Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 669
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:05
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Ngọc lập tức rụt cổ, ngoan ngoãn cúi đầu uống canh gừng.
nhớ chuyện một phi ngựa tới đại doanh Thủy quân, nghĩ tới vị thiếu niên khi tự tay đưa áo tơi cùng nón lá cho nàng, hình ảnh chiến bào mưa xối ướt sũng, khóe môi Nguyên Ngọc bất giác cong lên.
Chẳng hiểu vì , bát canh gừng cay nồng trong tay dường như cũng trở nên ngọt ngào hơn đôi chút.
Ninh Chiêu đang bận dặn dò bà tử, để ý vẻ mặt khác thường .
Một lúc , Nguyên Ngọc uống cạn bát canh gừng mới chợt nhớ :
“ . Đô đốc khám nghiệm t.ử thi , lát nữa lẽ sẽ tới đây”.
Ninh Chiêu khựng .
“Đây là án của phủ Thịnh Kinh, c.h.ế.t là con gái Trịnh đại nhân. Anh Duệ Đô đốc là võ tướng, nhúng tay chuyện tra án thế ... e rằng tiện lắm?”.
“Phủ Thịnh Kinh?”.
Nguyên Ngọc đặt mạnh chiếc bát ngọc phỉ thúy xuống bàn, khẩy.
“Phủ Thịnh Kinh mà thật sự bản lĩnh phá án thì tên sát nhân chẳng ung dung g.i.ế.c liền mấy còn chạy lên tận ngọn núi gãy . Trịnh Quảng Tề hưởng bổng lộc triều đình, mà đến con gái ruột của cũng bảo vệ nổi. Lát nữa ông tới đây, còn hết, Ninh tỷ tỷ định trông cậy ông phá án ?”.
Ninh Chiêu cúi mắt trầm ngâm, nhất thời gì.
Nguyên Ngọc tiếp:
“Anh Duệ Đô đốc là ca ca tán thưởng. Văn thể khám nghiệm t.ử thi phá án, võ thể g.i.ế.c giặc báo quốc. Ninh tỷ tỷ tin thì thôi, chẳng lẽ còn tin ánh mắt của ca ca ?”.
“Chuyện ... đương nhiên là tin”.
Ninh Chiêu rũ mắt , gương mặt ánh nến thấp thoáng vẻ e lệ.
“Vậy là ”.
Nguyên Ngọc lập tức vui vẻ:
“Tỷ cứ yên tâm . Nếu Đô đốc chịu nhúng tay, chỉ trong một đêm bắt hung thủ. Bắt sớm một ngày, chúng cũng an tâm sớm một ngày. Chứ cứ thấp thỏm như thế , ai tiếp theo c.h.ế.t tay tên hung thủ sẽ là ai?”.
Nói đến đây, nàng đưa mắt quanh sảnh hoa.
Các tiểu thư quyền quý bên đều biến sắc, liên tục gật đầu tán thành. Thấy đều cùng suy nghĩ, Ninh Chiêu đành nhượng bộ:
“Vậy ở đây chờ Đô đốc. Muội cùng về phòng nghỉ ”.
“Tại ?”.
“Ngọc nhi!”.
Ninh Chiêu bất đắc dĩ:
“Các đều là thiếu nữ khuê các xuất giá. Đêm hôm khuya khoắt gặp nam tử, dù việc chính đáng cũng khó tránh lời tiếng . Dù cũng...”.
Nói tới đây, nàng bỗng dừng . Vẻ mặt thoáng qua chút e thẹn oán trách, ánh nến chập chờn càng trở nên mơ hồ khó đoán.
“Ninh tỷ tỷ, Đô đốc tới đây nhất định sẽ chuyện hỏi”.
Nguyên Ngọc về phòng.
“Nếu tất cả đều hết, ai trả lời?”.
Nàng sang các vị tiểu thư khác:
“Các tỷ cứ sai nha về phòng lấy khăn che mặt tới. Chúng đều che kín dung nhan, cho thị vệ canh giữ ngay bên ngoài sảnh hoa. Quang minh chính đại như , còn ai dám năng lung tung?”.
Các tiểu thư , nhất thời chút do dự.
Một bên là hung thủ bắt, tính mạng chẳng lúc nào sẽ đe dọa. Một bên là thanh danh khuê các.
nghĩ kỹ , những mặt trong điền trang đêm nay đều là các tiểu thư xuất giá. Nếu chuyện truyền ngoài, một mang tiếng thì những khác cũng chẳng tránh khỏi liên lụy. Đã , ai dại dột rêu rao?
Nghĩ thông, liền sai nha về lấy khăn che mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-669.html.]
Khăn mang tới bao lâu, Mộ Thanh cũng đến nơi.
Nàng chỉ dẫn Nguyệt Sát trong phủ. Năm trăm binh sĩ còn chia bao vây chặt chẽ bên ngoài điền trang.
“Đô đốc!”.
Nguyên Ngọc thấy nàng liền dậy nghênh đón. Nàng cũng che mặt.
Ngày thường Nguyên Ngọc thích mặc kỵ trang gọn gàng. Đêm nay khi trở về, nàng sang một bộ nhu quần mềm mại, áo ngắn màu vàng nhạt phối với dải lụa xanh biếc, càng nổi bật vẻ linh động yêu kiều của thiếu nữ.
Mộ Thanh bước sảnh hoa, lập tức ngửi thấy mùi canh gừng thoang thoảng. Nàng liếc qua Nguyên Ngọc.
Thấy đôi mắt thiếu nữ vẫn sáng ngời, sắc mặt cũng vẻ nhiễm bệnh, trong lòng mới âm thầm yên tâm đôi chút.
ngoài mặt nàng vẫn lạnh nhạt, chỉ khẽ gật đầu đáp lễ.
Nguyên Ngọc lập tức cúi đầu xuống. Ánh mắt bình thản chẳng hiểu khiến tim nàng đập nhanh hơn. Nàng vô thức vò chiếc khăn tay trong tay, hàng mi rũ xuống. Khăn che mặt mỏng manh phủ kín nửa khuôn mặt, khiến dáng vẻ vốn hoạt bát bỗng thêm vài phần mềm mại e ấp.
Không ai để ý tới sự khác thường . Bởi lúc , ánh mắt trong sảnh hoa đều đang đổ dồn về phía Mộ Thanh.
Mộ Thanh cũng đảo mắt quanh một lượt.
Thiếu nữ cạnh Nguyên Ngọc, khí chất đoan trang nhất trong , hẳn chính là Ninh Chiêu Quận chúa.
Ninh Chiêu lên tiếng:
“Vụ án phiền Đô đốc . Người , ban tọa!”.
Nguyên Ngọc mới chợt bừng tỉnh, lập tức ảo não. Nàng mà quên mất chuyện mời .
“Không cần!”.
Mộ Thanh từ chối chiếc ghế bà t.ử dọn tới, sang hỏi Nguyên Ngọc:
“Những tiểu thư mời tới điền trang đều mặt ở đây?”.
“Đều ở đây cả!”.
Nguyên Ngọc đáp, vẻ mặt hớn hở như đang chờ khen.
“Đều ở đây?”.
Mộ Thanh đảo mắt qua sảnh hoa.
“Tùy tùng cận của Trịnh Thanh Nhiên cũng ở đây ?”.
Nguyên Ngọc lập tức sững . Ngay đó, khuôn mặt đỏ bừng. Nàng vội sang phía , hạ giọng lệnh:
“Đi gọi bà t.ử hầu hạ Trịnh tiểu thư tới đây!”.
Nha lĩnh mệnh rời . Không bao lâu , nàng dẫn một bà t.ử mặt mày tiều tụy bước . Hiển nhiên bà tin Trịnh Thanh Nhiên qua đời.
Vừa bước sảnh hoa, bà quỳ sụp xuống đất, đến nước mắt nước mũi giàn giụa:
“Quận chúa, tiểu thư, xin các chủ cho tiểu thư nhà nô tỳ!”.
Cái c.h.ế.t của Trịnh Thanh Nhiên quả thực là tai bay vạ gió. Nếu Nguyên Ngọc mời đến điền trang , nàng lẽ gặp nạn. lời , bà t.ử tuyệt đối dám . Tiểu thư nhà c.h.ế.t, Trịnh gia đau lòng là một chuyện, nhưng vì thế mà đắc tội Tướng phủ là chuyện khác.
Nguyên Ngọc :
“Tiểu thư nhà ngươi gặp chuyện ở chỗ , đương nhiên sẽ chịu trách nhiệm. Ta mời Anh Duệ Đô đốc tới đây. Ngài nhất định sẽ bắt hung thủ, trả công đạo cho tiểu thư nhà ngươi”.
Bà t.ử xong lập tức sang dập đầu khấu tạ Mộ Thanh.