang nghĩ gì. Nàng tiếp tục kiểm tra vùng đầu của thi thể.

“Sau gáy vết thương lún. Xương sọ gãy lún, đây mới là thương tích chí mạng. Hung khí là vật tày, bề mặt góc cạnh đều”.

Nàng cúi sát hơn, tách những sợi tóc quanh vết thương.

“Trên tóc gần miệng vết thương còn dính bùn vàng. Khả năng cao hung khí là một tảng đá”.

Kiểm tra đến vết cắt ở cổ tay, động tác của Mộ Thanh chợt dừng . Nàng kỹ một lúc. Trong đáy mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

“Rìa vết thương nham nhở, biểu bì bong tróc. Hung khí...”.

Nói đến đây, nàng bỗng im bặt.

Mộ Thanh nhấc góc váy t.h.i t.h.ể lên, kiểm tra phía gót chân. Ánh mắt chạm tới, nàng liền sững .

Chương Đồng nhịn , ló đầu trong xe.

Dưới ánh đuốc chập chờn, chỉ thấy phần da thịt gót chân nữ thi rách bật . Giữa lớp thịt đỏ sẫm và gân trắng lộ rõ, dường như còn mắc một vật gì đó.

Mộ Thanh dùng hai ngón tay kẹp vật . Nàng lấy khăn tay bọc , cẩn thận lau sạch bùn m.á.u bám bên ngoài. Nhìn rõ thứ bên trong, ánh mắt nàng lập tức sâu xuống.

“Hung khí ... thú vị thật”.

Mộ Thanh gấp khăn tay , cất .

Chương Đồng còn kịp rõ thứ nàng lấy là gì, nàng bước lên sườn dốc, sang Nguyệt Sát lệnh:

“Điểm năm trăm theo . Số còn ở đây bảo vệ hiện trường”.

Nguyệt Sát lập tức lĩnh mệnh.

Chương Đồng ở dẫn canh giữ.

Trước khi , Mộ Thanh còn dặn :

“Dẫn vài lục soát khu rừng xung quanh. Xem nơi nào mới đào bới ”.

Chương Đồng thoáng sửng sốt.

Trời đang mưa lớn. Đất trong núi ướt sũng, màu đất để xác định chỗ nào từng đào lên gần như thể.

hiện giờ đang là tháng Tư. Cỏ non trong núi mọc um tùm. Nếu chỗ đất đào xới, lớp cỏ phía chắc chắn sẽ để lộ dấu vết.

Chương Đồng Mộ Thanh, dường như nghĩ điều gì.

“Sao ?”. Mộ Thanh .

Chương Đồng chần chừ: “Chẳng lẽ...”.

“Ngươi đoán đúng ”. Mộ Thanh ý giấu: “Còn một t.h.i t.h.ể nữa”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-667.html.]

Dứt lời, nàng dẫn rời .

Mộ Thanh đến điền trang của Tướng phủ. Nơi nàng là điền trang của Diêu gia.

Nàng điền trang Diêu phủ , liền sai Nguyệt Sát dò đường. Nguyệt Sát thi triển khinh công, nhanh về nhanh. Chẳng bao lâu .

Điền trang Diêu gia cách con rãnh nơi xe ngựa lật xa. Men theo đường núi chừng trăm bước sẽ tới một vườn cây ăn trái. Xuyên qua khu vườn thể thấy điền trang giữa ruộng đồng và những hàng cây.

Điền trang lớn, chỉ ba tiền viện.

Từ lúc Tướng phủ phái tới tìm Trịnh Thanh Nhiên, Diêu Huệ Thanh vẫn ngủ yên. Giữa đêm khuya, Mộ Thanh đột nhiên dẫn mấy trăm binh mã tới, đủ sức bao vây kín cả điền trang, khiến đám hạ nhân trong phủ hoảng hốt thôi.

Người đón là một bà quản sự. Vừa thấy đội quân bên ngoài, bà vội nở nụ xã giao:

“Đô đốc nửa đêm tới điền trang của chúng , chuyện gì quan trọng?”.

“Việc hệ trọng”.

Mộ Thanh đáp: “Phiền mời tiểu thư nhà các ngươi đây chuyện”.

Bà quản sự lập tức lộ vẻ khó xử.

“Chuyện ... đêm khuya, tiểu thư đang thương ở chân...”.

“Việc hệ trọng!”. Mộ Thanh chỉ lặp ba chữ.

Bà quản sự nghẹn lời một lúc hỏi:

“Vậy... nô tỳ thể trả lời tiểu thư về chuyện ?”.

“Không !”. Mộ Thanh từ chối thẳng.

Chỉ qua nàng bà quản sự khôn ngoan, nhiều tâm tư. Nếu thật sự hỏi bà , mười câu e rằng hết tám câu sẽ vòng vo quanh chuyện danh tiếng Diêu phủ. Biết rõ hỏi lời thật, nàng chẳng việc gì lãng phí thời gian.

Bà quản sự vốn danh Anh Duệ Đô đốc lạnh lùng cứng rắn, khó chuyện. vẫn cố ngăn cản:

“Đô đốc, giấu gì ngài, tiểu thư nhà chúng xuất giá. Nửa đêm nửa hôm gặp riêng nam tử, e rằng hợp lễ nghi...”.

“Đô đốc là ân nhân cứu mạng của , đội mưa đến đây vì việc hệ trọng. Nếu tránh mặt gặp, mới thật sự là thất lễ”.

Một giọng nữ thanh nhã đột nhiên vang lên từ phía .

Mộ Thanh ngẩng mắt.

Một nha đang xách lồng đèn, dìu Diêu Huệ Thanh chậm rãi bước tới sảnh hoa. Vì chân thương, nàng chậm, bước chân khập khiễng.

Mưa đêm giăng thành màn mỏng giữa sân. Bóng dáng thiếu nữ thấp thoáng làn mưa, vẫn mang vẻ đoan trang, thanh nhã như cũ.

Bà quản sự đầu nàng. Trong đáy mắt thoáng lướt qua một tia lạnh. Diêu Huệ Thanh tự mặt, bà cũng còn lý do ngăn cản. Chỉ đành gượng mời Mộ Thanh sảnh hoa, ngay ngoài cửa, ánh mắt rời bên trong.

Hạ nhân dâng nóng.

Mộ Thanh cởi áo tơi và nón lá, xuống, Diêu Huệ Thanh lên tiếng:

“Giờ Đô đốc đáng lẽ ở trong đại doanh. Nửa đêm đột nhiên tới đây...”.

Trong mắt nàng lóe lên vẻ thông tuệ.

“Có Trịnh tiểu thư xảy chuyện?”.

”.

Mộ Thanh nâng chén nóng lên nhấp một ngụm, ánh mắt vẫn quan sát nét mặt nàng.

“C.h.ế.t ! C.h.ế.t ngay trong chiếc xe ngựa mà tiểu thư dùng lúc tới đây”.

 

Loading...