Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 671

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:07
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Ngọc từng kể, đêm Diêu Huệ Thanh đưa Hầu phủ, nàng bước phòng ca ca lập tức lui , hề dùng nhan sắc để dụ dỗ quyến rũ . Lúc chuyện, Nguyên Ngọc còn cảm thấy Diêu Huệ Thanh là một nữ t.ử cao ngạo, khí phách.

nếu tất cả chỉ là một chiêu lấy lui tiến?

Nếu nàng từ lâu tâm tư, loại bỏ những nữ t.ử khả năng trở thành đối thủ bên cạnh Nguyên Tu, thì việc tìm cơ hội g.i.ế.c Trịnh Thanh Nhiên cũng thể.

nếu nàng thật sự là tâm cơ sâu hiểm như , khi g.i.ế.c đem t.h.i t.h.ể giấu xe ngựa của chính nhà ? Chẳng tự rước họa ?

Càng nghĩ, Nguyên Ngọc càng thấy hợp lý.

Nhìn những gì Mộ Thanh từ đầu tới giờ, nàng gần như chắc chắn hung thủ đêm nay và tên sát nhân trong thành Thịnh Kinh cùng một . bảo Diêu Huệ Thanh là hung thủ, nàng cảm thấy quá nhiều chỗ thông.

Rốt cuộc là ai? Nguyên Ngọc thật sự đoán nổi. Nàng chỉ thể chờ Mộ Thanh giải đáp.

đáp án khiến nàng thể ngờ tới.

“Vụ án do tên hung thủ trong thành Thịnh Kinh gây ”.

Mộ Thanh đột nhiên lên tiếng.

“Cũng của Diêu phủ”.

Nàng đảo mắt qua từng trong sảnh hoa.

“Hung thủ g.i.ế.c Trịnh Thanh Nhiên đang ngay tại đây. Chính là một trong các ngươi”.

Cả sảnh hoa lập tức c.h.ế.t lặng.

Không đợi kịp hồn, Mộ Thanh đột nhiên lớn tiếng hỏi:

“Trong điền trang chén lưu ly màu xanh biếc ?”.

Giọng nàng vang lên giữa đêm mưa, át cả tiếng mưa rơi bên ngoài, từng chữ sắc lạnh như lưỡi kiếm bổ xuống đá.

Nguyên Ngọc khí thế ép đến ngẩn , theo bản năng đáp:

“Có!”.

“Mang đây!”.

Nguyên Ngọc lập tức đầu:

“Mau lấy!”.

Bà t.ử lưng nàng vội lĩnh mệnh bước . vài bước, giọng Mộ Thanh vang lên phía :

“Lấy chiếc vỡ ”.

Bà t.ử lập tức khựng . Bà đầu Mộ Thanh, ánh mắt gần như đang một vị thần.

“Đi lấy !”. Nguyên Ngọc thúc giục. ánh mắt nàng vẫn rời Mộ Thanh.

“Sao Đô đốc ...”.

Sao điền trang chén lưu ly màu xanh biếc? Lại còn trong đó một chiếc vỡ?

“Dĩ nhiên là hung thủ cho ”. Mộ Thanh bình thản đáp.

Không bao lâu , bà t.ử , trong tay ôm một chiếc tay nải.

Mộ Thanh nhận lấy, đặt xuống đất mở .

Bên trong quả nhiên là những mảnh vỡ của một chiếc chén lưu ly xanh biếc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-671.html.]

Nguyên Ngọc chiếc chén vỡ :

“Đây là bộ chén lưu ly xanh biếc Lĩnh Nam tiến cống năm ngoái, cô mẫu thưởng cho . Mấy hôm tới điền trang, sai mang theo. Tối nay bữa ăn, lấy bộ chén ngắm uống . Ninh tỷ tỷ vô ý vỡ một chiếc”.

Mộ Thanh đáp, chỉ cúi đầu chăm chú lật xem những mảnh vỡ. Trong lúc Nguyên Ngọc còn đang , nàng ghép xong chiếc chén. kết quả mắt khiến Nguyên Ngọc sửng sốt.

“Sao thế ?”.

Chiếc chén lưu ly... thiếu mất một mảnh!

Chén bình hoa vò sành, kích thước chỉ nhỉnh hơn lòng bàn tay, ghép cực kỳ dễ. Có thiếu , chỉ cần liếc mắt là nhận ngay.

Mộ Thanh xổm mặt đất. Tấm vải gói trải phẳng mặt, những mảnh vỡ bên xếp thành hình một chiếc chén chỉnh, nhưng ở một bên khuyết rõ một mảng.

Quả thật thiếu mất một mảnh!

lúc , Mộ Thanh lấy từ trong n.g.ự.c một chiếc khăn tay, chậm rãi mở từng lớp, cẩn thận đặt vật bọc bên trong xuống cạnh chiếc chén lưu ly vỡ.

Đó là một mảnh lưu ly mỏng như vỏ sò, chỉ lớn cỡ móng tay. Vì quá mỏng nên trông nó càng trong trẻo lấp lánh hơn cả chén. Sắc màu tuy nhạt hơn đôi chút, nhưng vẫn thể nhận đó chính là màu xanh biếc giống hệt chiếc chén mặt.

Vàng bạc, ngọc bích, gốm sứ, đồ đồng và lưu ly xưng là năm đại danh khí của Đại Hưng. Lưu ly quý ở sắc màu rực rỡ huyền ảo, trong suốt như ngọc, đến mức gần như giống vật phàm. Từ tiền triều, nó là vật chuyên dùng trong hoàng cung, đền miếu và lăng tẩm hoàng gia, dân gian tuyệt đối tùy tiện tàng trữ.

Vậy mảnh lưu ly từ ? Vì màu sắc giống hệt chiếc chén lưu ly Lĩnh Nam tiến cống?

“Mảnh lấy từ gân gót chân của Trịnh Thanh Nhiên”.

Mộ Thanh mở hẳn chiếc khăn tay . Những vệt m.á.u loang lổ bên chính là m.á.u dính khi nàng lau sạch mảnh lưu ly khi lấy nó khỏi thi thể.

“Gân tay, gân chân của Trịnh Thanh Nhiên đều cắt đứt, thủ cung sa cũng khoét bỏ. mép vết thương nham nhở, biểu bì bong tróc. Điều đó chứng tỏ hung khí sắc. Có thể là lưỡi d.a.o mẻ, cũng thể là mảnh gốm, sứ lưu ly vỡ. Những vật như khi cứa qua da thịt mới dễ tạo nên kiểu tổn thương ”.

Mộ Thanh nhón lấy mảnh lưu ly, giơ lên mặt .

“Đây chính là hung khí hung thủ dùng để rút máu, cắt gân và khoét thịt. Sở dĩ nó mắc trong t.h.i t.h.ể là bởi gân cốt vốn khó cắt đứt, đặc biệt là gân chân. Khi cắt gân chân Trịnh Thanh Nhiên, hung thủ nhiều thành, cuối cùng dùng sức quá mạnh, khiến mảnh lưu ly gãy vỡ và mắc bên trong”.

Nàng hạ tay xuống, đặt mảnh lưu ly bên cạnh chiếc chén vỡ thẳng dậy.

“Lưu ly là vật quý thuộc hoàng gia, dân thường khó lòng . Trên ngọn núi ít điền trang của quyền quý, nhưng xin hỏi, ngoài điền trang Tướng phủ , còn nơi nào loại chén lưu ly Lĩnh Nam tiến cống ?”.

Ánh mắt Mộ Thanh chậm rãi quét qua từng trong sảnh hoa.

“Hung thủ đang trộn ngay giữa các ngươi. Ai là kẻ lấy mảnh vỡ của chiếc chén lưu ly xanh biếc , kẻ đó chính là nghi phạm lớn nhất”.

Sảnh hoa lập tức náo loạn. Các tiểu thư quyền quý ai nấy đều biến sắc, vội vàng lên tiếng thanh minh.

“Ta hề lấy!”.

“Ta cũng !”.

“Chén vỡ hạ nhân thu dọn , chúng lấy ?”.

Nguyên Ngọc Mộ Thanh:

“Đô đốc là ai lấy ?”.

“Cô nên hỏi xem đêm nay ai theo Trịnh Thanh Nhiên rời khỏi điền trang”.

Mộ Thanh sang thị vệ ngoài sảnh hoa.

“Đi gọi tiểu tư canh cửa vườn tới đây”.

Thị vệ lập tức lĩnh mệnh.

 

Loading...