Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 67: Lòng chàng lòng ta (3)
Cập nhật lúc: 2026-06-18 04:21:33
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Kỳ Sơ là thư sinh, thư sinh giống võ tướng thô kệch, luôn chú trọng chút văn nhã. Đêm qua lều trại đơn sơ, ngay cả tấm rèm cũng , đồ mặt là chuyện bất đắc dĩ, hôm nay nhất quyết chịu cởi trần nữa.
cũng giống Mộ Thanh, áo quần quấn chặt kín mít, đến một chút gió núi cũng cho lọt .
Chương Đồng liếc Mộ Thanh, khẩy: "Đàn bà ẻo lả!".
Mộ Thanh đầu cũng ngẩng, giọng còn mát lạnh hơn cả gió núi: "Kẻ lắm lời mới là đàn bà”.
Chương Đồng hiểu , nhíu mày nhảy dựng lên: "Ngươi ai. Tiểu gia đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!".
"Chương !".
Hàn Kỳ Sơ day day trán, đau đầu dậy can ngăn. Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử cũng dậy cản Chương Đồng .
Đang lúc hỗn loạn, một lão binh tới giáo trường, từ xa quát mắng: "Đứa nào dám đ.á.n.h giáo trường. Kẻ nào cho phép các ngươi cởi quân phục ? Mặc hết cho lão tử!".
Người đến họ Hùng, tướng mạo cũng y như gấu, vô cùng vạm vỡ. Hắn là Mạch trưởng quản lý ngũ của Mộ Thanh và hơn mười ngũ lân cận, chừng bốn mươi tuổi, là hán t.ử Tây Bắc chính gốc.
Dưới gốc cây, lục tục dậy, mặt đầy khó hiểu.
"Mạch trưởng, cho cởi trần? Giang Nam tháng sáu, nắng c.h.ế.t ”. Thạch Đại Hải thật thà hỏi.
"Nắng? Cái đất Giang Nam gió chẳng tí lực nào, mưa rơi cũng mềm oặt, giữa trưa chút nắng mà các ngươi kêu nắng? Đến Tây Bắc các ngươi mới thế nào là nắng! Hành quân sa mạc, đứa nào dám cởi trần, chỉ cần một canh giờ là lột một lớp da. Phơi một buổi trưa, cũng thành xác khô".
Lão Hùng giọng ồm ồm, xong ngơ ngác. Chế độ hộ tịch Đại Hưng nghiêm ngặt, hán t.ử Tây Bắc chịu nổi khí hậu Giang Nam, tân binh Giang Nam cũng từng thấy đại mạc Tây Bắc.
"Đại mạc vung giáo, nắng gắt g.i.ế.c ", đó là lời trong miệng mấy ông kể chuyện, rốt cuộc nó thế nào, ai từng nên .
"... đây Tây Bắc”.
"Không Tây Bắc cũng cởi trần! Quân Tây Bắc ai sợ nắng!".
Lão Hùng quét mắt , ánh mắt cứng như sắt đá: “Đại tướng quân lệnh! Tướng sĩ giữ tác phong chỉnh tề. Các ngươi tuy là tân binh, nhưng cũng là tân binh của quân Tây Bắc . Một ngày nào đó các ngươi cũng sẽ trở thành Tây Bắc lang đại mạc, trở thành một nhánh tinh binh của quân Tây Bắc. Tinh binh thì dáng vẻ của tinh binh, đừng trông như thổ phỉ".
Mọi lập tức im lặng. Vì con sói đại mạc, vì tinh binh của quân Tây Bắc, trong lòng dấy lên hào khí, ai oán thán nữa, nhanh nhẹn mặc quân phục.
Chương Đồng Lão Hùng với ánh mắt thâm sâu. Nhà xuất võ tướng, từ nhỏ binh thư, rõ đạo cầm quân. Người chỉ là một Mạch trưởng của quân Tây Bắc, tay quản trăm mà cách khích lệ sĩ khí, dạy dỗ tân binh như , đủ thấy tài năng của chủ soái quân Tây Bắc.
Lão Hùng cũng liếc , ánh mắt sắt đá còn trầm hơn lúc nãy: "Vừa là mấy các ngươi định đ.á.n.h hả? Mẹ kiếp, bản lĩnh đều dùng lên cả, chê lão t.ử thao luyện đủ tàn nhẫn thì thẳng, lão t.ử toại nguyện cho các ngươi! Ngũ các ngươi, chạy đường dài một trăm vòng, cử tạ đá một trăm cái, luyện xong hẵng cút ăn cơm!".
Hàn Kỳ Sơ lập tức khổ. Hắn là văn nhân, thể lực kém nhất trong ngũ. Một trăm vòng, một trăm cái, luyện xong thì còn cơm mà ăn? Ăn cơm trong quân doanh như ăn cướp, đến lúc đó sợ là cháo loãng cũng chẳng còn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-67-long-chang-long-ta-3.html.]
Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử đều gãi đầu. Chương Đồng Hàn Kỳ Sơ, trong mắt chút áy náy.
Mộ Thanh lời nào, cúi đầu chạy giáo trường.
như Hàn Kỳ Sơ dự đoán, khi năm luyện xong thì giờ cơm trưa qua từ lâu, bên nhà bếp đến cháo loãng và nước canh cũng chẳng còn. Trưa nhịn đói, chiều tiếp tục thao luyện, đến chập tối, cả năm đều hoa mắt chóng mặt.
Đến giờ cơm tối, Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử dồn hết sức lực chạy về phía nhà ăn, Hàn Kỳ Sơ và Chương Đồng cũng cùng. Mộ Thanh cuối cùng, cố tình chậm , dần dần dòng phía chen , còn thấy bốn nữa. Lúc nàng mới cúi đầu, lặng lẽ tách khỏi đám đông, mò về lều trại.
Về đến lều, nàng lấy một bộ quân phục khô ráo, bưng chậu đồng lén lút khu rừng đêm qua. Đang là giờ cơm, các lều trại đều , Mộ Thanh dễ dàng rừng. Mãi đến khi sâu trong rừng, nàng mới ngẩng đầu lên, hít sâu một .
Ngày hôm nay thật nguy hiểm. Cường độ thao luyện nặng, mồ hôi nhiều, lớp dịch dung mặt nàng bắt đầu trụ nổi.
Màu da nàng dùng thảo d.ư.ợ.c nhuộm, tuy đến nỗi mồ hôi là trôi ngay, nhưng nếu ngày nào cũng đổ mồ hôi nhiều như thế , e là trụ mấy ngày. Còn cặp lông mày , mồ hôi còn đỡ, nhỡ ngày nào trời mưa mà thao luyện thì chắc chắn hiện nguyên hình.
Mộ Thanh nhíu mày. Thuật dịch dung của nàng là học từ một lão nghệ nhân ở huyện Cổ Thủy. Cha nàng là ngỗ tác, khi nghiệm thi thường gặp những kẻ dùng thủ đoạn giang hồ hòng chạy tội, vì thế cũng chút ít về mấy trò mãi võ giang hồ, quen vài nghệ nhân kiếm sống bằng nghề . Những mánh khóe nàng học dùng ở mấy nơi như sòng bạc thì sợ phát hiện, nhưng cường độ thao luyện trong quân quá cao, nàng lo duy trì mấy ngày.
Nơi thảo d.ư.ợ.c trong quân chỉ lều quân y. Quân Tây Bắc quân y theo, giờ đến lều quân y đa phần là tân binh kiết lỵ, cảm nắng. Những bệnh mắc là mắc , nhưng khi thao luyện trầy xước thì thường xuyên, thể lấy cớ đó đến lều y tế xin ít thảo dược. Làm như tuy mạo hiểm, nhưng cũng là cách duy nhất khả thi lúc .
Mộ Thanh quyết định xong xuôi liền bưng chậu quần áo bờ suối. Thân nữ nhi tòng quân nhiều bất tiện, tắm rửa đồ bắt buộc tìm lúc ai chú ý. Nàng từng nghĩ đến chuyện ngoài đêm khuya, nhưng Chương Đồng thành kiến với nàng, võ nghệ, tai thính mắt tinh, ban đêm qua mắt khỏi lều dễ, chỉ giờ cơm là thích hợp. Nhân lúc ăn cơm, trong lều ai, nàng rừng cũng khó phát hiện.
Chỉ là như , mỗi ngày nàng đều nhịn một bữa.
Thao luyện trong quân nặng nhọc, lâu ngày cơ thể chắc chắn chịu nổi, nhưng mắt cũng còn cách nào khác. Nếu việc tắm rửa, đồ và ăn uống đều đảm bảo, trừ phi lều riêng. Theo quân chế Đại Hưng, Đô úy mới lều riêng. Đô úy là trưởng quan của một doanh, quyền năm truân, chỉ huy hai ngàn năm trăm .
Mộ Thanh bưng chậu đồng bờ suối, sang rừng núi bờ bên . Ánh hoàng hôn nhuộm dòng suối thành màu đỏ rực, phản chiếu ánh mắt thiếu niên sáng ngời.
Lập công thăng chức, cư cao vị, đây là cách nhất để che giấu và bảo vệ bản .
Thu ánh mắt từ phương xa, Mộ Thanh xổm xuống soi bóng nước kiểm tra lớp dịch dung mặt, phát hiện ngoài việc hai má đỏ do thao luyện mệt nhọc thì gì bất . Nàng lúc mới thở phào nhẹ nhõm, tảng đá lớn đồ đêm qua, định lau , bộ đồ khô ráo về lều khi giờ cơm tối kết thúc.
Khi xuống đặt chậu, Mộ Thanh bỗng ngẩn — trong khe hở tảng đá đó một vật!
Tảng đá lớn bên bờ suối, mùa mưa nước suối lên xuống bào mòn đá nhẵn thín, tạo thành hốc lõm ẩm ướt, vật đó nhét trong hốc, là một gói giấy dầu.
Mộ Thanh ngẩn một lúc. Khả năng quan sát của nàng vốn nhạy bén, đêm qua trời tuy tối nhưng ánh trăng chiếu, nếu tảng đá vật lạ, nàng thể nào phát hiện . Nghĩa là gói giấy dầu mới nhét đây hôm nay.
________________________________________