Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 670
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:06
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh gì. Nàng lấy từ trong n.g.ự.c một chiếc khăn tay. Ngón tay che kín phần lớn chiếc khăn, chỉ để lộ phần hoa văn thêu ở một góc đưa cho bà t.ử xem.
“Nhìn kỹ! Đây khăn tay của tiểu thư nhà bà ?”.
Bà t.ử dùng tay áo lau nước mắt, chăm chú hồi lâu lập tức gật đầu.
“Không sai! là khăn tay của tiểu thư nhà nô tỳ!”.
“Vì bà dám chắc?”.
“Cái ...”.
Bà t.ử nghẹn ngào đáp:
“Đường kim mũi chỉ của tiểu thư, nô tỳ theo hầu nhiều năm, thể nhận ? Hơn nữa, đóa sen nhỏ khăn là tiểu thư mới thêu xong mấy hôm . Nô tỳ còn từng với tiểu thư rằng đang giữa mùa xuân, dùng họa tiết hoa sen phần hợp thời. tiểu thư bảo ngày nào cũng mai với đào trong vườn, mãi thành chán. Còn mùa hè chỉ còn cách hai tháng. Mùa xuân dùng họa tiết mùa hè, mùa hè dùng họa tiết mùa thu, như mới chút mới mẻ”.
Nhìn vẻ hồi tưởng của bà tử, lúc Mộ Thanh mới thực sự tin lời bà . Nàng giơ chiếc khăn tay lên cho các tiểu thư trong sảnh hoa cùng , :
“Lúc khám nghiệm t.ử thi, tìm thấy chiếc khăn Trịnh Thanh Nhiên. Nó phát hiện trong khu vườn cây ăn trái phía điền trang Diêu phủ”.
Các tiểu thư trong sảnh đồng loạt sững , ánh mắt , sắc mặt đan xen giữa sợ hãi và kinh ngạc.
Mộ Thanh tiếp tục:
“Qua khám nghiệm thể xác định Trịnh Thanh Nhiên c.h.ế.t ba canh rưỡi. Nàng rời cuối giờ Dậu, khi đến Diêu phủ đưa quà bồi bổ thì lập tức rời khỏi đó. Nói cách khác, nàng c.h.ế.t khi rời Diêu phủ”.
“Vì , khi tới đây, ghé qua điền trang Diêu phủ một chuyến. Men theo khu vườn cây ăn trái từ Diêu phủ về phía , tìm thấy chiếc khăn tay Trịnh Thanh Nhiên mang theo bên , đồng thời phát hiện hai tảng đá dính máu”.
“Qua vết thương thể phán đoán, nàng dùng đá đ.á.n.h mạnh gáy mà c.h.ế.t, đó t.h.i t.h.ể giấu trong xe ngựa. Mà chiếc xe ... cũng chính là xe của Diêu phủ”.
Sảnh hoa lập tức chìm im lặng.
Trịnh Thanh Nhiên đến Diêu phủ đưa quà, c.h.ế.t trong khu vườn gần Diêu phủ, cuối cùng t.h.i t.h.ể giấu xe ngựa của Diêu phủ. Từng manh mối đều hướng về Diêu gia. Chuyện ... quả thật quá mức trùng hợp.
Ninh Chiêu lên tiếng :
“Đô đốc là ý gì? Chẳng lẽ g.i.ế.c Trịnh tiểu thư hung thủ gây hai vụ án mạng trong thành Thịnh Kinh?”.
“Hay là... của Diêu phủ tay?”. Một giọng nữ khác vang lên.
Mộ Thanh đầu sang, chỉ thấy vị tiểu thư dùng khăn lụa che kín nửa mặt, rõ dung mạo. Dáng nàng khá cao, lúc chuyện còn kín đáo liếc những xung quanh như tìm sự đồng tình.
“Cái c.h.ế.t của Trịnh tiểu thư, từng chi tiết đều dính đến Diêu phủ. Chẳng quá trùng hợp ?”.
Không ai lên tiếng phụ họa. ánh mắt các tiểu thư giao , nào nấy đều như điều suy nghĩ.
Mộ Thanh nhướn mày:
“Vì tiểu thư như ?”.
Vị tiểu thư nàng. Chỉ một cái liếc mắt nhanh, nhưng ánh sắc lạnh như lưỡi dao.
Mộ Thanh còn kịp kỹ, nọ cụp mắt xuống, vẻ e dè vì nam nữ hữu biệt, dám nàng thêm.
“Tiểu nữ hiểu chuyện phá án. Chỉ cảm thấy kỳ lạ nên thuận miệng đoán thôi”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-670.html.]
Những còn cũng lượt cúi đầu, dường như sợ Mộ Thanh tiếp tục truy hỏi. Thái độ né tránh khiến nghi hoặc trong lòng Mộ Thanh càng sâu hơn.
Nàng khẽ nhíu mày.
Nguyên Ngọc liếc Ninh Chiêu:
“Ninh tỷ tỷ...”.
Sắc mặt Ninh Chiêu nhạt đôi chút. Nàng trở ghế, mặt sang một bên, vẻ mặt thấp thoáng chút thất ý, tự giễu:
“Có gì mà thể ? Thịnh Kinh gì bí mật. Chuyện còn ai nữa? Cứ . Bắt hung thủ sớm một ngày thì cũng sớm yên lòng”.
Nghe nàng , Nguyên Ngọc mới sang Mộ Thanh:
“Đô đốc còn nhớ ngày ngài rạch n.g.ự.c lấy d.a.o cứu ca ca ?”.
Mộ Thanh đáp, chỉ im lặng nàng tiếp.
“Hôm đó, khi hôn mê, ca ca từng gọi một chữ Thanh. Đô đốc khi còn tưởng ca ca đang tới thanh lâu. đó cô mẫu và mẫu đều tin. Thật cũng tin”.
Nguyên Ngọc nghiêm túc:
“Ca ca là hùng hào kiệt, thể lưu luyến chốn yên hoa?”.
“Cô mẫu và mẫu đoán rằng lẽ trong lòng ca ca ý trung nhân, mà khuê danh chữ Thanh, nên mới ngóng khắp các phủ trong triều xem nhà nào tiểu thư mang chữ trong tên”.
“Kết quả tìm hai . Trịnh tiểu thư và Diêu tiểu thư”.
Nguyên Ngọc hề nhắc đến chuyện Nguyên Tu từng với nhà rằng trong lòng, chỉ dùng một câu “ lẽ ý trung nhân”. Rõ ràng nàng cố ý giữ chút thể diện cho Ninh Chiêu.
Đây là đầu tiên Mộ Thanh đến chuyện . Trong lúc nàng còn đang suy nghĩ, Nguyên Ngọc tiếp:
“Mẫu ... từng mang tên Trịnh tiểu thư và Diêu tiểu thư cho ca ca xem, hỏi trong lòng là ai. Không ngờ ca ca lập tức nổi giận, còn cấm mẫu nhắc chuyện nữa. Mẫu sợ tức giận ảnh hưởng sức khỏe nên đó dám hỏi thêm”.
Nguyên Ngọc đang dối.
Nàng nhắc tới chuyện Trịnh Thanh Nhiên và Diêu Huệ Thanh từng lén đưa Tướng phủ trong một đêm. Chuyện mặc dù truyền khắp Thịnh Kinh, nhưng tin đồn vẫn chỉ là tin đồn. Nếu lúc toạc mặt , chẳng khác nào tát thẳng mặt Ninh Chiêu. Huống hồ chính thất còn rước cửa mà đưa nữ t.ử khác phủ, chuyện truyền ngoài cũng chẳng vẻ vang gì cho Tướng phủ.
Bởi nàng chỉ tránh nặng tìm nhẹ, rằng mẫu từng đưa tên hai cho Nguyên Tu xem. dù nàng , Mộ Thanh cũng .
Nguyên Ngọc tính tình thẳng thắn, lòng gần như hết lên mặt. Lúc chuyện ấp úng, ánh mắt tránh né, cho dù khăn che kín nửa khuôn mặt cũng chẳng giấu nổi. Chuyện tuyệt đối đơn giản như lời nàng kể.
Khi Nguyên Tu thương nặng, tính mạng nguy kịch. Nguyên Mẫn và Hoa Quận chúa thể vì vui lòng nên tự ý đưa Hầu phủ.
Mộ Thanh lạnh trong lòng. Hóa ... động cơ gây án ở đây.
“Đô đốc hỏi những chuyện , chẳng lẽ hung thủ g.i.ế.c Trịnh tiểu thư thật sự tên cuồng sát trong thành Thịnh Kinh?”.
Nguyên Ngọc phá án. nàng một điều. Nếu hung thủ thật sự là kẻ , Mộ Thanh cần gì hỏi nhiều chuyện giữa Trịnh Thanh Nhiên và Diêu Huệ Thanh? Chỉ cần dẫn quân bao vây ngọn núi gãy, lục soát từng nơi là .
Nói như ... hung thủ nhất định là một kẻ khác.
Ai? Diêu Huệ Thanh ?